Đợi Anh Yêu Em - Chương 35
Cập nhật lúc: 2025-03-28 21:09:08
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đêm Giao thừa, bảo bối nói với Đinh Ất: "Tết dương lịch theo anh về Mãn Gia Lĩnh nhé."
Cô giật mình: "Anh điên à? Trời lạnh thế này, đường thì xa, em lại đang mang bầu, sao có thể theo anh về Mãn Gia Lĩnh?"
"Ngồi xe về."
"Xe đông như vậy, lại phải ngồi cái xe 'túc túc' đó, chẳng phải xóc đến mức làm rớt mất con sao?"
"Nhiều phụ nữ có thai đi xe có thấy ai bị rớt con đâu."
Cô không nhớ đã từng thấy phụ nữ mang thai đi xe đường dài, càng không nhớ đã thấy ai mang thai ngồi xe kéo tay. Cô phản bác: "Em chưa từng thấy phụ nữ có thai trên xe, anh thấy rồi à?"
Anh có lẽ cũng chưa từng thấy, hơn nữa không dám bịa đặt, bèn lẩm bẩm: "Chẳng lẽ có thai thì không thể đi xe sao?"
"Người ta không đi, sao anh cứ bắt người ta đi chứ?"
"Những phụ nữ ở trên núi nhà anh, mang thai vẫn ra đồng làm việc bình thường, làm đến khi đau bụng rồi mới về nhà sinh con."
"Thế sao anh không cưới một người phụ nữ ở đó đi?"
Anh dường như không nghe ra sự châm chọc trong lời cô, rất nghiêm túc đáp: "Người trong làng đều là người cùng họ, sao có thể cưới nhau?"
Cô thấy anh chẳng hiểu gì về chuyện tình cảm, cũng lười tiếp tục châm chọc, kiên quyết nói: "Dù sao em cũng không đi cái xe tồi đó đâu."
Anh không khuyên cô nữa.
Cô nghĩ rằng nếu cô không về Mãn Gia Lĩnh, anh cũng sẽ không đi, mà sẽ ở lại A thị đón năm mới cùng cô. Không ngờ anh chẳng hề thay đổi kế hoạch, vẫn đi mua bánh trụ tròn, mua thuốc lá, mua rượu.
Cô rất tức giận, muốn ngăn anh lại, nhưng rồi nghĩ nếu anh về quê có thể mang vài quả hồng về cho cô, đỡ để anh thèm thuồng. Hơn nữa, trước đây cô đã hứa sẽ không can thiệp vào chuyện anh về quê nên bây giờ đành giữ lời.
Tết dương lịch năm đó cô trải qua trong buồn bã. Mặc dù bố mẹ đến bên cô, nhưng cô vẫn không vui, vì người đáng lẽ phải ở cạnh cô lại không có mặt. Kết hôn chưa đầy một năm, lại còn mang thai, vậy mà đến dịp năm mới, anh bỏ mặc cô để về quê, nếu để bạn bè biết chuyện này, chắc chắn họ sẽ cười nhạo cô thậm tệ: Lấy phải kiểu chồng gì thế này!
Cô thà rằng bố mẹ không đến, như vậy ít ra cô cũng đỡ cảm thấy áp lực. Một mình trốn trong nhà chịu đựng hai ngày, không ai biết chồng cô đã bỏ cô lại để về quê. Nhưng bố mẹ có lòng tốt, cô không thể từ chối, đành để họ đến ở cùng.
Tết dương lịch, chị gái gọi điện chúc cả nhà năm mới vui vẻ. Sau khi nói chuyện với bố mẹ một lúc, chị bắt đầu tâm sự với cô. Cô cầm điện thoại, chạy vào phòng ngủ thì thầm với chị: "Năm mới vui gì chứ, vừa vào năm đã không suôn sẻ. Cưới chồng mà cứ như chưa cưới, vẫn phải đón năm mới cùng bố mẹ."
"Tiểu Mãn đâu?"
"Anh ấy về Mãn Gia Lĩnh rồi."
"Đừng để bụng, có một số đàn ông như vậy, cha mẹ là trên hết, vợ là thứ hai."
"Nếu cha mẹ là trên hết sao còn cưới vợ làm gì?"
Chị cô an ủi: "Thực ra họ cũng không hẳn muốn về quê ăn tết, chỉ là do phong tục bắt buộc, họ phải về, nếu không sẽ bị người ta nói là bất hiếu."
"Không về quê thì bị coi là bất hiếu, vậy còn bỏ mặc vợ thì sao?"
"Haha, hình như chưa có tội danh nào cho chuyện đó. Trong mắt một số người, thậm chí còn là một điều đáng tự hào: Xem này, tôi chẳng coi vợ ra gì!"
"Đàn ông sao lại như vậy chứ?"
"Không phải tất cả đều như thế. Đàn ông Mỹ thường sẽ không bỏ vợ con để chạy về với bố mẹ. Họ coi trọng gia đình nhỏ của mình hơn."
"Nhưng đàn ông Trung Quốc cũng không phải ai cũng thế, chẳng qua em xui xẻo vớ phải một người như vậy."
"Thôi nào, đừng tức giận nữa. Dù sao cũng chỉ là hình thức thôi, thực ra cũng chẳng có gì to tát. Cậu ta mỗi năm về quê mấy lần, trừ những ngày đó ra, hầu hết thời gian vẫn ở bên em mà. Cứ coi như ngày thường là tết, còn tết là ngày thường đi."
"Anh rể năm mới có ở bên chị không?"
Chị cô bật cười: "Nếu anh ấy không ở bên chị còn có thể ở với ai? Bố mẹ anh ấy đều ở Trung Quốc, muốn về cũng không dễ dàng gì."
"Nói như vậy, ở Mỹ vẫn tốt hơn nhỉ? Không có áp lực về chuyện sinh con trai hay con gái, cũng không có vấn đề phải chọn đón năm mới với bố mẹ hay vợ con."
"Vậy em cũng có thể tìm cách ra nước ngoài. Như Tiểu Mãn, nếu anh ấy khao khát có con trai, tốt nhất là ra nước ngoài."
Cô động lòng: "Em vẫn luôn muốn đi, nhưng ngành học của em khó mà xin được đi du học. Nhiều người trong khoa đã thử xin tự túc du học, nhưng nghe nói đều thất bại vì không xin được học bổng, mà tự túc thì không đủ tiền, hơn nữa còn khó xin visa."
"Nhưng Tiểu Mãn thì có khả năng. Chỉ sợ tư tưởng quê hương của cậu ta quá nặng, không rời được cha mẹ."
"Anh ấy không chỉ không rời được cha mẹ, còn nói muốn về Mãn Gia Lĩnh mở bệnh viện."
Cô chợt giật mình. Trước giờ cô luôn cho rằng chuyện anh về quê mở bệnh viện là điều xa vời, vì anh chẳng có xu nào, cô biết rõ anh có bao nhiêu tiền. Với mức lương của anh, có lẽ phải tiết kiệm mấy đời mới đủ mở bệnh viện. Nhưng nếu anh hợp tác với chính quyền huyện thì lại là chuyện khác. Hoàn toàn có thể xảy ra, ít nhất anh có thể làm viện trưởng, dễ dàng hơn nhiều so với cạnh tranh chức phó chủ nhiệm bác sĩ ở A thị.
Cô bất an nói: "Nếu anh thực sự về Mãn Gia Lĩnh mở bệnh viện thì phiền phức rồi. Chẳng lẽ em phải kéo con theo anh ấy về đó?"
"Em đi làm gì? Em đâu phải bác sĩ hay y tá, giúp gì được cho cậu ta chứ?"
"Có lẽ anh ấy muốn đào tạo em thành y tá."
"Nhưng em còn phải chăm con, đến đó thì bất tiện lắm. Con cái sau này cũng khó có môi trường tốt để phát triển."
"Theo tính cách của anh ấy, dù em có đi hay không, nếu anh ấy muốn về, nhất định sẽ về thôi. Trước kia chưa cưới, em còn có thể dọa dẫm anh ấy một chút, bây giờ cưới rồi, dọa cũng chẳng được nữa."
“Đừng nghĩ mọi chuyện quá đáng sợ, cậu ta vẫn yêu em. Sau khi kết hôn, em cũng không phải chưa từng lấy chuyện ly hôn ra dọa cậu ta, mà cậu ta vẫn sợ đấy thôi. Chỉ là đừng dọa quá nhiều lần, dọa mãi sẽ mất tác dụng, cậu ta sẽ nhận ra em thực ra không muốn ly hôn với cậu ta đâu.”
Cô kể với chị về việc đi siêu âm B và thái độ gần đây của anh rồi tự kiểm điểm: “Có lẽ em quá đa nghi rồi. Từ sau khi làm siêu âm B, em cứ cảm thấy anh ấy biết giới tính của đứa bé và đang giận dỗi.”
“Cẩn thận vẫn hơn, thà đề phòng nhầm ba nghìn lần còn hơn bỏ sót một lần.”
“Chị nghĩ anh ấy có biết giới tính của con không?”
“Rất có thể là biết rồi.”
“Nhưng làm sao anh ấy có thể biết được chứ? Em đã dặn hai bác sĩ rồi, họ đều là phụ nữ và rất ủng hộ em.”
Chị cô suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Chị cũng không chắc, có thể cậu ta có kênh khác để biết? Dù sao cậu ta làm cùng bệnh viện, quen biết nhiều người, muốn dò hỏi kết quả siêu âm B cũng không khó. Ví dụ như bác sĩ siêu âm nói với đồng nghiệp nào đó, rồi tin tức truyền đến tai cậu ta, hoặc ai đó nhìn thấy hình ảnh trên màn hình và tiết lộ ra.”
“Vậy sao anh ấy không hỏi thẳng em?”
“Có thể cậu ta biết nếu hỏi em, em sẽ không vui.”
“Nhưng anh ấy cũng giỏi kiềm chế thật đấy, hoàn toàn không giống tính cách anh ấy.”
“Thực ra, thời gian em quen cậu ta cũng chưa lâu, chưa chắc đã hiểu hết con người cậu ta. Có thể trước đây cậu ta tỏ ra đơn giản vì chưa gặp tình huống cần phải tính toán. Một khi gặp rồi, có lẽ cậu ta sẽ bắt đầu tính toán thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-anh-yeu-em/chuong-35.html.]
“Vậy thì đáng sợ quá.”
“Cậu ta vốn không phải kẻ ngốc, chỉ là lười động não trong một số chuyện thôi. Nói theo cách phổ thông thì ‘không phải không có khả năng, mà là không có động lực’. Nhưng nếu đã quyết tâm có con trai, chị nghĩ cậu ta sẽ nghĩ ra đủ cách đấy.”
Cô không phản bác chị gái, nhưng trong lòng cảm thấy bảo bối không có tâm cơ sâu như vậy.
Chị cô dường như đoán được suy nghĩ của cô, bèn dặn dò: “Dù sao đi nữa, những chuyện em kể đều cho thấy cậu ta không còn quan tâm đến đứa bé như trước nữa, chẳng hạn như hút thuốc, hay ép em ngồi xe về Mãn Gia Lĩnh. Trước đây cậu ta không hút thuốc, quốc khánh cũng không bắt em về quê, vậy mà ngay sau khi em làm siêu âm B thì lại thay đổi. Sự trùng hợp này có hơi nhiều quá rồi. May mà em không đồng ý về cùng cậu ta, nếu không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra? Có thể cậu ta không nỡ làm điều gì tuyệt tình, nhưng những người trên núi đó thì khó nói lắm.”
“Ừm, đặc biệt là ông lão trên núi của anh ấy rất giỏi bày trò.”
“Lần này cậu ta trở về em phải cẩn thận hơn. Biết đâu cậu ta lại bị mấy ông chú trên núi nhồi nhét thêm vài chiêu trò mới rồi mang về đấy.”
Ngay sau tết dương lịch, bảo bối trở lại A thị. Anh vừa bước vào cửa, tâm trạng cô đã tốt lên hẳn, căn nhà cũng trở nên sáng sủa hơn. Cô cảm thấy gia đình nên như thế này mới đúng.
Nhìn thấy anh ướt sũng, lạnh cóng, cô lập tức đi mở nước nóng cho anh tắm, rồi vào bếp hâm nóng thức ăn.
Anh tắm xong bước ra, thấy cơm nước đã dọn sẵn trên bàn ăn trong phòng khách, liền vùi đầu vào ăn ngấu nghiến. Cô ngồi đối diện, mỉm cười nhìn anh ăn: “Đói lắm phải không?”
“Ừ.”
“Bố mẹ ở quê vẫn khỏe chứ?”
“Ừ.”
Anh ăn một lúc, rồi mới phát hiện cô không ăn, bèn hỏi: “Sao em không ăn?”
“Muộn thế này rồi, em ăn rồi.”
Anh hỏi: “Trong nhà có rượu không?”
“Có, anh muốn uống rượu à?”
“Ừ.”
Cô vội vàng mở tủ kính trong phòng khách, lấy ra một chai rượu: “Đây là quà của người nhà bệnh nhân tặng anh lần trước.”
“Lấy hai cái ly đi, em cũng uống chút đi.”
Cô phì cười: “Bây giờ em sao uống rượu được? Ngay cả khi không mang thai em cũng không uống rượu trắng, cùng lắm chỉ uống bia thôi.”
“Vậy em uống bia đi, trong nhà có bia không?”
“Có thì có, nhưng bây giờ em không uống được. Em uống nước hoa quả cùng anh nhé.”
Cô tự rót cho mình một ly nước hoa quả, rồi lấy một cái bát nhỏ và đôi đũa, ngồi đối diện anh ăn chút thức ăn để cùng anh dùng bữa.
Anh tự rót rượu, uống liên tục mấy ly, hai má đỏ bừng, đôi mắt cũng ngà ngà say, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ mập mờ, khiến cô chợt nhớ đến cụm từ “phong tình vạn chủng”.
Cô nghĩ, tối nay có phải sẽ xảy ra chuyện gì không? Chẳng lẽ anh uống say rồi quên mất quy tắc của Mãn Gia Lĩnh? Hay vì muốn chúc mừng năm mới mà chuẩn bị cho một “tiết mục đặc biệt”?
Thực ra, cô cũng không phản cảm nếu có chuyện gì đó xảy ra. Cô cũng mong muốn được anh ôm vào lòng, hai người gần gũi, da thịt hòa quyện. Hiện giờ là tháng thứ bảy, không nằm trong khoảng thời gian cấm kỵ ba tháng đầu và ba tháng cuối thai kỳ theo sách vở, chắc là có thể, chỉ cần cẩn thận một chút.
Ly rượu cuối cùng còn chưa uống hết, anh đã bước qua chỗ cô, kéo cô đứng dậy, rồi bế thẳng vào phòng ngủ.
Cô cố tình hỏi: “Làm gì thế?”
Anh đặt cô lên giường, bắt đầu cởi đồ của cô: “Không làm gì, chỉ làm cái này.”
“Anh không sợ ảnh hưởng đến thai nhi sao?”
“Không đâu.”
“Ai nói thế?”
“Sách nói.”
“Không phải anh bảo sách cũng không đáng tin sao?”
“Có chỗ đáng tin.”
Team Hạt Tiêu
Cô thầm nghĩ, đúng là kẻ cơ hội. Lúc không muốn làm thì bảo sách không đáng tin, lúc muốn thì lại bảo sách có cơ sở khoa học. Đúng là kiểu “khoa học phục vụ bản thân”. Nhưng cô không nói ra, sợ làm mất hứng.
Anh cởi hết đồ của cô, rồi đến lượt mình. Cô thấy lạnh, kéo chăn đắp lên người.
Anh trần trụi, kéo phăng chăn ra, đè lên cô. Cô giật mình, vội co chân lên ngăn anh lại: “Đừng đè lên bụng em!”
Anh khựng lại một chút, rồi ngồi dậy, kéo cô ra mép giường, bản thân đứng dưới đất, vác hai chân cô lên vai, chăm chú nhìn xuống nơi đó. Cô cố sức giãy giụa, lo lắng sẽ làm tổn thương đứa bé, nhưng anh vẫn giữ chặt lấy chân cô, không quan tâm.
Cô vớ lấy một chiếc gối ném vào anh, anh cũng không phản ứng. Cô không biết phải làm sao, không dám đạp mạnh hay đá loạn, chỉ có thể ôm lấy bụng, bất lực khóc lên.
Cuối cùng, anh cũng nhận ra phản ứng của cô, hỏi: “Em khóc cái gì?”
“Anh làm em đau.”
Anh im lặng, vẫn giữ tư thế nâng chân cô, đứng đờ ra.
Cô trách móc: “Trước đây anh nói sợ ảnh hưởng đến thai nhi, em còn vui mừng vì nghĩ mình lấy được người chồng dịu dàng, chu đáo. Nhưng anh nhìn xem hôm nay anh như thế nào? Giống người không? Giống một con thú thì có! Cầm thú!”
Cô cảm thấy anh đã bị lời mắng làm cho nguội đi, liền nhân cơ hội giãy ra, trốn vào góc giường, hai tay ôm bụng, nước mắt tuôn rơi.
Anh lõa thể đứng trước giường, sững sờ.
Cô tiếp tục trách móc: “Anh mà làm mẹ con em bị thương thì có lợi gì cho anh? Sau này anh phải chăm sóc cả đời đấy!”
Anh không nói gì, lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ, không quay lại.
Cô nằm trên giường một lúc, cảm nhận được con vẫn đang đạp, mới tạm yên tâm. Cô mặc lại quần áo, xuống giường, ra ngoài xem anh làm gì, thì thấy anh đã nằm trên giường nhỏ trong phòng ngủ phụ, chỉ mặc đồ lót mà ngủ rồi.
Cô bước tới, kéo chăn đắp cho anh: “Trời lạnh thế này, không đắp chăn, muốn bị cảm à?”
Anh trở mình, đá văng chăn ra.
Cô phát hiện anh đã ngủ say, nhưng khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nề, khóe mắt dường như có nước mắt.