Người Về Từ Trại Giam Không Gian - Tổng Giám Đốc Tàn Nhẫn, Tôi Không Dám Yêu Anh Nữa! - Chương 29: Không Thể Trốn Chạy

Cập nhật lúc: 2025-02-06 09:26:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng cười của Hạ Diện Tâm vang ra, chọc giận gã quái vật. Gã ta vung cánh tay dài ngoẵng lên, tát mạnh vào mặt của Hạ Diện Tâm.

 

“Bốp.”

 

Gò má của Hạ Diện Tâm ngay lập tức bị sưng phù lên. Hạ Diện Tâm ngã xuống sàn xe đánh phịch. Ngay lập tức, Hạ Diện Tâm nương theo đà té ngã mà lăn một vòng, di chuyển về phía cửa xe. Lúc này Hạ Diện Tâm không nghĩ được nhiều nữa, mặc kệ quy định của nhà xe, anh phải tìm cách rời khỏi chuyến xe nguy hiểm này trước đã. 

 

Dù rằng đối với Hạ Diện Tâm mà nói, việc chạy ra không gian mênh m.ô.n.g lúc này cũng nguy hiểm không kém. Bởi vì con người cần phải có dưỡng khí để duy trì sự sống, trong khi bên ngoài không gian thì loại dưỡng khí mà con người cần lại vô cùng ít và vô cùng loãng. Cho nên, nếu con người trôi nổi ngoài không gian mà không có nơi cung cấp dưỡng khí thì chỉ có thể sống được khoảng vài giờ đồng hồ và sẽ c.h.ế.t vì không có đủ dưỡng khí. Đó là một cái c.h.ế.t rất đau đớn và khổ sở. Nhưng Hạ Diện Tâm thà là c.h.ế.t vì không thể thở được ngoài không gian còn hơn là phải chịu nhục nhã mà sống nữa.

 

Dù sao thì bây giờ Hạ Diện Tâm cũng không còn gì vướng bận nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-ve-tu-trai-giam-khong-gian-tong-giam-doc-tan-nhan-toi-khong-dam-yeu-anh-nua/chuong-29-khong-the-tron-chay.html.]

Nhưng thật sự là Hạ Diện Tâm không còn gì vướng bận nữa ư?

 

Khi đã lăn đến gần cửa xe, tay đã chụp được tay nắm cửa, Hạ Diện Tâm bỗng khựng lại. Trong lòng của anh vẫn còn một điều vướng bận khiến anh không thể chết, không dám chết. Đó là lời hứa với Nghị Tư Nhu, hy vọng có thể là duy nhất để giúp Nghị Tư Nhu thoát khỏi số kiếp làm nô lệ không gian. Cuộc đời của nhân loại đột biến kéo rất dài, cuộc đời của nô lệ không gian lại càng là vô tận. Vì nô lệ không gian không được phép chết, cho dù cả thân thể và tâm hồn đều bị đã tàn phá đến dập nát, biến dạng thì nô lệ vẫn phải sống để chịu đựng. Trừ khi nô lệ bị chủ g.i.ế.c c.h.ế.t hoặc cho phép c.h.ế.t thì mới có thể kết thúc sinh mạng. Nhưng Nghị Tư Nhu là một nô lệ ưu tú như thế, lũ quái vật không gian kia lại bị ai đó thao túng, chắc chắn bọn chúng sẽ không dễ dàng buông tha cho anh ta.

 

Thế nên, việc Hạ Diện Tâm có thể giúp liên lạc với ai đó đã từng quen biết với Nghị Tư Nhu cũng có thể chính là cơ hội duy nhất, là hy vọng cuối cùng để giúp anh ta thoát khỏi kiếp nô lệ. Hạ Diện Tâm nghiến răng, anh không thể c.h.ế.t trước khi hoàn thành được lời hứa với Nghị Tư Nhu. Bởi vì Nghị Tư Nhu không chỉ là ân nhân của Hạ Diện Tâm, mà còn là người bạn duy nhất của anh, là người duy nhất đã trao cho anh sự ấm áp của sự quan tâm, giúp đỡ chân thành không hề vụ lợi. Thế nên, Hạ Diện Tâm ngừng lại, không muốn chạy trốn nữa.

 

Gã quái vật không còn gai nhọn vẫn đứng yên, bình thản nhìn Hạ Diện Tâm bỏ chạy, lại thích thú nhìn Hạ Diện Tâm dừng lại. Gã dắc ý cười vang, cất giọng the thé:

 

- Sao? Nhớ ra rồi phải không? Loài người các ngươi không thể sống bên ngoài không gian được. Sợ rồi đúng không?

 

Hạ Diện Tâm siết chặt nắm tay, đưa mắt nhìn quanh xe, trong lòng thầm tuyệt vọng. Chiếc xe này khá nhỏ, lại không hề có chỗ nào có thể ẩn nấp, càng không có chỗ để che chắn đủ để cho anh có thể cố thủ cho đến trạm dừng tiếp theo. Nhưng nếu không thể chạy, cũng không thể trốn, Hạ Diện Tâm chỉ có thể bất lực chịu đựng sự chà đạp, dày vò lăng nhục của gã quái vật kia. Nghĩ tới điều đó, Hạ Diện Tâm bỗng rùng mình, một cơn ớn lạnh rợn lên, chạy dọc theo sống lưng khiến anh run rẩy. Nhớ lại những ngày khủng khiếp trong trại giam không gian số sáu mươi chín, Hạ Diện Tâm không biết bản thân có thể chịu đựng những đau đớn, khổ sở, nhục nhã như thế một lần nữa hay không.

Loading...