Lão nô bộc theo sau hỏi chàng về thực đơn hôm nay.
Tam Điện hạ dừng bước, như nhớ ra điều gì, hỏi: “Tẩm Nguyệt khi để ý mẫu thân ta đã làm gì? Thuyết phục mẫu thân ta đi theo hắn như thế nào?”
Lão bộc đáp: “Ôm lên rồi chạy.”
Tam Điện hạ rõ ràng kinh ngạc trước sự táo bạo của phụ thân, “Với tính cách của mẫu thân ta…”
Lão nô bộc gật đầu, chậm rãi bổ sung: “Bị công chúa đ.â.m một nhát vào tim.”
Tam Điện hạ đột nhiên bật cười, bất hiếu mà nói: “Sao không c.h.ế.t luôn đi?”
Lão đáp: “U chủ lúc ấy là người duy nhất thuộc phe ôn hòa, công chúa cũng sợ vô tình đ.â.m c.h.ế.t sẽ gây loạn lớn, nên đồng ý giúp ngài chữa trị.”
Tam Điện hạ biết rõ “chữa trị” theo cách của U tộc nghĩa là gì, chàng sững sờ hồi lâu mới cau mày nói: “Chẳng lẽ không có cách nào nhẹ nhàng hơn sao?”
Rõ ràng chàng không vừa lòng với cách thức kém thanh tao này trong chuyện tình duyên của phụ mẫu.
Lão nô bộc nói: “À, sau này U chủ và Công chúa Yến Lan đã cùng đến chùa.”
Theo giọng của lão, việc đến chùa này vô cùng tẻ nhạt và vô ích.
Nhưng Tam Điện hạ lại tươi cười rạng rỡ: “Cái này xem ra cũng ổn đấy.”
Tam Điện hạ đi ngủ vào buổi tối, tỉnh giấc vào ban ngày, không phải vì chàng tự nguyện thức dậy, mà vì trong giấc ngủ, đột nhiên chàng thấy tim đập loạn và bồn chồn khác thường, trong mơ dường như có tiếng đàn dây ồn ào vang vọng từ xa đánh thức chàng.
Tam Điện hạ vò tóc, cơn giận dữ bị đè nén trong lòng, chàng khoác vội chiếc áo choàng rồi lướt ra tiền viện. Phương quản sự hình như đang xem náo nhiệt gì đó, nửa người nghiêng ra khỏi cửa phủ, cổ vươn dài, kiễng chân lên.
May
Tam Điện hạ nghe một lúc, cảm thấy có gì đó bất thường.
Loại nhạc cụ nhã nhạc và mang âm sắc vui mừng thế này thường được dùng khi phong thưởng, hoặc là phong cho ai làm nhất phẩm phu nhân, hoặc phong phi mừng lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/phu-quan-my-nhan-toc-bac-mat-do-cua-ta/chuong-28.html.]
“Nhà ai vậy?” Tam Điện hạ hỏi.
Phương quản sự vui vẻ đáp: “Nhà đại tướng quân! Con gái ông ấy sắp vào cung làm nương nương rồi!”
Câu sau chưa nói hết, bóng Tam Điện hạ đã không thấy đâu nữa.
Tam Điện hạ bất chợt xuất hiện trước nghi trượng, dù chàng không lên tiếng yêu cầu, nhưng các quan nhạc sĩ thổi kéo gảy đột nhiên cũng ngừng lại mà nhìn chàng.
Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tam Điện hạ ở khoảng cách gần như vậy, lại còn xuất hiện dưới ánh nắng. Đến cả Cảnh công công cũng ngơ ngác dõi mắt, cầm thánh chỉ mà vẫn chưa hoàn hồn nên chậm một nhịp.
Tam Điện hạ mở thánh chỉ, khi thấy tên trên đó liền châm lửa đốt đi.
Ngọn lửa xanh băng bốc lên như khói, trong chớp mắt, thánh chỉ đã cháy thành tro bụi, tưởng như chưa từng tồn tại.
Cảnh công công còn chưa kịp khép miệng đã nghe Tam Điện hạ lạnh lùng nói: “Cút về.”
Cảnh công công năm nay đã sáu mươi bảy tuổi, từng gặp Tam Điện hạ hàng chục lần, nhưng đây là lần đầu tiên ông nghe Tam Điện hạ nói với giọng đầy cảm xúc như vậy. Với Tam Điện hạ, chữ “cút” này thậm chí có thể coi là thô bạo.
Ngài thật sự giận rồi.
Tựa như muốn cho mọi người thấy bước tiếp theo mình sẽ làm gì, Tam Điện hạ đi vòng qua Cảnh công công, tiến về phía cấm cung.
Chỉ trong chớp mắt, chàng đã đứng trước chính điện Càn Nguyên, ngược hướng với các đại thần vừa tan triều, mặt lạnh như sương, từng bước tiến vào điện rồi đứng yên tại đó.
Hoàng đế vừa xuống triều, kiệu đã qua Tô kiều, nghe báo Tam Điện hạ đến, ngài liền nhảy xuống long liễn, tự mình vén áo chạy trở lại, còn không quên ngoái lại dặn bọn cung nhân: “Đi, đi! Gọi phi tần tới đây! Nhanh lên! Tam Điện hạ đến rồi! Muộn là không gặp được nữa đâu!”
Tiêu Minh Tắc khi còn là hoàng tử đã rất thích Tam Điện hạ, nay có tiếng là mê mỹ nhân, phong lưu phóng đãng cũng một phần vì từ nhỏ đã được Tam Điện hạ nuôi dưỡng, khiến mắt nhìn người càng thêm khó tính.
Nhưng Tiêu Minh Tắc lại có một sở thích kỳ quái: không chỉ thích ngắm Tam Điện hạ, mà còn thích nhìn mỹ nhân của mình ngắm Tam Điện hạ, sau đó ngài sẽ thích thú với những phản ứng ngỡ ngàng và si mê của họ khi nhìn thấy Tam Điện hạ.