Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/xUep4p1T2w
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Lệnh Chỉ thử giãy giụa, không thoát ra được, nhíu mày nhìn Khương Tầm: “Huynh làm đau ta rồi.”
Khương Tầm theo bản năng buông lỏng tay.
Chỉ thấy trên cổ tay trắng nõn của nàng một mảng đỏ tím, lại là do hắn bóp ra, khiến hắn nhíu mày, hắn cũng đâu có dùng sức mà!
“Đúng vậy tỷ tỷ,”
Khương Lệnh Uyên vội vàng đuổi theo, vẻ mặt quan tâm: “Tỷ nghe lời Nhị ca đi, hòa li với Quốc Công phủ, mang theo của hồi môn về nhà mà ở, sau này, Khương gia nhất định sẽ che chở cho tỷ.”
Khương Lệnh Chỉ cười khẩy một tiếng, Khương Lệnh Uyên nói vậy, tiếng leng keng của bàn tính sắp văng vào mặt nàng rồi!
Còn cố ý nhắc nhở nàng mang theo của hồi môn về, thế nào, muốn giúp nàng ta mười dặm hồng trang gả vào Quốc Công phủ sao?
Nàng không phải Bồ Tát!
Hơn nữa, mặc dù Tiêu Cảnh Nghi không còn sống được bao lâu nữa, nhưng Quốc Công phủ có thể cho nàng cơm ăn áo mặc, còn xin phong cáo mệnh cho nàng, để nàng sống những ngày tháng yên ổn.
Nàng điên rồi mới hòa li.
Khương Lệnh Chỉ nghiêm túc lắc đầu: “Các ngươi đừng nằm mơ, ta sẽ không hòa li!”
Khương Tầm vất vả lắm mới miễn cưỡng quan tâm được một câu, lại bị nàng không chút nể nang cự tuyệt, hắn tức giận mắng: “Sao muội cứng đầu cứng cổ như vậy?”
Khương Lệnh Chỉ không để ý đến hắn, bước thẳng ra sân sau, Khương Tầm lại hùng hổ đuổi theo.
Khương Lệnh Uyên nhất thời có chút hoảng hốt, sao Nhị ca lại có vẻ như đang quan tâm đến Khương Lệnh Chỉ vậy... Không được, nàng ta phải nhanh đi gọi mẫu thân đến, không thể để Nhị ca khuyên nữa.
Khương Lệnh Chỉ quen đường quen lối đi vào từ đường Khương gia, vừa nhìn đã thấy bài vị của mẫu thân Ngụy Lam.
Bài vị của mẫu thân sạch sẽ hơn những bài vị khác, Khương Lệnh Chỉ biết, đó là vì phụ thân thường xuyên lau chùi vuốt ve.
Nàng thậm chí còn không biết mẫu thân mình trông như thế nào, nhưng chỉ cần nhìn bài vị này, nàng đã cảm thấy thân thiết.
Nàng đưa tay sờ lên, không khỏi cay cay khóe mắt, khẽ gọi: “A nương.”
Nếu A nương còn sống thì tốt rồi, trên đời này nhất định sẽ có người yêu thương nàng, tin tưởng lời nàng nói, không để nàng chịu uất ức.
Nàng lặng lẽ thắp hương, dập đầu trước bài vị của mẫu thân, vô cùng thành kính.
Sau này nếu không có việc gì, Khương gia này, nàng sẽ không quay lại nữa.
Khương Tầm đứng ở cửa, nhìn bóng lưng nàng lẻ loi nhưng kiên cường quỳ lạy, không biết vì sao, trong lòng có chút buồn bã chua xót.