Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 718: Di dời và cây táo.
Cập nhật lúc: 2025-03-17 15:29:45
Lượt xem: 178
Quả bí đao này thật sự to và nặng quá trời, lớp vỏ xanh còn bám một lớp phấn trắng mỏng mờ mờ, trông tươi mát vô cùng, nhưng mà ôm lên thì vất vả lắm luôn.
Cuối cùng, vẫn là Tống Đàm với Kiều Kiều cùng nhau khiêng từng quả vào bồn rửa, rửa sạch từng cái một.
Bên này, ông chú Bảy với Vương Tiểu Thuận lại kéo theo Kiều Kiều, người vừa mới làm xong việc, ba người, ba cái thớt, cùng nhau bắt tay vào cắt bí đao. Trước tiên là cắt bí thành từng khoanh tròn, rồi gọt vỏ, cắt thành khối vuông dày khoảng một centimet, cuối cùng mới cắt ra thành từng sợi dài như que đũa...
Nói thật, bí đao cắt ra có màu xanh lẫn chút trắng ngà, lại thêm chút trong trong mờ mờ, xếp từng đống nhỏ trông cũng xinh phết.
Trong bếp vừa mới dọn ra mấy cái thau lớn nhỏ để đựng đậu nành, giờ lại bị bí đao chất đầy đến tràn ra.
Bên kia, ông chú Bảy lục lọi khắp nơi mới gom đủ chút vôi sống dùng trong thực phẩm, rồi tìm được một cái thùng inox bự, đổ thêm mấy thau nước lạnh vào, vừa đủ một thùng đầy ắp.
Sau đó, ông chú Bảy dùng cái muôi lớn khuấy đều lên. Đợi đến khi đám Kiều Kiều cắt xong mấy thau bí đao, nước vôi bên này cũng lắng xuống rồi.
Ông chú Bảy với Vương Tiểu Thuận không động tay vào, chỉ bảo Kiều Kiều múc phần nước trong ở trên mặt đổ vào mấy cái thau, rồi ngâm bí đao vào trong đó.
Cuối cùng, từng thau bí đao được bọc kín bằng màng bọc thực phẩm, xếp ngay ngắn sang một bên. Thùng nước vôi cũng gần cạn sạch, chỉ còn chút vôi trắng lắng lại dưới đáy, mấy cái này chẳng dùng làm gì được, ông chú Bảy dứt khoát vớt bỏ luôn.
Xong xuôi mọi việc, mới có sáu giờ đúng.
Ông chú Bảy ngẫm nghĩ một lúc, phát hiện có Tống Đàm với Kiều Kiều làm việc cùng, mấy việc nặng nhọc chẳng cần ông động tay nhiều, thấy cũng khỏe re.
Thích quá chứ còn gì!
Mặc dù mắt nhìn người để nhận đồ đệ của mình không được tốt lắm, nhưng chỗ đất mà mình chọn để dưỡng già thì chuẩn không cần chỉnh!
Ông chú Bảy khoanh tay ra vẻ đắc ý:
“Chỉ mấy quả bí đao này thì bán được bao nhiêu chứ. Không phải nói ngoài ruộng còn nhiều lắm à? Mai đi hái thêm ít nữa về.”
“À đúng rồi, Đàm Đàm, mai con đi ra thị trấn nhớ mua giùm ta hai bịch vôi sống nữa nhé, nhớ mua loại dùng trong thực phẩm đấy!”
Còn mấy miếng bí đao bị cắt không ngay ngắn, ông chú Bảy cũng không bỏ phí mà dặn Vương Tiểu Thuận:
“Dọn đống còn thừa kia đi, tối nay xào bí đao lên, nhỏ thêm vài giọt dầu vừng.”
Nói đến đây, ông chú Bảy lại cười đầy đắc ý với Vương Tiểu Thuận:
“Ta nói chứ, con thấy đó, thầy con chọn người thì giỏi đấy, nhưng chọn rau thì chẳng ra gì!”
“Nhìn xem, cả đời hai người chưa thấy loại bí đao ngon thế này đúng không! Ta nói này, dầu vừng này là mới ép đó, dùng mè nhà mình trồng luôn, ép được đúng một chai nhỏ thôi, ta còn tiếc không nỡ xài... Tối nay nhỏ vài giọt vào món bí xào, con sẽ biết thế nào là thơm ngon đấy!”
Vương Tiểu Thuận cười toe toét, nhưng trong bụng lại nghĩ thầm: “Có gì mà ghê gớm vậy! Đợi rau nhà Tống Đàm thu hoạch xong, quán bọn mình cũng sẽ dùng được mấy loại này thôi!”
Nghĩ đến cảnh quán đông nghịt khách, mặt anh ta suýt nữa là không nhịn nổi mà cười phá lên.
...
Lúc này, ở tận tỉnh Giang Bắc xa xôi, thầy trò giáo sư Tống đang ngồi ôm chén cơm, nhìn nhau với vẻ mặt đầy khổ sở.
Thấy vậy, chủ nhà liền vội hỏi:
“Sao thế? Cơm không ngon à?”
“Không, không phải!”
Giáo sư Tống vội vàng xua tay:
“Không phải tại cơm nước đâu, chỉ là đang nghĩ tới mấy cây táo ngoài kia thấy tiếc quá thôi.”
Thật ra thì... là tại cơm nước... Mới xa nhà hai ngày mà đã thèm phát điên rồi. Nhưng chẳng thể nói cơm người ta nấu không ngon được, đúng không?
Nghe vậy, chủ nhà thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt rồi, tôi còn sợ mấy người trách tôi cơ đấy...”
Nói xong, đối phương còn có chút ngượng ngùng nữa.
“Có gì đâu mà trách chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-718-di-doi-va-cay-tao.html.]
Giáo sư Tống cười ha ha:
“Phải chúc mừng anh mới đúng! Cuối cùng thì cuộc sống của anh cũng sẽ khấm khá lên rồi! Sau này cầm được tiền, ngàn vạn lần đừng có nghe ai xúi dại mà đi đánh bạc hay đầu tư gì đó nhé.”
“Cứ lo cho con cái một căn nhà trong khu học xá đàng hoàng là được. Phần còn lại thì hoặc gửi tiết kiệm, hoặc mua chút vàng hay đồ trang sức gì đó là ổn rồi.”
“Biết rồi mà!”
Người đàn ông kia cười lớn:
Thao Dang
"Từ khi có tin sắp giải tỏa, hộ khẩu vừa bị khóa vừa bị đóng băng, tôi để ý thấy người lạ về làng ngày càng nhiều!"
"Còn cả cái sòng bài kia nữa, càng ngày càng lớn… Nhà mình thì không được đâu, nhà mình mới vừa đỡ lên tí, không dám chơi liều như vậy."
Người nói chuyện là một nông dân ở tỉnh Giang Bắc mà trước đây giáo sư Tống từng hướng dẫn.
Hồi đó, anh ta về quê khởi nghiệp, cũng là một nước cờ liều lĩnh. Nhờ có giáo sư Tống và mấy người khác giới thiệu, anh ta mới cẩn thận chọn mua được một lô cây giống táo ba năm tuổi.
Ghép cành, tỉa cành, bón phân... mất bao công sức chăm sóc suốt ba năm, giờ sắp đến kỳ ra quả đầu tiên rồi thì… rắc!
Một tin vui từ trên trời rơi xuống.
Khu vực này sắp bị giải tỏa!!!
Bao gồm cả vườn táo rộng 16 mẫu của anh ta!
Thử hỏi, làm nông nghiệp với làm dân giải tỏa, cái nào kiếm tiền nhanh và nhiều hơn?
Không cần nghĩ cũng biết là làm dân giải tỏa rồi. Ngoài tiền bồi thường cho ngôi nhà cũ, còn có đủ các khoản bồi thường khác nữa.
Nói riêng về vườn táo, không chỉ có tiền đền bù đất mà ngay cả cây táo cũng được đền bù, như mấy cây táo vừa bước vào kỳ kết quả đầu tiên này, mỗi cây được đền bù tận 90 tệ!
Tính riêng số cây đó cũng được thêm bảy tám vạn tệ nữa.
Thế nhưng, làm nông thực sự rất khổ. Hơn nữa, sau khi giải tỏa xong, xung quanh chẳng còn mảnh đất nào phù hợp để anh ta chuyển cả vườn táo đi trồng tiếp...
Đã vậy, đúng vào mùa này, chẳng có ai muốn mua cây táo hết.
Vì thế, anh ta đành đăng bài lên vòng bạn bè, bảo định tặng hết vườn táo đi.
Vừa mới đăng xong, đúng lúc giáo sư Tống nhìn thấy. Sau khi hỏi kỹ thời gian giải tỏa, giáo sư Tống lập tức nhờ anh ta đừng tặng cho ai hết, để lại cho mình.
Giờ đây, khi giáo sư Tống vượt ngàn dặm xa xôi tới xem vườn táo, chủ nhà cũng thấy bùi ngùi không ít:
"Giáo sư Tống, tôi cũng chẳng biết nói gì nữa. Hồi đó tôi về quê trồng mộc nhĩ, lỗ sặc m.á.u luôn, cũng may nhờ thầy cầm tay chỉ việc mới kiếm được chút tiền."
"Rồi sau này trồng vườn táo này, cũng là nhờ thầy vừa nghiên cứu thời tiết, vừa xem xét thổ nhưỡng, cuối cùng còn giới thiệu giống tốt để ghép cành… Nếu không có thầy giúp đỡ chống lưng, tôi không chắc mình cầm cự nổi tới bây giờ nữa."
Giờ thì hay rồi, sắp được thu hoạch thì lại dính ngay vụ giải tỏa này. Anh ta nghĩ bụng, đối với giáo sư Tống mà nói, có lẽ cũng cảm thấy như bao công sức đổ sông đổ bể.
Thế nên giờ anh ta hứa chắc nịch:
"Thầy cứ yên tâm, thầy đã nói muốn thì vườn táo này nhất định để lại cho thầy! Một cây cũng không cho người khác!"
Nói thật lòng, anh ta cũng chẳng muốn cho ai khác.
Trong làng trong xóm, họ hàng thân thích, ai cũng muốn hớt tí lợi, mà khổ nỗi có vài người lòng tham không đáy, lấy cây táo của anh ta miễn phí xong còn định mang đi bán kiếm lời!
Chưa kể có người còn nghe tin rồi tìm đến hỏi tại sao anh ta không chịu nhổ cây táo lên, chứ cây lớn thế này bọn họ không tự đào được…
Nghe vậy mà anh ta tức muốn xỉu: "Tôi cho không cả vườn táo kết quả tốt thế này mà anh còn bảo tôi phải giúp anh đào lên nữa?"
Thế nào nữa đây? Chẳng lẽ còn phải gọi xe giúp anh ta chở về nhà trồng luôn à?
Người kia không vừa ý, vừa đi vừa lầm bầm: "Đằng nào cũng giải tỏa rồi, còn tính toán mấy đồng bạc lẻ làm gì…"
Nói thật, từ sau khi đăng bài kia lên vòng bạn bè, chưa nghe được mấy câu tốt đẹp đã phải nghe cả rổ càm ràm.
Nên khi nghe giáo sư Tống nói muốn vườn táo, anh ta thực sự thở phào nhẹ nhõm!