“Ngày cưới định vào lúc nào rồi?” Tiết Tử Du hỏi.
“Lẽ bộ nói là tháng Năm, nhưng ý của Tam Điện hạ là muốn đợi tin từ phía U tộc Nếu U vương cũng phái người tới thì sẽ phải tránh ngày nắng gắt, dời đến tháng Chín chọn ngày tốt.”
Chờ người trong cung đi rồi, Tiết Tử Du đến tiểu viện của Thẩm Nguyên Tịch.
Trong viện ngoài Trần tẩu còn có một bà lão lạ mặt, xem ra là người tháo vát giỏi giang, chỉ huy mọi người làm việc rối rít.
Tiết Tử Du vừa bước vào, bà lão đã cất giọng hỏi là ai.
Tiết Tử Du không thèm đáp, chỉ lườm một cái rồi lớn tiếng gọi: “Tỷ tỷ!”
Tiếng của Thẩm Nguyên Tịch vọng ra từ trong phòng, một lát sau, nàng thò đầu qua cửa sổ, vẫy tay với Tiết Tử Du.
“Ôi, là công tử của phủ à.” Bà lão đổi sang vẻ mặt tươi cười.
Tiết Tử Du bước vào trong phòng, nghe bà lão ngoài sân hỏi: “Công tử đã mười hai chưa?”
Trần tẩu cố ý đáp: “Chưa đâu, mới mười tuổi thôi.”
Bà lão khen: “Thế mà trông cũng cao ghê!”
Tiết Tử Du nghe thấy chỉ khẽ nhếch môi cười mỉa.
Quay lại nhìn Thẩm Nguyên Tịch, hắn sững sờ ngắm nhìn, mắt không rời khỏi nàng.
Thẩm Nguyên Tịch dường như tỏa sáng, gương mặt được trang điểm, y phục lộng lẫy, trang sức ngọc trai tinh xảo, vòng ngọc trên cổ rực rỡ sắc màu, cổ tay đeo đôi vòng ngọc trắng nõn mịn màng.
Thẩm Nguyên Tịch hỏi: “Sao thế? Thấy đẹp quá nên không nói nên lời à?”
“Đẹp thì đẹp, nhưng có chút không quen.” Tiết Tử Du che cổ quay đi.
Chưa từng thấy tỷ tỷ ăn mặc thế này bao giờ, đột ngột trông thấy, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác chua xót khó tả. Cách nàng ăn mặc như nhắc nhở mọi người xung quanh rằng nàng sắp kết hôn, sắp trở thành tân nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-49.html.]
Sự non nớt của thiếu nữ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ đoan trang khác lạ, vừa lạ lẫm lại vừa tự nhiên.
“Ta cũng thấy không quen.” Thẩm Nguyên Tịch xoay xoay vòng ngọc trên tay, “Mọi thứ đều quý hơn ta, không dám bước, không dám động, thậm chí thở mạnh cũng không dám.”
“Người trong viện kia là ai thế?” Tiết Tử Du chuyển chủ đề.
“Hôm nay mới tới, là từ Đoan Vương phủ phái đến.” Thẩm Nguyên Tịch nhướng mày, “Nói là nhũ mẫu thân cận từng chăm sóc vương phi, từng lo liệu hôn sự cho Quận chúa Phúc Khang, đến để giúp đỡ.”
“Thật lắm chuyện.” Tiết Tử Du nhận xét.
“Nhỏ tiếng thôi. Gần đây có nhiều người đưa người đến, sau lưng đều là chủ tử có danh tiếng, phụ thân cũng khó từ chối… Nhà ta thực sự ít người, bất kể ý đồ ra sao, rốt cuộc họ cũng đang giúp đỡ, mấy món nợ nhân tình này đều phải ghi nhớ, sau này có người cần dùng, nhà ta cũng phải hoàn trả.”
“Phiền phức.” Tiết Tử Du nói nhỏ.
Thẩm Nguyên Tịch cũng thì thầm: “Quá phiền phức. Đúng rồi, sao đệ về đây? Chẳng phải chưa tới kỳ nghỉ xuân sao? Hay đệ gây họa rồi?”
“Tỷ nghĩ là có sao?” Tiết Tử Du ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà.
Hắn ở tông học rất ngoan ngoãn, hiểu rõ bản thân là thể diện của Thẩm Phong Niên, tất nhiên không dám gây chuyện.
Trong tông học có mấy kẻ nổi tiếng là kẻ ăn không ngồi rồi, nhưng Thẩm Phong Niên được trọng dụng trước mặt Hoàng thượng, Thẩm Nguyên Tịch lại vừa được phong làm Tam vương phi, dù là con cháu hoang phí đến đâu cũng không dám đến gây sự với hắn.
Thẩm Nguyên Tịch đẩy khay trái cây ngào đường mà Tam Điện hạ mang tới cho hắn nếm thử, lo lắng hỏi: “Có ai chế giễu đệ lùn không?”
Tiết Tử Du mặt mày nghiêm nghị, thở dài một hơi rồi lắc đầu.
May
Nói ra thì, trước khi vào trường, hắn cũng nghĩ mọi người sẽ tò mò về chiều cao của mình, nhưng đến lúc vào rồi, điều họ hỏi nhiều nhất lại là: “Tỷ tỷ của ngươi, Tam vương phi, đẹp đến mức nào?”
Khi đối diện với câu hỏi đó, Tiết Tử Du sẽ nghiêm túc trả lời: “Có thể sánh với Tam Điện hạ.”
“Trời ơi! Có thể sánh ngang Tam Điện hạ!” Những người đã gặp Tam Điện hạ trầm trồ nói, “Vậy đúng là mỹ nhân tuyệt sắc rồi, chẳng trách.”