Vương Tuệ Lan ôm chặt lấy Thanh Thanh, cảm giác hạnh phúc như một dòng nước ấm lan tỏa khắp cơ thể.
"Đêm qua con không ngủ ngon, có muốn ngủ thêm một chút không?"
Thanh Thanh dụi dụi đầu vào vai cô, giọng ngái ngủ: "Vâng."
Vương Tuệ Lan vỗ nhẹ lưng cô nhóc, chẳng bao lâu sau, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.
Khi Vương Tuệ Lan tỉnh dậy, ánh nắng đã tràn vào phòng.
Thanh Thanh không còn ngủ nữa. Cô nhóc ngồi dậy từ bao giờ, lặng lẽ nhìn cô với nụ cười tươi tắn.
Cô vươn tay xoa nhẹ má con bé: "Bé con, con dậy từ lúc nào thế?"
Thanh Thanh hồn nhiên đáp: "Con dậy lâu rồi."
"Vậy sao không gọi mẹ?"
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Cô nhóc chớp mắt, rồi ngọt ngào nói: "Con sợ mẹ mệt, muốn để mẹ ngủ thêm."
Một câu nói đơn giản khiến tim Vương Tuệ Lan mềm nhũn.
Cô hôn lên trán cô nhóc, cười nói: "Con của mẹ ngoan quá! Con chưa ăn sáng đúng không? Có đói không? Ở yên đây, mẹ đi làm đồ ăn cho con."
"Mẹ, con không muốn ngủ nữa. Con muốn ra xem em trai với em gái."
"Được rồi, để mẹ mặc đồ cho con."
Sau khi mặc quần áo xong, Vương Tuệ Lan nắm tay Thanh Thanh đi ra ngoài.
Hôm nay thời tiết đẹp, bầu trời trong xanh, nắng vàng rực rỡ, giống như tâm trạng của cô lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1016.html.]
Tần Chiêu Chiêu đã thức dậy từ lâu, lúc này đang giặt ga giường trong phòng tắm.
Trước khi cho bú, hai bé sinh đôi đã tè ra giường. Cô không dùng tã vì nghĩ rằng chúng sẽ không tè nữa, ai ngờ lại sai lầm. Không chỉ giường bị ướt, mà cả quần áo cô mặc cũng không tránh khỏi.
Cô tháo ga giường, mang bộ chăn và đệm ra sân phơi.
May mà hôm nay trời đẹp, không có gió lạnh.
Sau đó, cô thay đồ sạch cho hai đứa nhỏ, lót lại tã rồi đặt chúng vào trong cũi.
Vương Tuệ Lan vừa bước ra ngoài, nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm.
Cô liếc qua, thấy Tần Chiêu Chiêu đang đứng cạnh máy giặt, bên cạnh là chậu quần áo cùng ga giường đã giặt sạch, chuẩn bị đem phơi.
"Chiêu Chiêu, hôm nay chị dọn dẹp nhà à?"
Tần Chiêu Chiêu quay đầu lại, cười khổ: "Đừng nhắc nữa. An An với An Ninh ngủ trên giường chị, không chịu lót tã, thế là ướt hết cả giường. Không còn cách nào khác, đành phải giặt thôi."
Vương Tuệ Lan bật cười: "Ha ha, trẻ con mà, lúc nào cũng có thể tè dầm. Nhất định phải dùng tã chứ."
"Chị chủ quan quá, cứ tưởng hai đứa lớn rồi, ai ngờ..."
Tần Chiêu Chiêu vừa nói vừa định tiếp tục công việc, chợt thấy Thanh Thanh đứng ở cửa. Cô nhóc mỉm cười, ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Thím!"
Tần Chiêu Chiêu giật mình, vui vẻ đáp: "Thanh Thanh dậy rồi à?"
"Thím, thím giặt nhiều quần áo thế này chắc mệt lắm. Để con giúp nhé!"
Tần Chiêu Chiêu thoáng sững người. Đêm qua Thanh Thanh khóc suốt, cô vẫn lo lắng con bé sẽ bị tổn thương tâm lý. Không ngờ hôm nay lại tươi tỉnh, hoạt bát như vậy.
Cô nhẹ nhàng xoa đầu Thanh Thanh: "Không cần đâu, thím tự làm được. Sáng nay con đã ăn gì chưa? Thím có dặn thím Lý giữ phần ăn sáng cho con và mẹ con rồi đấy. Để mẹ đưa con đi ăn nhé."
Thanh Thanh ngước nhìn Vương Tuệ Lan, bàn tay nhỏ nhắn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy.