Phu quân mỹ nhân tóc bạc mắt đỏ của ta - Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-03-05 06:15:53
Lượt xem: 2

“Không ai dám động vào xe ngựa của nàng.” Tam Điện hạ cam đoan với nàng.

“Nhưng ta vẫn chưa buộc ngựa cẩn thận mà…” Thẩm Nguyên Tịch vẫn còn lo lắng.

Tam Điện hạ nhướng một bên mày: “Ngoài điều đó ra, không có gì khác sao?”

Thẩm Nguyên Tịch suy nghĩ một hồi, như vừa bừng tỉnh, nàng vội thu lại ánh mắt, hơi khom gối hành lễ, khẽ nói: “Đa tạ Tam Điện hạ.”

“Không phải câu này.” Tam Điện hạ lắc đầu.

“…” Là câu nào? Ngài muốn nàng nói gì? Thẩm Nguyên Tịch nghĩ mãi vẫn không hiểu.

“Thôi vậy.” Tam Điện hạ thở dài.

Thẩm Nguyên Tịch không đoán được ngài có giận không, nàng cứ như chìm trong mây mù, rối bời không biết đâu mà lần, chỉ cảm thấy lời đồn không sai, mỹ nhân thường khó tính.

Đi thêm một đoạn đường núi, thân thể Thẩm Nguyên Tịch ấm áp hơn, nàng hà hơi vào đầu ngón tay, nhìn lại con đường núi phía sau, cảm thán: “Nhanh thật!”

Tam Điện hạ vẫn đang lặng lẽ đi trước lập tức quay đầu, ánh mắt sáng rực: “Cuối cùng nàng cũng hỏi rồi!”

Hắn lùi lại vài bước, đứng sát bên Thẩm Nguyên Tịch, đôi tay như bảo vệ nàng, nheo mắt nói: “U tộc biết cưỡi gió, cách đi đường khác với con người, vừa rồi ta đã dùng cách này để đưa nàng đến đây.”

Thẩm Nguyên Tịch chớp mắt, tuy hơi thắc mắc vì lời giải thích không đầu không đuôi của ngài, nhưng nàng vẫn gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Sau một hồi im lặng, Thẩm Nguyên Tịch không kiềm được, quyết định thốt lên.

“Thực ra… ta từng đọc về điều này trong sách ‘Khảo U’.”

“Ồ, đó là quyển hồi ký của thị dạ nhân của Nam Á phụng sự dòng dõi Yên Xuyên bảy trăm năm trước, ta có biết.” Tam Điện hạ gật đầu, “Sách đó viết về thói quen của U tộc ở Yên Xuyên, nhưng vẫn có điểm khác với ta. Tuy nhiên, cưỡi gió là điều mà cả ba môn phái lớn của U tộc đều thành thạo, là thứ được truyền từ huyết mạch.”

Thẩm Nguyên Tịch nghe được nửa, ngẫm nghĩ xem có nên hỏi tiếp không.

“Hỏi đi.” Tam Điện hạ lên tiếng.

“… Tam Điện hạ làm sao biết được?” Tim Thẩm Nguyên Tịch đập như trống, lo ngài lại có thuật đọc tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-34.html.]

“Nàng nghĩ gì đều viết hết trên mặt rồi.” Tam Điện hạ mỉm cười nhẹ.

“Vậy… còn đôi mắt của Tam Điện hạ ban ngày…” Thẩm Nguyên Tịch tránh ánh nhìn của ngài, làm bộ như đang ngắm cảnh.

Đôi mắt ngài vẫn nheo lại, sách ‘Khảo U’ ghi rằng U tộc sẽ không nhìn thấy gì vào ban ngày, thậm chí có người còn bị mù tạm thời dưới ánh mặt trời.

“Đúng là ta nhìn không rõ, nhưng khác với U tộc ở Yên Xuyên, ta chỉ không thấy rõ ở khoảng cách xa, còn ánh nắng chiếu vào thì khiến ta hơi chóng mặt.” Ngài nói.

“Ồ… vậy nên không thể tiếp tục đánh xe được nữa.”

Mặt trời lên cao hơn, con đường phía trước rời khỏi bóng cây, Tam Điện hạ liền lấy áo choàng che đầu.

“Nàng thích đọc sách sao?” Tam Điện hạ hỏi, “Thường đọc loại sách nào?”

Thẩm Nguyên Tịch muốn trả lời những quyển sách kinh điển để không gây rắc rối, nhưng khi nhìn thoáng qua Tam Điện hạ, ngài vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lơ đãng mà nheo mắt.

Bỗng dưng nàng muốn thấy nhiều biểu cảm hơn trên gương mặt ấy.

Thẩm Nguyên Tịch quyết định đánh liều.

“Ta thích truyện quái đàm.” Nàng nhìn thẳng vào Tam Điện hạ mà đáp.

Khoảnh khắc ấy, nàng toại nguyện thấy được biểu cảm biến đổi của Tam Điện hạ, đôi mắt ngài nhìn về con đường núi phía trước chợt mở to, có vẻ ngạc nhiên, nhưng rất nhanh, trong mắt ngài hiện lên nét cười, rồi quay đầu nhìn nàng.

Thẩm Nguyên Tịch vội cúi đầu, tránh ánh mắt của ngài.

Tam Điện hạ nhẹ giọng hỏi: “Thích loại nào? Của Trịnh Kinh? Ngũ Đấu Kim? Thời này có tác giả nào nàng thích không?”

“A!”

Thẩm Nguyên Tịch phấn khích, bước nhanh lên đi cùng nhịp với Tam Điện hạ, ngẩng đầu nói: “Của Trịnh Kinh ta đọc hết rồi, của Ngũ Đấu Kim vẫn chưa sưu tập đầy đủ, còn đương thời thì ta thích Nhất Khẩu Tiên, thương nhân ở Hoa Kinh nói rằng đầu xuân sẽ có quyển mới của tác giả này.”

Thẩm Nguyên Tịch nghĩ, chắc chắn tuổi tác của ngài không cách biệt quá xa với nàng.

May

Loading...