Sở trưởng dường như nhận ra sự lo lắng của cô, lập tức nói: "Không cần. Dù sao những quái đàm mà điều tra viên trải qua không có cách nào lập lại, việc báo cáo cũng chẳng mang lại nhiều giá trị tham khảo. Quy định kể lại chỉ nhằm ngăn chặn kẻ giả mạo trà trộn vào mà thôi. Một khi cô đã bị đạo cụ đánh dấu, thì không còn gì phải nghiệm chứng nữa. Chỉ cần cô đồng ý, chúng tôi sẽ ngay lập tức đăng ký thân phận điều tra viên cho cô."
Tô Dung hít sâu một hơi, sau đó gõ một dòng tin nhắn ngắn gọn:
"Tôi đồng ý."
Không bao lâu sau, một tài khoản lạ chủ động kết bạn với cô.
Tên tài khoản là "Một con u linh", ảnh đại diện là một vu nữ đội mũ mèo, nhìn có vẻ đáng yêu.
Tin nhắn đầu tiên gửi đến là: "Người của Cục Điều Tra Quái Đàm."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Tô Dung từng nghe về tổ chức này. Trước đây, bọn họ đã từng tìm cách liên hệ với "Cà phê", nhưng cô chưa từng đáp lại. Không ngờ bây giờ lại gia nhập bằng cách này, đúng là có duyên.
Điều tra viên bình thường đã rất hiếm, nhưng cấp bậc cao nhất trong số đó—điều tra viên tinh anh của "Cục Điều Tra Quái Đàm"—lại càng khó mà đạt được.
Muốn bước chân vào tổ chức này, chỉ có hai con đường:
Một là tiêu diệt nguồn ô nhiễm, giành được danh hiệu chuyên nghiệp trong quái đàm.
Hai là sống sót rời khỏi một quái đàm cố định, sau đó tiếp nhận khảo nghiệm.
Dù là con đường nào, cũng đều không dễ dàng.
Trong lúc Tô Dung còn đang suy nghĩ, "Một con u linh" lại nhắn tin đến:
"Nữ sĩ Tô Dung, số căn cước của cô là 1xxxxxxxxxxxxxxxxx đúng không?"
"Đúng vậy."
"Xác nhận lại một lần nữa. Cô thật sự đồng ý bị đạo cụ quái đàm đánh dấu, tiến vào quy tắc quái đàm một người? Hơn nữa, cho dù có sống sót ra ngoài, cô vẫn phải tiếp tục tiến vào thế giới quái đàm. Nếu thất bại—cô sẽ chết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/49-quai-dam-xe-taxi.html.]
"Đúng vậy."
Dường như đã nói rõ mọi chuyện, đối phương không hỏi thêm gì nữa mà trực tiếp gửi một đường link:
"Nhấn vào, sau đó chọn 'Đúng' là được. Trong vòng một tuần sau khi chọn, cô sẽ tiến vào quái đàm. Mong cô hãy chuẩn bị sẵn sàng trước."
"Được."
Tin nhắn của đối phương dừng lại tại đây.
Tô Dung nghĩ về tình hình hiện tại của bản thân—không cần báo tin cho người nhà, không có bạn bè nào cần dặn dò, cũng không nợ ai tiền hay ân tình gì. Cô hoàn toàn tự do, không có gì vướng bận. Nếu có một thời điểm thích hợp để tiến vào quái đàm, thì chính là bây giờ.
Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi cô. Không do dự nữa, cô dứt khoát nhấn vào đường link.
Ngay lập tức, màn hình điện thoại trở nên đỏ sậm, phát sáng chớp tắt như thể bị nhiễm virus. Sau ba giây, toàn bộ màn hình tối đen. Một hàng chữ trắng nổi bật giữa nền đen:
"Xin hỏi bạn có cảm thấy cuộc sống hiện tại quá nhàm chán, muốn trải nghiệm một cuộc sống rực rỡ hơn không?"
Dưới dòng chữ đó là hai nút bấm: "Đúng" và "Không".
Chỉ là, màu sắc của hai nút này lại có sự khác biệt đáng chú ý—nút "Không" mang màu đỏ máu, nhìn vào đã khiến người ta cảm thấy bất an.
Tô Dung cau mày. Không chần chừ thêm, cô dứt khoát nhấn vào "Đúng".
Ngay lập tức, dòng chữ trên màn hình biến mất. Những ký tự nghệ thuật rực rỡ xuất hiện—
"Chúc mừng bạn đã mở ra một cuộc sống rực rỡ!"
Pháo hoa đỏ rực bùng nổ trên màn hình.
Giữa những tia sáng lấp lánh ấy, ở góc dưới cùng bên phải màn hình, có một dòng chữ nhỏ đến mức khó nhìn thấy—
"Cuộc sống rực rỡ, m.á.u tươi đúc thành."