Đợi Anh Yêu Em - Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-03-28 21:08:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản thân Đinh Ất không có ý kiến gì về việc vợ chồng ngủ riêng, vì bây giờ trong lòng cô, con cái là quan trọng nhất. Chỉ cần tốt cho con, cô đều đồng ý. Nhưng cô rất sợ bố mẹ mình phát hiện ra, chủ yếu là sợ họ hiểu lầm rằng vợ chồng cô có mâu thuẫn nên mới ngủ riêng. Nếu cô giải thích rằng đây là phong tục của Mãn Gia Lĩnh, e rằng họ cũng không tin, vậy nên tốt nhất là đừng để họ biết, tránh để họ lo lắng vô ích.

 

Cô dặn dò: “Bảo bối, đến thứ sáu nhớ thay chăn ga giường trong phòng ngủ nhỏ, mang hết đồ của anh sang phòng ngủ lớn đi, kẻo bố mẹ em nhìn thấy anh ngủ ở phòng nhỏ.”

 

Anh hỏi: “Tại sao?”

 

“Để họ không biết vợ chồng mình ngủ riêng.”

 

“Ngủ riêng không tốt sao?”

 

“Tốt cái gì? Mới cưới được mấy ngày mà đã ngủ riêng, người ta lại tưởng vợ chồng mình có chuyện.”

 

“Chẳng lẽ bố mẹ em hồi đó không ngủ riêng sao?”

 

“Không.”

 

“Em thử hỏi họ xem, chắc chắn là có.”

 

“Em cần gì phải hỏi? Hồi đó nhà bố mẹ em chỉ có một phòng ngủ, lấy đâu ra chỗ mà ngủ riêng?”

 

Anh lẩm bẩm: “Đó là vì không có phòng.”

 

“Nếu chúng ta cũng chỉ có một phòng ngủ thì anh tính sao?”

 

Anh ngẩn ra một lúc, rõ ràng là không đủ trí tưởng tượng, rồi nói: “Chúng ta có hai phòng mà.”

 

“Có hai phòng là phải mỗi người ngủ một phòng sao? Vậy nếu có ba phòng thì sao? Chẳng lẽ xẻ anh ra làm hai?”

 

Anh hiển nhiên không thể tưởng tượng ra cảnh mình bị xẻ làm hai, nghĩ ngợi vô ích một lúc rồi nói: “Anh sợ ngủ chung với em không nhịn được.”

 

“Không nhịn được thì đừng nhịn! Giờ đã qua ba tháng đầu rồi, chắc không có vấn đề gì đâu.”

 

“Không được.”

 

“Anh là bác sĩ mà sao không tin vào khoa học vậy?”

 

“Ai bảo anh không tin khoa học?”

 

“Nếu anh tin khoa học, sao lại không tin rằng trong thời kỳ mang thai vẫn có thể sinh hoạt vợ chồng?”

 

“Đó là khoa học à?”

 

“Sách viết rõ ràng như thế, không phải khoa học thì là gì?”

 

“Sách viết là khoa học sao? Năm ngoái bài báo anh bảo em dịch hộ cũng là từ sách đấy, mà đâu có khoa học.”

 

Cô sợ mình dịch sai, vội vàng nói: “Có khi nào em dịch nhầm không?”

 

“Em có dịch sai một số chỗ, nhưng anh không dùng bản dịch của em, anh đọc nguyên bản. Dữ liệu của họ có vấn đề.”

 

“Làm sao anh biết dữ liệu của người ta có vấn đề?”

 

“Vì anh có cố làm thế nào cũng không ra kết quả giống họ.”

 

“Nhỡ anh làm sai thì sao?”

 

“Không sai. Anh đã viết thư gửi tạp chí đó, gửi cả dữ liệu của anh cho họ. Người ta đã trả lời, nói rằng anh đúng.”

 

Cô sửng sốt: “Anh viết thư cho tạp chí đó à? Đó là tạp chí tiếng Anh mà.”

 

“Ừ.”

 

“Anh giỏi tiếng Anh thế sao?”

 

“Giáo sư hướng dẫn của anh sửa lỗi ngữ pháp giúp anh.”

 

Trời ạ! Đúng là cao nhân! Cô đường đường là nghiên cứu sinh tiếng Anh, suốt ngày nói tiếng Anh mà còn chưa từng viết thư cho tạp chí nước ngoài. Vậy mà anh lặng lẽ viết thư gửi đi, không chỉ nhận được hồi âm mà còn được xác nhận là đúng. Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, biển rộng không thể đong đầy bằng đấu!

 

Nghe anh nói vậy, cô cũng không dám hoàn toàn tin vào cẩm nang chăm sóc thai kỳ nữa. Ai biết dữ liệu trong đó có chính xác không?

 

Cô giải thích: “Không phải là em muốn ngủ chung với anh đâu nhé. Em ngủ một mình trên giường còn rộng rãi hơn, cũng không sợ anh đạp trúng con của chúng ta. Em chỉ sợ anh cứ nhịn như vậy, rồi sinh chuyện thôi.”

 

“Anh có nhịn đâu.”

 

Cô nũng nịu: “Vậy anh giải quyết thế nào? Nói cho em nghe đi, nói cho em nghe đi. Anh không nói, em sẽ nghi ngờ anh có quan hệ mờ ám với người khác đấy!”

 

“Anh giải quyết trong mơ.”

 

Cô bừng tỉnh đại ngộ, nhưng vẫn chưa thỏa mãn, muốn truy cùng đuổi tận: “Làm sao để mơ được?”

 

“Dồn nén nhiều thì sẽ mơ.”

 

“Anh mơ thấy em sao?”

 

“Không.”

 

“Vậy anh mơ thấy ai?”

 

“Mơ thấy đi thi.”

 

“Đi thi? Anh làm…chuyện đó…trong phòng thi à?”

 

“Không có làm gì cả. Chỉ là mơ thấy đi thi, đề bài làm không được, hoảng quá, rồi tỉnh dậy.”

 

“Tỉnh dậy rồi thì thế nào?”

 

“Tỉnh dậy rồi thì thay quần lót.”

 

Cô thấy chuyện này rất buồn cười, cười khúc khích một hồi, bán tín bán nghi.

 

Từ đó, mỗi khi giặt đồ, cô lại thích kiểm tra quần lót anh thay ra. Một ngày nọ, cô thực sự phát hiện có thứ gì đó trơn trơn trên quần lót của anh, không nhịn được liền hỏi: “Đêm qua anh lại mơ à?”

 

Anh thành thật thừa nhận: “Ừ.”

 

“Mơ thấy gì? Lại là đi thi sao?”

 

“Không, lần này là làm phẫu thuật.”

 

“Làm phẫu thuật thì sao?”

 

“Vết mổ khâu lại rồi lại rách ra, khâu lại rồi lại rách.”

 

“Rồi lại hoảng quá mà tỉnh dậy?”

 

“Ừ.”

 

Lúc này, cô không còn lo lắng cho anh nữa. Trời không tuyệt đường ai, tạo hóa luôn có cách riêng của nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-anh-yeu-em/chuong-34.html.]

---

 

Khi thai được hơn sáu tháng, bác sĩ Chu sắp xếp cho cô làm siêu âm, nói rằng đã đến lúc kiểm tra xem thai nhi có bị dị tật không, như bệnh tim bẩm sinh, dị tật ống thần kinh, thiếu tay thiếu chân, sứt môi hở hàm ếch, v.v.

 

Cô mang theo tâm trạng thấp thỏm nằm lên giường trong phòng siêu âm. Bác sĩ Hồ bôi một lớp gel trơn lên bụng cô, rồi dùng một thiết bị trông giống như con chuột máy tính di qua di lại trên bụng cô, sau đó nói: “Mọi thứ đều bình thường.”

 

Cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm. Khi bước xuống giường, bác sĩ còn chỉ lên màn hình thiết bị, để cô nhìn thấy em bé. Cô thấy một hình dáng nhỏ xíu, cuộn tròn lại, dường như đang mút ngón tay. Khoảnh khắc ấy khiến cô xúc động đến rơi nước mắt.

 

Trên màn hình không thể nhìn rõ giới tính thai nhi, mà cô cũng không hỏi, vì cô không quan tâm đến điều đó. Điều cô quan tâm là sức khỏe của con. Chỉ cần bác sĩ nói mọi thứ bình thường, vậy là đủ rồi.

 

Nhưng cô sợ bảo bối sẽ hỏi bác sĩ Hồ, nên đặc biệt dặn dò: “Bác sĩ Hồ, nếu chồng tôi – Tiểu Mãn – có hỏi, xin đừng nói giới tính của đứa bé cho anh ấy biết.”

 

Bác sĩ Hồ có vẻ như bị xúc phạm: “Sao tôi lại nói cho cậu ta biết chứ? Đây là đạo đức nghề nghiệp, bệnh viện có quy định rõ ràng, ai tiết lộ giới tính thai nhi cho sản phụ hoặc người nhà sản phụ sẽ bị kỷ luật, nặng thì mất việc đấy.”

 

Cô yên tâm hơn, vội vàng giải thích: “Xin lỗi bác sĩ, tôi chỉ lo anh ấy sẽ hỏi thôi.”

 

“Có hỏi tôi cũng không nói. Tôi cực kỳ ghét những người trọng nam khinh nữ. Thời đại nào rồi mà còn tư tưởng phong kiến ấy. Lần trước cậu ta đến liên hệ cho cô làm siêu âm tôi đã cảnh cáo rồi.”

 

Hồi tưởng:

“Sao lại muốn làm siêu âm sớm thế? Cậu định kiểm tra giới tính thai nhi à? Tôi không nói cho cậu đâu!”

 

Cô hoàn toàn tin tưởng bác sĩ Hồ, khách sáo chào tạm biệt rồi quay về gặp bác sĩ Chu để báo cáo tình hình: “Bác sĩ Chu, hôm nay tôi đã làm siêu âm. Kết quả giới tính của em bé, xin đừng nói cho Tiểu Mãn nhà tôi biết.”

 

“Bác sĩ Hồ nói giới tính đứa bé cho cô rồi sao?”

 

“Không, không! Bệnh viện có quy định cấm tiết lộ cho sản phụ hoặc người nhà mà, làm sao bác sĩ ấy có thể nói cho tôi được?”

 

“Vậy tôi làm sao có thể nói cho chồng cô được? Chẳng lẽ tôi không phải là người của bệnh viện sao?”

 

Cô nghe ra sự không vui trong giọng nói của bác sĩ Chu, sợ làm bác sĩ phật lòng nên đành bán đứng chồng: “Tôi biết bác sĩ là người của bệnh viện, chắc chắn sẽ không vi phạm quy định. Tôi chỉ sợ chồng tôi lợi dụng quan hệ công việc để hỏi thăm.”

 

“Cậu ta làm ngoại khoa, tôi làm sản khoa, có quan hệ công việc gì đâu?”

 

Cô xấu hổ đến mức muốn độn thổ. May mà bác sĩ Chu không truy hỏi thêm, chỉ thở dài nói: “Chồng cô là người ở nông thôn phải không? Ở quê thường trọng nam khinh nữ. Chủ yếu là do phong tục, nhưng cô cũng không thể giấu cậu ta cả đời được. Nếu là con gái, sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ biết.”

 

“Bây giờ con vẫn còn nhỏ, tôi chỉ sợ nếu có chuyện gì xảy ra, đứa bé sẽ không giữ được. Chờ sinh xong rồi, tôi nghĩ anh ấy cũng không làm gì được nữa.”

 

“Haizz, tư tưởng phong kiến thật đáng sợ. Cô yên tâm, tôi sẽ không nói với cậu ta đâu.”

 

Mặc dù cô không hỏi bác sĩ Hồ về giới tính của đứa bé, và bác sĩ Hồ cũng không chủ động nói với cô, nhưng không hiểu sao, sau khi làm siêu âm, cô bỗng có linh cảm chắc chắn rằng con trong bụng là một bé gái. Cô chợt nhớ đến phân tích của chị gái về bảo bối và người dân ở Mãn Gia Lĩnh, lập tức cảnh giác gấp bội.

 

Không biết có phải do cô quá nhạy cảm không, nhưng trong những ngày sau đó, cô cảm thấy bảo bối có vẻ trầm lặng hơn bình thường. Dĩ nhiên, anh vốn dĩ không phải là người sôi nổi, tính cách có thể dùng từ "trầm lặng" để miêu tả. Nhưng những ngày gần đây, anh dường như còn trầm lặng hơn nữa.

 

Team Hạt Tiêu

Cô không thể chỉ ra điều gì cụ thể, chỉ là có cảm giác anh đang buồn bã. Mỗi ngày, anh đi sớm về muộn, lúc ăn cơm thì im lặng, về nhà là nằm xuống ngủ ngay, cứ như thể có ai đó nợ anh hai trăm đồng bạc vậy.

 

Tìm được cơ hội, cô hỏi: "Dạo này anh sao vậy? Hình như không vui thì phải."

 

Anh cúi đầu ăn cơm, không trả lời.

 

Cô bắt đầu khó chịu: "Em đang nói chuyện với anh đó, sao lại không lên tiếng?"

 

Anh chỉ hừ một tiếng từ trong cổ họng.

 

Cô dở khóc dở cười: "Anh thực sự chỉ hừ một tiếng thôi sao? Em đang hỏi anh tại sao không trả lời cơ mà?"

 

"Trả lời gì cơ?"

 

Cô kiên nhẫn giảng giải: "Chúng ta bây giờ là vợ chồng, là những người thân thiết nhất trên thế giới này. Có chuyện gì thì đừng giấu trong lòng, hãy nói ra, nói ra mới có thể giải quyết được."

 

"Vậy em nói đi."

 

Cô nghẹn lời, trong đầu thoáng qua một suy nghĩ, anh có phải đang dùng chiêu "lấy gậy ông đập lưng ông" không? Cố ý ám chỉ rằng cô nên nói ra giới tính của đứa bé, thay vì giữ kín trong lòng?

 

Nhưng nghĩ kỹ lại, khả năng mỉa mai của anh ta chắc chưa đến mức đó, có lẽ chỉ là tiện miệng nói vậy thôi. Thế nên cô giữ bình tĩnh, nói: "Vậy anh trả lời em trước, có phải dạo này anh không vui không?"

 

"Anh đã nói là không rồi mà."

 

Cô biết có tra hỏi thêm cũng vô ích, đành tự tìm lối thoát cho cuộc trò chuyện: "Không thì tốt."

 

Vài ngày sau, lại có một chuyện khiến cô nghi ngờ.

 

Chiều hôm đó, cô cảm thấy hơi mệt nên nằm trên giường chợp mắt. Khi tỉnh dậy, từ cửa phòng đang mở, cô nhìn thấy bảo bối đang ngồi trong phòng khách hút thuốc.

 

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc. Nghe nói trước đây anh có hút, đàn ông ở Mãn Gia Lĩnh ai cũng hút thuốc, không hút sẽ bị người ta cười nhạo. Anh học hút thuốc từ khi còn rất nhỏ, hút thứ thuốc làm từ lá khoai lang cuộn lại. Khi còn học ở Bạch Gia Phạn, nếu ba anh có đến thăm anh ở trường, chắc chắn sẽ mang thuốc cho anh. Vì theo quan niệm ở quê, con cái có thể đói bụng cũng không sao, nhưng nếu không có thuốc hút thì là chuyện rất nghiêm trọng, truyền về làng sẽ trở thành trò cười cho cả vùng.

 

Cô không biết anh đã cai thuốc vì ai, nhưng chắc chắn không phải vì cô, bởi từ khi quen anh, cô chưa từng thấy anh hút thuốc. Trước đây, cô còn có chút không cam tâm, thậm chí từng mong anh hút thuốc lại rồi để cô nói một câu, khiến anh cai thuốc vì cô, như thế mới có ý nghĩa, chứng tỏ anh yêu cô.

 

Nhưng từ khi mang thai, cô cực kỳ ghét những người hút thuốc, sợ khói thuốc sẽ ảnh hưởng đến con mình. Mang thai dường như cũng khiến cô trở nên nóng nảy hơn, như một quả pháo, chỉ cần châm là nổ. Nhìn thấy ai hút thuốc, cô liền muốn lao tới giật điếu thuốc khỏi miệng họ, ném xuống đất, giẫm nát, rồi tát cho họ mấy bạt tai.

 

Có lần mấy người bạn quê anh đến chơi, ngồi trong phòng khách hút thuốc. Cô không chút khách sáo, đi thẳng ra ngoài bảo họ dập thuốc. Anh liền dịch lại đúng từng lời cô nói, khiến mấy người đó lập tức dập thuốc rồi lúng túng cáo từ.

 

Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để tranh cãi với anh sau khi khách về, nhưng anh không nói gì cả, chuyện cứ thế trôi qua.

 

Vậy mà bây giờ thì sao? Chính anh lại hút thuốc ngay trước mặt cô!

 

Cô nổi giận đùng đùng, lao ra ngoài: "Anh hút thuốc trong nhà làm gì? Quên là em đang mang thai à?"

 

Anh vô tội đáp: "Vứt đi thì phí lắm."

 

Cô tức đến mờ mắt: "Rốt cuộc là một điếu thuốc quan trọng, hay con chúng ta quan trọng?"

 

"Chỉ một điếu thôi mà."

 

"Muốn hút thì ra ngoài mà hút, đừng hút trong nhà."

 

Anh thực sự đứng dậy đi ra ngoài, không chỉ ra ngoài cửa mà còn đi thẳng xuống lầu, rồi biến mất. Mãi đến khuya vẫn chưa thấy về.

 

Cô bắt đầu nghi ngờ rằng anh đã nghe ngóng được giới tính của đứa bé, nên mới có những hành động bất thường như vậy. Nhưng nghĩ lại, cô thấy anh không có tâm cơ sâu đến thế. Nếu thực sự biết rồi, anh hẳn sẽ nói thẳng, chứ không giấu kín mà tỏ vẻ u ám thế này.

 

Cũng có thể là do áp lực công việc. Nghe nói dạo gần đây anh đang trong quá trình xét duyệt chức danh. Về mặt điều kiện thì anh hoàn toàn có thể lên phó chủ nhiệm khoa, chỉ là còn thiếu một chút thời gian làm việc. Cô nhớ anh từng càu nhàu ở nhà: "Cái gã kia viết mấy bài luận văn gì đâu không, toàn là sao chép lẫn nhau, đăng trên mấy tạp chí trong nước chẳng ra sao, mà chỉ vì có đủ thâm niên mà lại được đề bạt. Còn anh, luận văn thì chất lượng khỏi bàn, vậy mà không được xét duyệt. Thật là bất công!"

 

Dù là vì lý do gì, hút thuốc trong nhà vẫn là sai. Nếu anh bất mãn với quy trình xét duyệt chức danh của bệnh viện, thì có giỏi thì đến nhà viện trưởng mà hút, đừng hút trong nhà mình, rồi còn không chịu nhận lỗi. Đúng là quá quắt!

 

Càng nghĩ cô càng tức, chạy ra cửa khóa trái lại, để anh ở ngoài lạnh một đêm, nhưng anh vẫn không về, còn cô thì trằn trọc không ngủ được, cứ nghĩ xem anh đã đi đâu, liệu có về nữa không.

 

Cuối cùng, cô không nhịn được nữa, gọi điện đến phòng thí nghiệm của anh. Quả nhiên, anh đang ở đó.

 

Cô hỏi: "Muộn thế này sao còn chưa về?"

 

"Thí nghiệm chưa xong."

 

"Anh định làm thâu đêm à?"

 

"Sắp xong rồi."

 

Một lúc sau, anh cuối cùng cũng về nhà. Còn cô, cuối cùng cũng yên tâm mà ngủ thiếp đi.

 

 

Loading...