Ta - Phế Vật Thật, Nhưng Biết Một Tí Huyền Học Thì Sao? - Chương 14: Nhà họ Cố có cháu trai rồi

Cập nhật lúc: 2025-03-27 19:55:56
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vạn Kiều rất mạnh mẽ.

Đặc biệt là đối với người họ Cố.

Cô lạnh mặt, hoàn toàn có dáng vẻ sẵn sàng liều mạng với nhà họ Cố.

Dù sao để cứu Diêu Phán Nhi, cô đã mang theo rất nhiều người, dưới lầu còn hơn hai mươi vệ sĩ chưa lên.

Hai đứa trẻ này, hôm nay dù thế nào cô cũng phải đưa đi.

Tuyệt đối không thể để lại cho nhà họ Cố.

Nhưng trong khi cô đang dốc toàn lực, lúc nào cũng sẵn sàng ra tay, thì Mặc Thiên đứng đối diện lại tỏ vẻ thờ ơ, hoàn toàn không để lời của Vạn Kiều vào mắt.

Mặc Thiên cúi đầu nhìn hai nhóc con, giọng điệu rất bình thản, nhưng câu chữ lại đầy vẻ chê bai.

“Mấy người có mang đi cũng không trông nổi, rồi cuối cùng vẫn làm lạc mất. Không tìm được, có tìm được cũng giữ không xong, cuối cùng vẫn phải để tôi đi bắt về. Vậy thì mang đi làm gì.”

Mặc Thiên nói cứ như đang đọc một câu lặp chữ, lẩm bẩm một hồi.

Nói xong, ánh mắt cô như đang cân nhắc điều gì đó.

Một lúc sau, cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu ra.

Sau đó khẽ nhếch môi với mấy cô chị dâu:

“Mấy chị muốn có con, thì chuyển cả về nhà họ Cố ở luôn, chẳng phải là xong à?”

Đại tẩu, Nhị tẩu, Tam tẩu: ”…”

Bọn họ chỉ muốn đưa hai đứa trẻ về.

Chứ đâu có định nộp luôn ba cái mạng vào đó…

Nhà họ Cố là nơi có thể ở được sao?

Ba người phụ nữ bối rối nhìn Mặc Thiên, không thể tin được con bé này lại dám nói ra những lời như thế…

Nhưng Tô Như Lan lại không nghĩ như họ.

Vịt Bay Lạc Bầy

Ai cũng nói con gái bà ngốc.

Ngốc ở đâu chứ?

Rõ ràng là——đại trí như ngu!

Con bé này vậy mà lại nghĩ ra được cách này, vừa lừa được ba cô con dâu về nhà, lại còn một mẻ bắt trọn cả ba!

Không hổ là con gái bà, bộ não thiên tài!

Lúc này, làm sao Tô Như Lan có thể không ra mặt phối hợp cho được.

Bà lập tức ôm chặt cậu nhóc trong lòng, chẳng cần biết đây là cháu trai ruột hay cháu trai giả, dù sao lúc này chúng cũng là công cụ cháu trai.

“Đúng vậy, Phán Nhi, nếu bọn trẻ thực sự bị đánh tráo, thì kẻ xấu kia bản lĩnh lớn quá rồi! Nếu không có Thiên Thiên, còn ai có thể bảo vệ được tụi nhỏ chứ! Hai thằng nhóc này, chính là do Thiên Thiên gian nan trăm bề, vượt qua muôn trùng hiểm nguy mới cướp lại được từ tay bọn xấu! Hay là mấy đứa chuyển qua nhà mẹ đi, mẹ đảm bảo không cho mấy thằng nhóc họ Cố kia bén mảng lại gần!”

Mấy thằng nhóc họ Cố im lặng.

Họ đã quen với số phận bị ghét bỏ này rồi…

Mấy cô con dâu trước cũng không ai lên tiếng.

Dù mẹ chồng là người tốt.

Nhưng cũng không thể thay đổi sự thật rằng, người tốt ấy lại là mẹ của một đám khốn nạn…

Một đám người, ai cũng ôm suy tính riêng, đang ngấm ngầm đánh cờ trong lòng.

Không khí hành lang tràn ngập sự đấu trí đấu dũng.

Viện trưởng trung tâm giám định mở cửa phòng lấy mẫu đi ra, vừa nhìn đã thấy cảnh kẻ thù gặp nhau, đỏ mắt đối đầu như thế.

Trong tay ông cầm bản báo cáo giám định.

Sững người tại chỗ.

Ông nhìn trái nhìn phải, chỉ thấy một bên ánh mắt đầy nghi ngờ, một bên thì tràn ngập cảnh giác.

Cái dáng vẻ này… hệt như chỉ cần ông không nói ra đáp án họ muốn nghe, thì sẽ bị g.i.ế.c người diệt khẩu ngay tại chỗ.

Bản báo cáo trong tay viện trưởng bỗng chốc nặng như ngàn cân, đè nặng lên tim ông.

Quả nhiên con người không nên biết quá nhiều bí mật…

Bằng không sẽ dễ biến thành người chết…

Viện trưởng gượng gạo cười hai tiếng.

“Trung tâm giám định của chúng tôi tuyệt đối bảo mật nghiêm ngặt, không bao giờ tiết lộ—”

“Nói nhảm nhiều thế.”

Cố Nam Cảnh mất kiên nhẫn, giật phắt lấy bản báo cáo từ tay viện trưởng.

Không dừng một giây.

Lật thẳng đến trang cuối cùng.

Chỉ thấy trên đó, trắng đen rõ ràng, viết một hàng chữ to rành rành:

【Xác nhận là quan hệ cha con ruột.】

Cố Nam Cảnh sững sờ tại chỗ.

Anh nhìn lại báo cáo mấy lần, xác nhận không phải mình hoa mắt.

Khi nhận thức được đây mới là sự thật, lại nhìn sang Diêu Phán Nhi đang ôm chặt hai cục bông mũm mĩm kia, đúng lúc chạm phải ánh mắt của cô, Cố Nam Cảnh có cảm giác như bị ai đó tạt thẳng một xô nước lạnh lên đầu.

Hình ảnh mẹ con đoàn tụ ấy…

Trong chớp mắt khiến hốc mắt anh cay xè.

Thì ra, từ đầu đến cuối…

Cô không hề sai…

Cũng chưa từng phát điên…

Cô biết con mình vẫn còn sống, cho dù tận mắt thấy bia mộ của chúng, cô vẫn có thể cảm nhận được rằng đứa con mà mình đã cưu mang mười tháng vẫn còn trên đời này…

Vậy mà suốt ba năm tám tháng qua…

Anh đã làm những gì?

Da đầu Cố Nam Cảnh tê dại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-phe-vat-that-nhung-biet-mot-ti-huyen-hoc-thi-sao/chuong-14-nha-ho-co-co-chau-trai-roi.html.]

Như có một lưỡi đao treo lơ lửng trên cổ.

Giây tiếp theo, Phán Nhi sẽ tuyên án tử hình cho anh không chừng…

Bàn tay cầm báo cáo của Cố Nam Cảnh run rẩy không ngừng.

Mấy anh em nhà họ Cố đang chờ nghe anh báo cáo kết quả thì phát hiện lão Tam đơ ra như tượng.

Cố Hoằng Thâm trực tiếp tiến lên, giật lấy bản báo cáo, đọc to những chữ trên đó.

“Quan hệ cha con ruột.”

Chỉ bốn chữ, cả hành lang lập tức im phăng phắc.

Đến hai con nhóc kia cũng mơ hồ nhận ra điều gì, ngây ra tại chỗ.

Nhà họ Cố ngớ ra mấy giây, cuối cùng cũng phản ứng lại.

Mẹ nó chứ!

Nhà họ Cố có cháu trai rồi à???

Nhà họ Cố có cháu trai rồi!!!

Dùng từ kinh hãi để miêu tả ánh mắt của họ cũng không hề quá chút nào.

Nhà họ Cố thích náo nhiệt, đương nhiên cũng mong chờ sự xuất hiện của sinh mệnh mới.

Nhưng chờ mãi, ngóng mãi…

Cuối cùng lại nhận được…

Toàn là tin dữ…

Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy: cháu đích tôn, còn sống hẳn hoi!

Người nhà họ Cố muốn chạy tới ôm hôn hai con nhóc lấm lem kia.

Tiếc là, ánh mắt lạnh lùng của Vạn Kiều đã chặn hết bọn họ lại.

Cả nhà họ Cố, chỉ có mỗi Tô Như Lan là có quyền chạm vào hai đứa trẻ…

Tô Như Lan ôm chặt hai đứa, một bên một đứa.

Hai đứa nhỏ nhìn thì bẩn thỉu chẳng ra hình người, nhưng trong mắt bà nội, càng nhìn càng thấy yêu.

“Bảo bối của bà, mấy năm qua ở bên ngoài chịu khổ rồi, hai đứa sống với ai thế?”

“Hóa ra bà nội đã có cháu từ lâu, vậy mà đến giờ vẫn không biết, bà nội hồ đồ quá!”

“Có muốn về nhà với bà nội không? Bà xây cho mấy đứa một khu vui chơi, ngày nào cũng dẫn mấy đứa đi chơi nhé!”

Giờ phút này, Tô Như Lan chỉ hận không thể móc cả trái tim ra cho hai đứa cháu.

Còn mấy anh em nhà họ Cố, lòng tin thì đang sụp đổ…

Hai đứa nhỏ này là ruột thịt.

Vậy hai hũ tro trong mộ kia là của ai…?

Mảnh đất chọn để xây mộ, chất liệu, phong thủy, tất cả đều là tốt nhất, chỉ riêng đôi mộ ấy đã tốn hơn mười triệu…

Cuối cùng… lại chẳng biết đã chôn ai trong đó?

Cả trung tâm xét nghiệm ADN loạn thành một mớ hỗn độn.

Phụ nữ thì có người khóc to, có người khóc nhỏ, có người cố nhịn không khóc.

Còn có một người ngu ngơ ngồi xổm một góc, ngơ ngác nhìn người khác khóc…

Đàn ông thì lạnh sống lưng, không dám hó hé.

Vợ thì gần ngay trước mặt…

Nhưng lại như bị đẩy tới tận chân trời, xa không với tới…

Con tìm về rồi.

Có người, trái tim sống lại…

Có người, trái tim thì c.h.ế.t dở sống dở…

Nhận lại hai đứa cháu, mắt Tô Như Lan khóc đến đỏ hoe, nhưng lòng thì vui sướng tràn đầy.

Nếu không phải lão Lục còn đang thoi thóp,

Bà nhất định sẽ mở đại tiệc, mời hết bạn bè khắp thượng kinh đến ăn mừng nhà họ Cố có cháu trai!

Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Diêu Phán Nhi.

“Phán Nhi, mẹ có lỗi với con! Con dẫn bọn trẻ qua nhà mẹ đi, mẹ sẽ chăm sóc ba mẹ con thật tốt. Mẹ đảm bảo không để đám họ Cố kia đến làm phiền con.”

Diêu Phán Nhi hoảng hốt lắc đầu, rụt người nép sát vào bên Vạn Kiều.

“Không đâu, mẹ, con muốn dẫn bọn trẻ đi.”

Cái dáng vẻ nhút nhát ấy, vừa là sợ hãi nhà họ Cố, cũng vừa là muốn cắt đứt hoàn toàn với bọn họ.

Tô Như Lan đau lòng, mím môi suýt bật khóc.

Lúc này, Vạn Kiều bước tới, khoác tay Tô Như Lan.

“Mẹ, mẹ dọn sang nhà con ở đi, con gọi cả em gái con qua luôn. Còn con trai… thì bỏ đi, hoặc là… chồng cũng đừng cần nữa.”

Cố Hưng Quốc: “???”

Ông đã thấp giọng đến mức này rồi cơ mà…

Còn không quên đ.â.m ông thêm một nhát…

Đúng là chị dâu cả không phải người thường.

Tên khốn lão Đại, anh chọc ai không chọc, lại cứ đi chọc con bé nhà họ Vạn – cái đứa khó chơi nhất.

Giờ thì hại cả bố anh phải chịu tiếng oan theo…

Nhưng Vạn Kiều nào quan tâm ông bố chồng cũ có vui vẻ hay không.

Dù sao thì ai đứng về phía Cố Hương Vi, đều không phải thứ tốt đẹp.

Cô ra sức thuyết phục mẹ dọn sang nhà mình ở.

Nhưng đúng lúc này, Mặc Thiên – nãy giờ chỉ lo xem kịch – cuối cùng cũng lên tiếng.

“Không ai được đi đâu hết. Trước tiên, tới bệnh viện, quỳ xuống tạ tội.”

Loading...