Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/dGZm3M7TSG
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nghe mà tức điên lên, chất vấn: “Muội không nhận ta là Nhị ca? Là vì muội trèo cao được Tiêu Cảnh Nghi, chướng mắt Khương gia, muốn đoạn tuyệt quan hệ với Khương gia sao?”
Hắn biết lời này của mình có phần khó nghe.
Dù sao trong mắt hắn, làm gì có nữ tử nào lại trong ngày thành hôn, ở linh đường đổi thân gả cho người chết? Rõ ràng là do bản thân nàng ta không an phận, tham luyến quyền thế!
Thêm vào đó sáng nay Sở thị và Khương Lệnh Uyên đã khóc lóc trước mặt hắn, nói thương Lệnh Chỉ, muốn hắn khuyên nàng ta hòa li, đón nàng ta về Khương gia nuôi dưỡng.
Hôm nay Khương Lệnh Chỉ vừa về đã hung hăng đánh nha hoàn, bôi nhọ Lệnh Uyên, khiến hắn càng thêm bực bội.
Vì vậy, hắn nói năng càng không suy nghĩ: “Năm đó mẫu thân không nên sinh ra cái tai họa như muội!”
Khương Lệnh Uyên lúc này mới nhận ra có điều gì đó không đúng.
Khương Tầm lại vì Khương Lệnh Chỉ không chịu gọi hắn là Nhị ca mà tức giận đến vậy.
Điều này khiến nàng ta có chút bất an.
Bởi vì tức giận, tức là để tâm.
“Tỷ tỷ,” nàng ta vội vàng giả vờ khuyên nhủ Khương Lệnh Chỉ, “Tỷ đừng giận, Nhị ca là quan tâm tỷ, huynh ấy chỉ là nhất thời nóng giận mới...”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Khương Lệnh Chỉ quay người lại, bưng chén trà lạnh lên, hắt thẳng vào mặt Khương Tầm: “Vậy thì bình tĩnh lại đi!”
Khương Tầm ngây người ra một lúc, từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám đối xử với hắn như vậy!
Hắn đầy mặt nước trà và lá trà, càng thêm tức giận: “Khương Lệnh Chỉ! Muội bị điên à?”
Khương Lệnh Uyên lại âm thầm cười.
Đúng, cứ như vậy, bị kích động, để Khương Tầm hoàn toàn cho rằng Khương Lệnh Chỉ là một kẻ điên rồ vô lý!
Nàng ta thật sự chán ghét Khương Lệnh Chỉ.
Rõ ràng nàng ta mới là nữ nhi xinh đẹp, tài giỏi nhất Khương gia, nhưng Quốc Công phủ lại cứ muốn Khương Lệnh Chỉ cái đồ nhà quê đó.
Sao nàng ta có thể cam tâm?
Vì vậy, nàng ta không chỉ muốn cướp lại Tiêu Yến, mà còn muốn nắm chặt sự quan tâm của cha, sự yêu thương của các ca ca trong tay!
Nàng ta kéo Khương Tầm, dịu dàng nói: “Nhị ca, huynh đừng nói như vậy, tỷ tỷ rất đáng thương, chắc chắn là tỷ ấy ở Quốc Công phủ chịu uất ức lớn mới như vậy, huynh khuyên tỷ ấy đi...”
Khương Lệnh Chỉ không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa, nàng thẳng tay bước ra khỏi chính sảnh.
“Đứng lại!” Khương Tầm lại sốt ruột, mặc kệ khuôn mặt đầy nước trà, bước nhanh đuổi theo, túm chặt lấy cổ tay nàng.
Khương Lệnh Chỉ nhíu mày: “Huynh còn muốn làm gì?”
Khương Tầm nhìn khuôn mặt nàng, mím môi kìm nén cơn giận, do dự một chút, giọng điệu uy h.i.ế.p cũng mềm mỏng hơn vài phần:
“Khương Lệnh Chỉ, chuyện đổi thân thật sự hoang đường, muội về liền hòa li với Tiêu tướng quân đi, đừng để Khương gia vì muội mà không ngóc đầu lên được!”