Ta Có Thể Nhìn Thấy Chính Xác Quy Tắc Quái Đàm - 76: khu du lịch vườn bách thảo

Cập nhật lúc: 2025-03-21 22:56:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Kha Kha không hiểu nổi. Nhưng dù sao cũng không muốn làm phiền cô, nên ngoan ngoãn cúi đầu chơi điện thoại.

Tàu hỏa chậm rãi lăn bánh. Hai người mỗi người tựa vào cửa sổ bên mình, bầu không khí trong khoang xe thật hài hòa.

Thế nhưng chưa được bao lâu, Tô Dung đột nhiên cảm thấy một cơn buồn ngủ mãnh liệt ập tới, nặng nề đến mức cô không thể nào chống đỡ được.

Chuyện này rất không bình thường.

Tối hôm qua cô ngủ rất ngon, dù có buồn ngủ cũng không thể nào mệt đến mức này.

Cô mơ hồ nghĩ... chắc là bị quái đàm chọn trúng rồi.

Nhưng cảm giác này... sao lại giống như bị hạ thuốc mê thế nhỉ?

Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi cô hoàn toàn chìm vào hôn mê.

"Tỉnh nào tỉnh nào! Các vị khách thân mến, điểm đến của chuyến du lịch này sắp tới rồi! Xin mọi người đừng ngủ nữa!"

Trong giấc ngủ nặng nề, Tô Dung khẽ nhíu mày vì tiếng ồn ào. Lông mi dài run rẩy vài cái, sau đó đôi mắt đen sâu thẳm mở ra.

Chỉ một thoáng, trong mắt cô hoàn toàn thanh tỉnh.

Cô lặng lẽ quan sát xung quanh, rồi nhanh chóng đi đến kết luận—cô đã bị kéo vào quái đàm.

Bởi vì nơi này... rõ ràng không phải là toa tàu khi nãy.

Cô đang ngồi trong một chiếc xe buýt.

Nhìn từ góc độ của cô, ngoài trần xe và hàng ghế ra, khung cảnh bên ngoài cửa sổ hoàn toàn bị bao phủ trong làn sương mù dày đặc.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Sương mù đặc quánh đến mức không thấy được bất cứ thứ gì, giống như cả chiếc xe đang lơ lửng giữa không trung vậy.

Trong tình huống chưa rõ ràng, tùy tiện hành động rất nguy hiểm. Nhưng nếu đã mở mắt ra rồi mà nhắm lại, thì sẽ lộ liễu quá mức.

"Vẫn còn chưa tỉnh sao? Heo nhỏ mà ngủ lâu quá... cẩn thận biến thành thịt xông khói đó nha!"

Giọng nam quái dị vang lên, kéo suy nghĩ của Tô Dung trở về thực tại.

Cô lập tức ngồi thẳng dậy, theo bản năng nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Nhưng khác với tưởng tượng của cô, đứng đó không phải là một con quái vật kinh dị nào cả.

Mà là một hướng dẫn viên du lịch.

Hắn đội một chiếc mũ đỏ, mặc bộ vest chỉn chu, nở nụ cười mỉm đầy lịch sự.

Xung quanh cô, trên các hàng ghế đều có người ngồi. Một số người mang vẻ mặt hưng phấn. Một số khác thì lo lắng bất an.

Dưới lớp sương mù mờ mịt bao phủ, đoàn xe du lịch lặng lẽ lăn bánh, đưa những vị khách không mời mà đến vào một hành trình chưa rõ điểm dừng.

Tô Dung chậm rãi đưa mắt nhìn quanh. Cô nhanh chóng phát hiện ra Tạ Kha Kha đang ngồi ở hàng ghế sau. Nhưng khi định lên tiếng, cô chợt nhận ra ánh mắt của cậu ta—một vẻ mờ mịt xa lạ.

Cô bừng tỉnh. Phải rồi, dù có là điều tra viên tinh anh, nhưng khi bước vào quái đàm, diện mạo của cô chắc chắn sẽ bị thay đổi. Với hình dạng xa lạ này, Tạ Kha Kha làm sao có thể nhận ra cô?

Tô Dung khẽ thu hồi ánh nhìn, quyết định giữ kín thân phận. Lúc này, giả vờ không quen biết đối phương là lựa chọn tốt nhất.

Đột nhiên, một tiếng quát lớn vang lên phá vỡ bầu không khí quỷ dị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/76-khu-du-lich-vuon-bach-thao.html.]

“Nơi này là chỗ nào? Tại sao tôi lại ở đây?”

Một người đàn ông trung niên hung hổ đứng dậy, giận dữ nhìn chằm chằm vào người hướng dẫn viên du lịch. “Có phải cậu bắt tôi đến đây không? Đây là hành vi phạm pháp, có biết không?”

Người hướng dẫn viên du lịch nở nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị. “Chà, xem ra vị khách này không phải là tự nguyện tham gia chuyến đi của chúng tôi rồi.”

“Đương nhiên là không!” Người đàn ông càng tức giận, giẫm mạnh lên ghế, lớn tiếng đe dọa. “Thả tôi xuống ngay! Nếu không, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát!”

Ngoài dự đoán của mọi người, hướng dẫn viên du lịch lại gật đầu một cách nhẹ nhàng, hoàn toàn không có ý định cản trở. Hắn ta nhàn nhã quay sang tài xế, ra hiệu dừng xe.

“Chúng tôi luôn tôn trọng quyết định của khách hàng.” Hắn làm động tác mời, nở nụ cười lịch thiệp nhưng không hề có chút cảm xúc chân thật nào.

Người đàn ông thoáng sững sờ, nhưng thấy đối phương quá mức nhượng bộ, anh ta liền nghi ngờ nhìn xung quanh. Tuy nhiên, nỗi bất an không thể lấn át được mong muốn thoát khỏi nơi kỳ quái này.

“Đi thôi!”

Anh ta sải bước tiến về phía cửa xe.

Tô Dung liếc mắt quan sát những hành khách khác. Một số điều tra viên rõ ràng có ý định rời đi theo người đàn ông kia nhưng lại do dự, không dám chắc đây có thực sự là một lối thoát hay không.

Cô không nhịn được nhếch môi cười lạnh. Đương nhiên quái đàm không thể nào có lòng tốt đến mức thả người đi dễ dàng như vậy.

Cô gái trẻ ngồi phía trước không kiềm chế được, khẽ kéo vạt áo của người đàn ông, nhỏ giọng cảnh báo. “Đây là quái đàm quy tắc, đừng đi.”

“Sao? Cô đang nói cái gì vậy?” Sắc mặt người đàn ông cứng đờ, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Anh ta không phải chưa từng nghe qua quái đàm quy tắc, nhưng biết là một chuyện, tin hay không lại là chuyện khác.

Anh ta cố gắng trấn tĩnh. “Chắc đây chỉ là một trò đùa, một chương trình gì đó chứ gì? Đừng hù tôi!”

Mặc dù vẫn cảm thấy bất an, nhưng cửa xe đang mở, chẳng lẽ không có vấn đề gì sao? Nghĩ vậy, anh ta cắn răng bước xuống xe.

Nhưng khoảnh khắc chân vừa chạm đất, một tiếng hét thất thanh vang lên.

“A a a a! Cứu tôi! Cứu tôi a a a—”

Mọi người trân trối nhìn cảnh tượng trước mắt.

Từ dưới lên trên, cơ thể người đàn ông như thể bị hòa tan trong nước giặt, từng mảng thịt biến mất, chỉ còn lại bóng dáng mờ nhạt giữa làn sương mù.

Anh ta hoảng loạn quay đầu định lao lên xe, nhưng chưa kịp đặt chân lên bậc thang, cơ thể đã hoàn toàn tan biến vào hư không.

Bên trong xe là một khoảng lặng c.h.ế.t chóc.

Những điều tra viên như Tô Dung chỉ bình tĩnh quan sát, nhưng những hành khách bình thường thì đã sợ đến mức trắng bệch mặt mày, run rẩy đến không thốt nổi thành lời.

Hướng dẫn viên du lịch vẫn giữ nụ cười thản nhiên, ánh mắt lướt qua từng người một. “Còn ai muốn xuống xe nữa không? Đoàn du lịch của chúng tôi luôn tôn trọng ý nguyện của khách hàng.”

Không ai dám hé răng.

Ánh mắt hắn dừng lại trên cô gái trẻ vừa rồi. “Vị khách này, tôi thấy cô có vẻ không tin tưởng dịch vụ của chúng tôi thì phải?”

Cô gái cứng người, giọng run rẩy. “Không… không có… tôi không…”

Nhưng rõ ràng câu trả lời này không làm hướng dẫn viên hài lòng. Hắn ta bước đến gần, giọng điệu mang theo ý cười nhưng lại khiến người nghe rét lạnh. “Nếu không hài lòng, cô có thể xuống xe.”

Đúng lúc này, Tô Dung bình tĩnh lên tiếng.

“Cô ấy không có ý đó.”

Lời vừa dứt, ánh mắt quỷ dị của hướng dẫn viên lập tức khóa chặt trên người cô. Hắn ta di chuyển với tốc độ quỷ dị, chỉ trong chớp mắt đã đứng sát bên cô, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở hắn phả lên da.

Hắn nhướng mày. “Ồ? Vậy tại sao cô lại nói vậy?”

Loading...