Yến Phàm gật đầu không ngừng, hiểu rồi, dáng vẻ của một kẻ c.h.ế.t đói.
Thẩm Nguyên Tịch suy nghĩ một hồi, nhét vào tay Yến Phàm một quyển sách cũ tên là ‘Tiểu Song Dạ Thoại’ mà Yến Phàm chưa từng thấy qua.
Thẩm Nguyên Tịch nói: “Cô có thể hỏi hắn quyển sách ta yêu thích nhất là gì, để xác nhận thân phận.”
Yến Phàm mở sách ra thấy có ghi chú thì hiểu ý ngay.
Tam Vương phi muốn nàng mang theo một quyển sách có bút tích của mình, để khi tìm thấy người và xử lý U quỷ, đứa trẻ đó sẽ tin nàng đến để đón hắn.
Yến Phàm nhét quyển sách vào n.g.ự.c áo, ba bước nhảy lên tường như mèo, đứng trên nóc nhà, quay người lại hỏi Tam Điện hạ: “Khi nào thì tôi được diện kiến Hoàng thượng?”
Giọng nàng vừa trẻ con, lại giống như lời đe dọa.
Tam Điện hạ đáp: “Sau khi trở về.”
Yến Phàm nhìn Thẩm Nguyên Tịch, nói: “Xin Tam vương phi làm chứng, Tam Điện hạ đã hứa chờ tôi trở về sẽ cho gặp Hoàng thượng, không được nuốt lời.”
Nói xong, nữ tử đó lướt đi như cơn gió.
Thẩm Nguyên Tịch ngẩn người nói: “Nàng… có nỗi oan khuất gì sao?”
Vì sao nhất định muốn gặp Hoàng thượng?
Mặt trời đã hoàn toàn ló ra khỏi đường chân trời, Hoa Kinh vang lên tiếng chuông sáng, các cửa tiệm bắt đầu mở cửa.
Tam Điện hạ nhẹ giọng hơn, như đang thương lượng, dịu dàng nói: “Ta cần dặn dò Tiêu Minh Tắc một chút, nàng cứ đi ăn gì cho ấm người, rồi nghỉ thêm một lúc.”
Thẩm Nguyên Tịch gật đầu đáp ứng, nhưng trong lòng lại có tính toán riêng.
Đợi Tam Điện hạ vào cung, Thẩm Nguyên Tịch thay y phục, khoác áo choàng, gọi phu xe, bảo Trần tẩu chuẩn bị quà để đến phủ Sầm thúc và Hà bá phụ.
Việc Tiết Tử Du bị U quỷ bắt đi không thể báo với phụ thân, nàng không muốn gây hoang mang cho quân đội, nhưng nàng cũng sẽ không ngồi ở nhà chờ kết quả.
Nàng còn việc phải làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-78.html.]
Nếu chẳng may Yến Phàm tính sai, U quỷ mang Tử Du vượt ra khỏi Tử Châu, thì việc ngăn chặn sẽ khó khăn hơn nhiều.
Vì thế, nàng tới nhờ cậy hai vị đại nhân, xin họ liên lạc với các cựu bộ hạ của phụ thân mình ở các châu, cả những người bạn cũ của Tiết tướng quân, để cùng nhau hỗ trợ Yến Phàm tìm người trong ngày.
Trên người Tiết Tử Du còn có bí mật không thể tiết lộ, Thẩm Nguyên Tịch biết việc Tử Du bị U quỷ bắt đi chắc chắn có liên quan đến mẫu thân ruột của hắn.
May
Nàng đắn đo một hồi, rồi quyết định nói rằng Tử Du bị bắt đi để bảo vệ nàng, rồi báo với hai vị thúc bá rằng theo suy đoán của Tam Điện hạ, tên U quỷ đó bị thương và bắt sống Tử Du để làm lương thực dọc đường.
Lời giải thích này có hơi thiệt cho Tử Du, nhưng nhờ Tam Điện hạ đứng ra bảo đảm, lý do này sẽ rõ ràng hơn và an toàn hơn việc để người khác đồn đoán lung tung.
Khi trở về đúng là giờ Thìn. Trên phố chỉ còn lác đác vài người, các cửa hàng cũng đã dỡ tấm chắn.
Xe đi ngang qua phố chéo Tây Thị, đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô của ai đó, đám đông tụ lại một góc để xem náo nhiệt.
Thẩm Nguyên Tịch nhắm mắt nghỉ ngơi, Trần tẩu mở cửa sổ xe ra nhìn, tiếng đối thoại vọng vào trong.
“Đúng là dấu răng.”
“Là bị U quỷ cắn đấy nhỉ, toàn thân cứng đờ rồi…”
“Thật đáng sợ, nhìn giống như bị dã thú vồ cắn vậy, thảm quá…”
Thẩm Nguyên Tịch mở mắt, không đợi xe ngừng hẳn đã vội vàng nhảy xuống, chân hơi trẹo nhưng nàng không dừng lại, hơi nghiêng người, chân khập khiễng chạy về phía đám đông.
Có thể là Tử Du không?
Là bị U tộc rút m.á.u rồi ném xác ở đây sao?
Đám đông chen chúc vòng trong vòng ngoài, Trần tẩu kêu mọi người tránh đường nhưng cũng không thể chen vào.
Thẩm Nguyên Tịch tức mình vì không đủ cao, sốt ruột kiễng chân cũng không nhìn thấy t.h.i t.h.ể kia.
“Tránh ra.” Một giọng nói vang lên phía sau Thẩm Nguyên Tịch.
Người nói là một người đàn ông cao gầy, ăn mặc kiểu thần sứ nghèo nàn, tóc búi dưới vành mũ rộng như cái nón lá lớn, mặc áo bào xám nhạt, đeo túi vá, chân đi dép cỏ, nhẹ nhàng đẩy đám đông ra, nhưng những người bị “đẩy nhẹ” đó lại không đứng vững mà ngã lăn ra đất mà kêu oai oái.