Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1008

Cập nhật lúc: 2025-03-15 10:29:17
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Quốc An gật đầu, giọng trầm xuống:

“Đúng vậy. Chúng ta đã biết được tin của Thanh Thanh.”

Hứa An Hoa lập tức căng thẳng:

“Thanh Thanh ở đâu ạ?”

“Vẫn chưa biết chính xác. Nhưng việc con bé mất tích có liên quan đến Giang Hạo, Dương Thúy Thúy và bố mẹ cô ta. Bố của Dương Thúy Thúy đã bán Thanh Thanh đi, hiện vẫn chưa rõ người mua là ai. Phải bắt bọn chúng ngay để điều tra.”

Hứa An Hoa tròn mắt kinh ngạc. Việc này còn tồi tệ hơn anh tưởng tượng nhiều.

“Chính cậu ruột của Thanh Thanh ư?”

Lục Quốc An tóm tắt lại những gì đã xảy ra. Hứa An Hoa nhanh chóng nắm bắt tình hình, giọng đầy quyết tâm:

“Con hiểu rồi. Bố, anh, chị dâu, mọi người về nhà nghỉ đi. Chuyện này cứ để bọn con xử lý. Con nhất định sẽ đưa Thanh Thanh về.”

Lục Quốc An nhìn anh một lúc, cuối cùng gật đầu. Ở lại cũng không giúp được gì, mà trong xe còn có hai người đang chờ.

“Được, vậy cả nhà về trước, đợi tin tức.”

Hứa An Hoa tiễn họ ra xe.

Tần Chiêu Chiêu và Vương Tuệ Lan ngồi trong xe, vừa thấy Hứa An Hoa liền hạ cửa kính chào cậu ta. Hứa An Hoa gật đầu đáp lại, rồi trông theo chiếc xe lăn bánh rời khỏi đồn công an, lao vào màn đêm.

Trên đường về, Lục Phi trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1008.html.]

“Dương Thúy Thúy bị chảy máu, có nguy cơ sảy thai. Hiện đã được đưa vào bệnh viện.”

Nghe xong, cả hai mới nhận ra người nằm trên xe chở hàng mà họ nhìn thấy trước đó chính là Dương Thúy Thúy.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Vương Tuệ Lan nghiến răng, căm phẫn nói: "Đúng là báo ứng! Bọn họ dám làm chuyện độc ác với con nhà người khác, giờ thì trời quả báo cho họ tuyệt tự luôn đi!"

Tần Chiêu Chiêu cũng tin vào nhân quả. Những hành động vô nhân tính như vậy, ngay cả trời cao cũng không dung tha.

Khi họ trở về đến nhà, kim đồng hồ đã chỉ gần chín rưỡi.

Dư Hoa vẫn chưa ngủ, bà ngồi ở phòng khách chờ họ.

Lục Quốc An kể lại mọi chuyện. Bà vừa vui vừa lo. Vui vì cuối cùng cũng có tin tức của Thanh Thanh, nhưng lại thấp thỏm không biết có tìm ra kẻ đã mua cô bé hay không.

Mọi người trong nhà ai nấy đều kiệt sức, tinh thần gần như sụp đổ. Nhưng Dư Hoa không nói ra những lo lắng của mình, chỉ nhẹ nhàng an ủi: "Mọi người về phòng nghỉ ngơi đi. Biết đâu sáng mai Thanh Thanh sẽ được đưa về nhà."

Bà nhìn sang con trai và con dâu, dịu dàng bảo: "Lục Phi, mẹ đã dọn dẹp xong phòng của hai đứa rồi. Tối nay để Á Á ngủ với mẹ nhé."

"Cảm ơn mẹ." Vương Tuệ Lan nói.

Dư Hoa nhìn cô đầy quan tâm: "Tuệ Lan, con thấy trong người có khó chịu gì không?"

"Con không sao, chỉ ngồi trên xe suốt, không xuống đi lại."

"Vậy thì tốt. Lục Phi, đưa Tuệ Lan đi nghỉ ngơi đi."

Tần Chiêu Chiêu trở về phòng, thấy hai đứa trẻ đã ngủ say. Cô nhẹ nhàng bước ra ngoài, vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Loading...