Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1011
Cập nhật lúc: 2025-03-15 10:33:09
Lượt xem: 37
Giang Hạo c.h.ế.t sững.
Hắn thật sự không ngờ bố mình lại nóng nảy đến mức tự tay bóc trần mọi chuyện.
Bố có điên không?
Chẳng lẽ ông ấy quên rồi sao? Chính hắn cũng dính líu đến vụ này!
Nếu mọi chuyện bị phanh phui, hắn sẽ đi tù mất!
Giang Hạo hoảng loạn, vội nhào tới, kéo lấy cánh tay bố mình, thấp giọng gầm lên:
“Bố nói linh tinh cái gì thế? Còn không mau im miệng lại!”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Ông Giang hất mạnh tay hắn ra, gương mặt đỏ bừng vì phẫn nộ:
“Bố không nói linh tinh! Con trai, bố biết con bị họ xúi giục! Nhưng con còn cơ hội sửa sai! Nếu con tự thú, khai ra bọn họ, chúng ta vẫn còn cơ hội mang cháu gái con về!”
Giang Hạo cảm giác đầu mình như muốn nổ tung.
Hắn ngẩng lên, nhìn xung quanh.
Những người trong bệnh viện, cả bác sĩ, y tá, bệnh nhân, tất cả đều đang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
Hắn vội vàng quay sang mẹ mình, mong bà giúp đỡ.
Giang Lan Phương cũng tức giận vì bị nhà thông gia lấn át, nhưng bà ta vẫn giữ được lý trí.
Trong tình huống này, có những lời có thể nói, có những chuyện tuyệt đối không thể thừa nhận.
Việc chồng thẳng thừng thừa nhận khiến Giang Lan Phương c.h.ế.t sững. Bà ta không ngờ ông ấy lại khai ra chuyện này ngay lúc này.
Nhưng chưa kịp mở miệng, không khí bỗng chốc im lặng đến đáng sợ.
Giang Lan Phương thấy con trai Giang Hạo cứng đờ, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía sau lưng bà ta. Như thể phía đó có thứ gì khủng khiếp lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1011.html.]
Linh cảm bất an khiến bà ta theo bản năng quay lại.
Chỉ thấy mấy người mặc cảnh phục đứng sừng sững, mũ rộng vành che đi nửa khuôn mặt, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía bọn họ.
Giang Lan Phương thoáng chốc thấy đầu óc trống rỗng. Chân bà ta như nhũn ra, cả người lạnh toát. Chỉ còn một suy nghĩ lởn vởn trong đầu: "Xong rồi... thật sự tiêu đời rồi!"
Hứa An Hoa dẫn theo vài cảnh sát tiến đến, trên tay là lệnh bắt giữ.
Bố của Dương Thúy Thúy còn định giãy giụa, nhưng chưa kịp làm gì thì Hứa An Hoa đã nhanh như chớp bẻ quặt tay ông ta ra sau, còng số 8 lập tức khóa chặt cổ tay.
Mẹ của Dương Thúy Thúy đứng bên cạnh run lẩy bẩy, há miệng như muốn nói gì đó, nhưng đối diện với cảnh tượng này, bà ta chẳng dám hó hé lấy một lời.
Giang Hạo thì hoàn toàn mất hồn, chân tay bủn rủn, phải vịn lấy mẹ mới không ngã sụp xuống đất.
Không ai trốn thoát. Kể cả Dương Thúy Thúy đang nằm trên giường bệnh cũng bị còng tay.
Bố mẹ Giang cũng bị áp giải về đồn cảnh sát để thẩm vấn.
Tới đây, sự thật không thể che giấu thêm nữa.
Giang Hạo, Dương Thúy Thúy và bố mẹ cô ta đều cạn đường biện hộ. Từng người cúi đầu thú nhận tất cả.
Trước đây, bố của Dương Thúy Thúy từng nói với Giang Hạo rằng đứa bé đã bị bán cho một kẻ buôn người xa lạ. Nhưng sự thật không phải vậy.
Ông ta đã bán đứa trẻ cho một người họ hàng xa—một kẻ không có con, sống tận ngoài thành phố.
Cái giá của một sinh mệnh non nớt? Ba nghìn đồng.
Mẹ của Dương Thúy Thúy biết rõ chuyện này nhưng vẫn đồng tình. Cả hai đều vì tiền mà nhẫn tâm đẩy đứa bé vào địa ngục.
Tất cả bắt đầu từ sự nghèo khó.
Dương Thúy Thúy về nhà mẹ đẻ than thở, kể khổ chuyện không đủ ăn. Cô ta lại đang mang thai, thèm ăn hơn bình thường, nên thường xuyên về ăn chực ở nhà bố mẹ.
Nhưng gia cảnh nhà mẹ đẻ cô ta cũng chẳng khá khẩm gì. Nhà cửa chật chội, đến hai con trai đã lập gia đình còn phải chen chúc sống chung trong một sân.