Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - 1007

Cập nhật lúc: 2025-03-15 10:28:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đã biết tung tích của Thanh Thanh rồi, vậy mau đưa con bé về thôi!” Vương Tuệ Lan phấn khởi thốt lên, ánh mắt rực sáng hy vọng.

Nhưng trái ngược với mong đợi của cô, vẻ mặt nặng trĩu của Lục Quốc An và Lục Phi khiến tim cô chùng xuống. Tần Chiêu Chiêu cũng nhanh chóng nhận ra sự việc không hề đơn giản như cô tưởng.

Lục Phi giữ vững tay lái, chiếc xe lao ra khỏi con hẻm tối, hướng về trung tâm thành phố. Anh trầm giọng nói:

“Thanh Thanh đã bị bố của Dương Thúy Thúy bán đi, mà lão ta không biết người mua là ai. Giờ phải lập tức tới đồn công an, cung cấp thông tin này ngay trong đêm.”

Cả Tần Chiêu Chiêu lẫn Vương Tuệ Lan đều đã từng lo sợ đến khả năng tồi tệ này, nhưng khi tận tai nghe Lục Quốc An và Lục Phi xác nhận, họ vẫn không khỏi sững sờ.

Vương Tuệ Lan siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, run rẩy:

“Đồ súc sinh! Sao có thể làm thế với chính cháu ruột của mình chứ? Lão ta bán Thanh Thanh đi mà chẳng biết người mua là ai… Vậy làm sao tìm được con bé đây?”

Không khí trong xe trở nên nặng nề. Dù lo lắng, mọi người vẫn cố trấn an cô.

“Chúng ta sẽ tìm lại được Thanh Thanh.” Lục Phi nói chắc nịch. “Người mua con bé khả năng cao vẫn còn ở Hải Thị. Chỉ cần trong địa bàn này, công an nhất định sẽ lần ra được.”

Tần Chiêu Chiêu nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vương Tuệ Lan, nhẹ giọng:

“Phải, Thanh Thanh nhất định sẽ an toàn trở về.”

Chiếc xe lao nhanh trong đêm. Chẳng mấy chốc, họ đã rời khỏi vùng ngoại ô, tiến vào trung tâm thành phố. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đồn công an hiện ra với ngọn đèn vẫn sáng trưng dù đã khuya.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-quan-hon-chong-toi-la-si-quan-cuong-me-vo/1007.html.]

Bên trong đồn, các cảnh sát vẫn miệt mài làm việc, một số người đang đổi ca sau một ngày tìm kiếm vất vả. Trong số đó có Hứa An Hoa—anh vừa quay lại đồn, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi xen lẫn căng thẳng.

Vừa ngồi xuống chưa bao lâu, điện thoại của anh rung lên. Là mẹ vợ, Dư Hoa.

“Không sao đâu mẹ, con nghĩ họ chỉ bị việc gì đó làm chậm trễ thôi. Đừng lo lắng quá.”

Dư Hoa ở đầu dây bên kia thấp giọng:

“Mẹ nghi họ đến nhà bà ngoại Thanh Thanh rồi. Lục Phi nghi ngờ Thanh Thanh bị bà ấy đưa đi. Con có thể qua đó xem sao không?”

“Được, mẹ cho con địa chỉ đi.”

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Dư Hoa lập tức đọc địa chỉ nhà bố mẹ Giang Tâm Liên cho con rể.

“Con nhớ rồi. Mẹ đừng quá căng thẳng, có tin gì con sẽ báo ngay.”

Hứa An Hoa xin phép đội trưởng mượn xe, chuẩn bị xuất phát. Nhưng vừa ra tới cửa thì bất ngờ nhìn thấy Lục Quốc An và Lục Phi bước vào đồn công an. Anh lập tức dừng lại, tiến tới hỏi:

“Bố, anh. Mẹ đang lo lắng cho hai người lắm đấy, sao đến giờ này mới về?”

Lục Quốc An không trả lời thẳng, mà hỏi lại:

“Con định đi đâu?”

“Mẹ bảo con qua nhà bà ngoại Thanh Thanh xem thử. Mọi người cũng vừa từ đó về à?”

Loading...