Đây chính là điểm mù kiến thức của cô. Trước kia, cô từng đối mặt với đủ loại tội phạm, thậm chí có những kẻ làm ra những chuyện khó tin. Nhưng dù thế nào đi nữa, thế giới kia vẫn vận hành theo chủ nghĩa duy vật—mọi thứ đều có thể giải thích bằng khoa học.
Còn hiện tại... rõ ràng những gì cô biết không thể áp dụng được nữa.
Cô suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: "Trước mắt cứ tìm kiếm thử đã. Không thể ngồi chờ c.h.ế.t được. Biết đâu có cơ quan hay vật gì đó ẩn giấu trong này."
Cả ba bắt đầu lục soát khắp căn phòng. Nhưng tìm cả buổi vẫn không phát hiện ra điều gì. Nơi này thật sự giống hệt một phòng radio bình thường.
Trên màn hình giám sát, tình hình ở tầng hai ngày càng nghiêm trọng hơn. Những người lúc trước còn trốn trong ghế lô vì sợ hãi, bây giờ cũng mất kiên nhẫn, kết bè kéo nhóm xông ra ngoài, giống như phát điên mà g.i.ế.c người không chớp mắt. Cả tầng hai hóa thành một địa ngục g.i.ế.c chóc.
Tạ Kha Kha tìm nửa ngày, cuối cùng kiệt sức ngồi bệt xuống đất, chớp mắt liên tục để xua đi cảm giác khô rát: "Căn phòng này thật sự là giả sao? Nếu có gì đó đang ảnh hưởng đến chúng ta, thì rốt cuộc nó là thứ gì chứ? Tôi tìm mệt quá rồi..."
Lý Chí cũng thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu ta liếc nhìn màn hình giám sát một chút, sau đó chà xát đôi mắt cay xè: "Hay là chúng ta phán đoán sai rồi? Nếu không thì để tôi lên hỏi lớp trưởng thử xem. Cậu ấy thông minh lắm, chắc có cách."
Không tìm được bất cứ manh mối nào, ngay cả Tô Dung cũng bắt đầu nghi ngờ liệu suy luận của mình có sai lầm không. Cô đưa tay xoa mắt, giọng nói chần chừ: "Có lẽ..."
Nhưng còn chưa dứt câu, động tác trên tay cô bỗng khựng lại.
"...Khoan đã!" Đôi mắt cô sáng lên, như vừa chợt nhận ra điều gì đó!
Không chờ hai người hỏi han, Tô Dung đột nhiên đứng phắt dậy, sải bước đến công tắc đèn cạnh cửa sổ, dứt khoát nhấn xuống.
"Tách."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Ngọn đèn dây tóc vụt tắt. Cùng lúc đó, màn hình giám sát tầng một cũng đen kịt.
Lý Chí kinh ngạc thốt lên: "Cảnh quay ở tầng hai thay đổi rồi!"
Quả nhiên, những dấu vết bị tàn phá trên hành lang tầng hai biến mất, vết m.á.u loang lổ trên tường cũng không còn. Những cái xác rơi đầy đất hoàn toàn biến mất. Cả tầng lầu trở nên yên tĩnh, những người vừa rồi còn điên cuồng g.i.ế.c chóc giờ chỉ ngồi lặng lẽ trong góc, không còn vẻ gì của những kẻ mất trí nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-co-the-nhin-thay-chinh-xac-quy-tac-quai-dam/44-het-quyen-2.html.]
Ngay lúc đó, Tạ Kha Kha kinh hãi kêu lên: "Hai người mau nhìn cửa sổ kìa!"
Tô Dung nghe vậy lập tức quay đầu.
Cánh cửa gỗ đỏ sậm ban nãy đã biến thành một cánh cửa trượt sát đất. Còn vị trí của khung cửa sổ cũ bây giờ lại xuất hiện một cánh cửa cách âm màu xanh lá.
Lý Chí sợ hãi lẩm bẩm: "Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Tô Dung bình tĩnh đáp: "Cái đèn có vấn đề. Ảo cảnh mà chúng ta thấy có lẽ đều do nó tạo ra."
Chính lời nói của Tạ Kha Kha đã gợi mở suy nghĩ cho cô. Nếu mọi thứ bọn họ nhìn thấy đều là giả, thì chắc chắn đã có thứ gì đó tác động lên nhận thức của họ. Mà trong căn phòng này, ngoại trừ không khí và mặt đất, thì còn có gì luôn tồn tại trước mắt họ?
Ánh sáng.
Ba người đều từng cảm thấy mắt bị đau nhức, khô rát khi ở trong phòng. Đó chính là dấu hiệu bất thường!
Lý Chí nghĩ đến một chuyện, bỗng nhiên rùng mình: "Nếu lúc nãy tôi mở cánh cửa đó ra thì sao..."
Cậu ta nhìn sang vị trí cửa sổ hiện tại, trong lòng run lên.
Vừa rồi, ủy viên sinh hoạt đã c.h.ế.t ngay khi bước qua cánh cửa đó! Nếu cậu ta cũng đi theo con đường cũ... thì có lẽ đã bỏ mạng từ lâu rồi!
Lý Chí nuốt nước bọt, len lén liếc nhìn Tô Dung, ánh mắt đầy cảm kích. Nhưng cô hoàn toàn không để ý đến điều đó, mà dứt khoát tiến thẳng đến cánh cửa màu xanh.
Tạ Kha Kha nhanh chóng bước lên trước, vẻ mặt hớn hở như một cậu thiếu gia nhà giàu ngốc nghếch, cười toe toét:
"Tôi muốn mở cửa trước! Đây chính là khoảnh khắc vinh quang khó mà có được, đương nhiên phải để một điều tra viên lợi hại như tôi gánh vác rồi!"
Tô Dung khẽ thay đổi sắc mặt, trong chớp mắt không biết nên nói gì. Cô thừa hiểu Tạ Kha Kha chẳng qua chỉ đang giả vờ lạc quan. Cậu ta cố tình dành lấy việc mở cửa trước, rõ ràng là vì sợ cô gặp nguy hiểm.
Nhưng Tạ Kha Kha không để ý đến phản ứng của cô, cậu ta nhanh chóng xoay nắm đ.ấ.m cửa và mở ra. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bật mở, tiếng cười nói rôm rả từ bên ngoài ập vào, kèm theo hơi nóng cùng mùi thơm của thức ăn. Không gian ngột ngạt, u ám và c.h.ế.t chóc phía sau lập tức bị xua tan, tựa như họ vừa thoát khỏi địa ngục mà trở về nhân gian.