Tô Dung bắt đầu nhớ lại người phụ nữ mặc váy đỏ trước đó. Cô ta cũng có phản ứng tương tự khi nghe nhạc, nhưng lại không tiêu tán như những con quỷ đang phát triển. Tô Dung nhận ra âm nhạc có ảnh hưởng đặc biệt đến họ, làm cho họ giảm đi sự tỉnh táo và sát ý.
Tô Dung nhẹ nhàng cười, giọng nói đầy an ủi: “Có lẽ âm nhạc này mang đến một chút nỗi buồn, gợi nhớ những kỷ niệm cũ. Tiểu Mai, cô có muốn kể cho tôi nghe một câu chuyện xưa không?”
Tiểu Mai dường như đang cố kiềm chế cảm xúc, nhưng cuối cùng cô ta cất tiếng: “Cha mẹ tôi vốn là người buôn bán nhỏ, họ điều hành một công ty gia đình. Có một ngày, một thương nhân đến và hứa sẽ đặt một đơn hàng lớn. Cha mẹ tôi vui mừng vô cùng.”
Giọng nói của Tiểu Mai trở nên nghẹn ngào, Tô Dung chợt nhận ra sự thật đằng sau câu chuyện này.
“Vì đơn hàng đó, nhà tôi gần như đã dùng hết tất cả tài sản tích góp. Nhưng sau khi giao dịch hoàn thành, chúng tôi mới phát hiện ra rằng tiền mà đối phương đưa cho chúng tôi toàn là tiền giả!”
“Báo cảnh sát đi!” Tô Dung không kìm được mà chen vào.
Tiểu Mai lúc này càng thêm cuồng loạn, khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng: “Cô nghĩ chúng tôi không thử sao? Nhưng người đó có thân phận giả, cho dù báo cảnh sát, cũng chẳng thể bắt được hắn. Cha mẹ tôi, sau khi biết chuyện, không chịu nổi đả kích mà tự sát, chỉ còn lại một mình tôi…”
Cô ta hít một hơi thật sâu, cố gắng dồn hết sự yếu đuối vào trong: “Mãi cho đến hôm đó, tôi lại thấy tên thương nhân đó một lần nữa…”
Lúc này, Tô Dung đã hiểu rõ tất cả. Người đàn ông dầu mỡ kia chính là thương nhân đã lừa gạt họ bằng tiền giả. Và giờ Tiểu Mai đến đây là để báo thù.
“Vậy cô muốn ngăn cản tôi sao?” Tiểu Mai hỏi, giọng lạnh lùng.
Tô Dung khẽ cười, giọng điệu có chút đau khổ. Cô không muốn ngăn cản Tiểu Mai. Cô hiểu rằng người đàn ông dầu mỡ này đúng là kẻ đáng chết. Nhưng vấn đề là, nước trong xe đã dâng đến tận đầu gối cô rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ cô cũng sẽ phải cùng người đàn ông ấy chôn vùi dưới đáy biển.
Suy nghĩ một lát, Tô Dung quyết định dùng lý lẽ để thuyết phục cô: “Tôi biết cô rất muốn g.i.ế.c hắn, nhưng nếu cô làm vậy, cô sẽ bị bắt vì tội g.i.ế.c người. Một mạng của hắn chẳng đáng để đánh đổi mạng sống của cả gia đình cô, cô không thấy mình thiệt thòi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/58.html.]
“Thiệt thòi? Đương nhiên là thiệt thòi!” Tiểu Mai khóc nức nở, giận dữ hét lên. “Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ? Pháp luật chẳng thể trừng phạt hắn ta!”
“Ai nói không thể?” Tô Dung bỗng nhiên sáng mắt lên, như thể tìm ra cách giải quyết. Cô nhìn thấy người đàn ông dầu mỡ đã bước ra từ WC và đang đi về phía taxi, nhanh chóng nói: “Cô mở ghi âm trên điện thoại đi. Tôi sẽ dụ hắn nói ra chứng cứ phạm tội, rồi cô báo cảnh sát ngay tại trận. Hắn ta vẫn còn mang theo tiền giả, báo cảnh sát thì hắn sẽ bị bắt ngay!”
“Thật sao?” Tiểu Mai kinh ngạc, trừng mắt nhìn cô như không tin vào lời nói.
Tô Dung vội vàng gật đầu, không để cô ta kịp phản ứng: “Đương nhiên, giờ cô đừng nói nữa, mở ghi âm đi!”
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Vừa dứt lời, người đàn ông dầu mỡ đã mở cửa và ngồi vào trong xe.
Không để hắn có thời gian xem điện thoại, Tô Dung lập tức thu hút sự chú ý của hắn, nở một nụ cười tươi: “Tiên sinh, bạn gái của anh thật tốt tính.”
“Đó là đương nhiên!” Người đàn ông lập tức tỏ ra đắc ý. “Tính tình cô ấy là tốt nhất.”
Thực ra, Tô Dung biết rất rõ, tất cả chỉ là giả tạo. Tiểu Mai chỉ đóng vai một người bạn gái tốt bụng, mục đích cuối cùng là để hắn phải trả giá. Cô cười một cách giả tạo, giả vờ hết sức ngưỡng mộ: “Nói thật, tôi suy nghĩ mãi, nếu tôi có tiền giống như anh, liệu tôi cũng có thể bao nuôi một chàng trai đẹp trai không?”
“Tôi? Nhưng tôi không có tiền.” Người đàn ông dầu mỡ cười khổ, lắc đầu. Hắn ta biết rõ, chi phí chế tạo tiền giả không phải nhỏ, mặc dù có thể dùng tiền giả để lừa người khác, nhưng những nơi cần tiền thật vẫn rất nhiều.
Tô Dung hạ giọng, nhưng vẫn đảm bảo hắn ta nghe thấy: “Anh có thứ đó, chẳng phải anh có thể đổi lấy bao nhiêu tiền cũng được sao?”
Lúc này, Tô Dung ám chỉ đến tiền giả mà hắn ta vẫn mang theo bên người.
Người đàn ông dầu mỡ giật mình, ánh mắt cảnh giác, vội vàng phủ nhận: “Thứ gì? Tôi không hiểu cô đang nói gì.”