Thập niên 70, trở về trước khi cùng gia bạo tra nam lãnh chứng một ngày - 1837

Cập nhật lúc: 2025-04-02 21:15:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không cần hỏi cũng biết, người đứng sau thao tác những chuyện này chính là Cố Nguyệt Hoài đang đứng trước mặt họ.

Đêm Hoàng Thịnh làm Lý Nhĩ Tân ngạt c.h.ế.t hắn không có mặt ở Đại đội sản xuất Đại lao tử . Đến sáng hôm sau, thời điểm nghe thấy tin này , cơn giận bốc lên đến tận óc, hắn chỉ hận không thể túm cổ Hoàng Thịnh mà nện cho một trận nên thân!

Xuẩn còn không tự biết mình xuẩn ! Đầu óc chỉ có một chút , bản lĩnh trừ ăn nhậu chơi bời không biết một cái gì , cũng dám học người khác g.i.ế.c người ?

Xứng đáng bị người ta tống vào ăn cơm lao !

Nhưng nếu nói về sự kiện lần này, một nhân vật khác cũng đóng vai trò quan trọng không ai khác chính là Cố Nguyệt Hoài. Nếu không có cô ta , nói không chừng kế hoạch của Hoàng Thịnh thật sự đã thành công trót lọt.

Cô ta thậm chí còn nhân cơ hội tóm được cái đuôi của ngu xuẩn kia mà từng bước bố cục , kích động quần chúng , lợi dụng sức mạnh ngôn luận buộc chính quyền không thể làm lơ , dung túng cho Hoàng Thịnh được nữa .

Cố Nguyệt Hoài mỉm cười lạnh lùng, giọng điệu đầy châm biếm:

"Dẫn đường Thôi nói nghe thú vị thật đấy. Tôi với Hoàng Thịnh, không thân cũng chẳng quen , anh ta có gia thế bối cảnh gì chả lẽ lại có lợi cho tôi ?"

"Có điều , anh đã nói vậy thì tôi cũng nhắc anh nhớ . Trong chuyện này, gia đình tôi là bên bị hại. Hoàng Thịnh định hại chị dâu tôi. Chẳng lẽ tôi còn phải lấy ơn báo oán?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-tro-ve-truoc-khi-cung-gia-bao-tra-nam-lanh-chung-mot-ngay/1837.html.]

Cố Nguyệt Hoài cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh quét qua đám người trước mặt. Giọng cô không lớn, nhưng từng lời thốt ra đều chắc nịch, không cho ai cơ hội phản bác.

"Thôi dẫn đường, nịnh nọt quyền quý, cúi đầu luồn cúi là chuyện của anh. Nhưng tôi, vì người nhà lấy lại công bằng, là lẽ đương nhiên!"

Cô đứng thẳng lưng, ánh mắt tràn đầy khinh miệt mà nhìn Thôi Hòa Kiệt và Chu Phong, giống như đang nhìn hai kẻ không biết trời cao đất dày.

"Anh đặt câu hỏi kiểu này, thật sự là hết sức vô lý!"

Lời lẽ của cô không hề khách sáo, sắc bén như lưỡi d.a.o cắt thẳng vào mặt hai người đàn ông.

Nga

Thôi Hòa Kiệt bị câu nói trắng ra này làm cho sắc mặt đỏ bừng, lúng túng không biết đáp lại thế nào. Cơn giận nghẹn lại trong cổ, nuốt xuống không được mà phun ra cũng không xong.

Ngón tay Chu Phong khẽ co giật. Nghĩ đến cơn thịnh nộ của nhà họ Hoàng, hắn lạnh lùng nói:

"Cố biên tập , đây là có chỗ dựa nên không biết sợ hãi viết như thế nào sao ? Cô biết mình đang làm gì chứ ?"

 

Loading...