Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 545: Có nên để lại hạt giống không?

Cập nhật lúc: 2025-02-21 00:39:14
Lượt xem: 233

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc đã quét sạch chậu dưa hấu, rồi mới có thời gian chuyển móng vuốt sang đống củ ấu bên cạnh.

May mà thứ này có vỏ, ăn còn phải bóc ra, thêm hai công đoạn nên mọi người mới không nhét đầy bụng trong chốc lát.

Dù vậy, khi ông chú Bảy tranh thủ lúc nấu ăn ra phòng khách lấy cái chậu lớn quen dùng nhất, vừa thấy thùng rác gần như bị vỏ củ ấu và vỏ dưa hấu lấp đầy, ông không khỏi sững người:

“Giờ ăn nhiều thế này, lát nữa có cần nấu ít cơm lại không?”

Nhắc đến cơm trưa, cả đám lại phấn khởi lên.

Nhưng phấn khởi thì phấn khởi, cái bụng lại không đồng ý!

Lúc này nhìn củ ấu trong tay, vừa muốn ăn vừa trách nó chiếm chỗ, thật sự là khó xử quá mà!

Nhưng chuyện bếp núc xưa nay đều do ông chú Bảy toàn quyền quyết định, căn bản không cần nghe ai góp ý, lúc này tự mình quyết định:

“Vừa hay ta còn chưa nấu cơm, trưa nay ăn mì lạnh đi.”

Ông tính toán một chút: “Giá đỗ hôm qua ủ còn một chậu, lát nữa ta ra vườn hái mấy quả dưa chuột bào sợi, thêm ít tương ớt xanh xào thịt bò, rán vài quả trứng… Canh thì nấu tuyết nhĩ nhé. Haizz…”

Ông tỏ vẻ miễn cưỡng: “... Đành chấp nhận vậy.”

Giáo sư Tống cùng đám người: …

Thao Dang

Nếu những ngày này mà gọi là ‘chấp nhận’, vậy bọn họ có thể ‘chấp nhận’ cả đời luôn!

Nhưng trong mắt ông chú Bảy, những món chẳng cần kỹ thuật này quả thực là tạm bợ, còn về bữa ăn ngày mai, ông đã có ý tưởng mới.

“Tống Đàm, tối nay nếu không có việc gì thì chúng ta làm ít đậu phụ đi, tiện thể thả lưới bắt cá, mai hầm cá trắm cỏ với đậu phụ, làm đậu phụ Tứ Xuyên. Ta còn muối thêm ít chao, lòng đỏ trứng vịt dầm tỏi băm các người ăn được không? Được thì ta làm luôn một ít.”

Trời ơi!!!

Đây rốt cuộc là những ngày tháng thần tiên gì vậy? Đám thầy trò đều hạnh phúc đến mức không nói nên lời.

Mãi đến khi Ngô Lan gọi Tống Đàm:

“Tống Đàm, con ra tiệm tạp hóa một chuyến đi, mẹ đã nói với họ rồi, nhờ đổi năm ngàn tệ về đây.”

Tống Đàm ngẩn ra: “Lấy tiền làm gì ạ?”

Ngô Lan vừa thu dọn chăn phơi nắng cứng đơ vừa đáp: “Trước đó con nhờ bà lão Lý với mấy người khác xử lý kim anh tử, còn chưa đưa tiền cho họ… Cũng tại mẹ quên mất, họ lớn tuổi rồi, không quen dùng điện thoại, phải lấy tiền mặt… Trong nhà còn có ba trăm tệ, mẹ nghĩ nên chuẩn bị thêm một ít.”

Thật ra trước đây trong nhà vẫn để sẵn tiền mặt, thỉnh thoảng đánh bài nhỏ hay biếu xén gì cũng dùng đến. Nhưng lần trước thuê người hái đào đã tiêu hết, trời lại nóng, không ra trấn trên, nên cứ kéo dài mãi.

Sáng nay nghe nói có người đi ngân hàng, bà mới cố ý nhờ đổi tiền.

Tống Đàm gật đầu: “Vậy để con chuyển khoản cho họ nhé?”

“Được!”

Năm ngàn tệ thôi mà, Ngô Lan giờ cũng không còn xem nặng nữa. Nghĩ một chút lại gọi với theo:

“Khoan đã… con bảo cha con mang theo một chậu củ ấu đi.”

Củ ấu trong ao nói nhiều thì không nhiều, nói ít cũng không ít, dù sao cũng không định bán, cứ xem như đồ ăn vặt thôi. Tống Đàm cũng không keo kiệt đến mức đó, lập tức đáp lời, xách chậu đi thẳng đến tiệm tạp hóa.

Tiệm tạp hóa cách nhà cũng có một đoạn, đi bộ cũng mất mười mấy phút, nhưng Ngô Lan nhận ra hai đứa con mình đều không sợ nắng, vì thế càng sai vặt thoải mái hơn.

Chỉ là Tống Tam Thành đã lặt củ ấu đến phát chán, lúc này hớn hở đứng dậy:

“Để tôi đi xe máy cho! Nắng thế này mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-545-co-nen-de-lai-hat-giong-khong.html.]

“Lặt củ ấu đi, ai như ông đâu, ngốc nghếch một lần hái cả đống.”

Tống Tam Thành: …

Ông đành ấm ức ngồi xuống tiếp tục công việc.

Bên này, Tống Đàm vừa bước vào tiệm tạp hóa nhỏ.

Nói là tiệm tạp hóa, nhưng thực ra nó khác xa với mấy cửa hàng tiện lợi ở thành phố. Chỗ này bé đến tội nghiệp, hàng hóa cũng ít đến đáng thương, nhưng lại có không ít món gợi nhớ về tuổi thơ.

Chỉ tiếc rằng nhiều món ăn vặt hiếm có ở thành phố, bây giờ người nhà cô cũng chẳng mấy ai thích nữa.

“Thím Vương, mẹ cháu bảo cháu đến đổi năm nghìn tệ.”

Tống Đàm đẩy cửa kính bước vào, người phụ nữ đang xem TV bên trong lập tức đứng dậy:

“Ai dà! Đàm Đàm hả? Đúng là khách quý nha… Về cũng lâu rồi nhỉ? Sao chẳng thấy cháu đi loanh quanh trong thôn gì cả… Nhìn làn da này xem, ở nhà dưỡng tốt ghê, trắng nõn nà!”

Tống Đàm thầm nghĩ: Cháu không hay đi lại trong thôn vì có ra ngoài cũng toàn lái xe, hoặc không thì cũng lên núi hết rồi.

Nhưng ngoài miệng vẫn cười tươi: “Do cháu được di truyền từ mẹ mà ạ.”

Thím Vương gật đầu ra vẻ hiểu biết: “Mẹ cháu bây giờ đúng là được hưởng phúc, con cái đều ở bên cạnh. Nhà cháu trồng trọt mà cũng có tiếng tăm hẳn ra… Nhìn bà ấy kìa, giờ không có áp lực gì, da dẻ hồng hào, tinh thần phơi phới!

“Cha cháu cũng thế, ra ngoài ai cũng bảo nhìn trẻ ra cả mấy tuổi.”

Tống Đàm cười hì hì: “Phải không ạ? Chắc do trước đây cháu đi xa, cha mẹ nhớ thương nên già đi, giờ cháu về rồi thì yên tâm hơn ấy mà! Đây này, thím Vương, sáng nay cha cháu mới vớt củ ấu, mang biếu dì một chậu nè.”

“Ai dà!”

Thím Vương vừa mở ngăn kéo đếm tiền mặt, vừa kinh ngạc nói: “Giỏi thật đấy! Cháu về nhà cũng nửa năm rồi nhỉ? Đây là lần đầu tiên dì được ăn đồ nhà cháu đó.”

Cũng phải, ban đầu lúc thuê người trong thôn làm việc, nhà Tống Đàm còn bao cơm, sau này người trong nhà càng ngày càng đông, họ quyết định tăng tiền công chứ không nấu ăn nữa.

Dân trong thôn nhiều lắm cũng chỉ nghe nói nhà họ trồng cái gì, chứ chưa từng được nếm thử. Không rõ là nhà họ Tống tính cách khác biệt, hay là bọn trẻ không biết cách đối nhân xử thế, mà nửa năm trôi qua rồi, vậy mà chẳng ai từng cầm nổi một quả đậu nhà họ về nếm thử.

Cũng lạ thật!

Ở thôn quê, ví dụ như nhà ai trồng dưa hấu, chắc chắn sẽ gửi cho người thân, bạn bè mỗi người một, hai quả. Cùng lắm là khách sáo vài câu, rồi bảo cứ ra ruộng hái mà ăn thoải mái.

Dù có không biếu tặng, nhưng nếu thuê người làm việc, lúc ra về thế nào cũng phải gói cho họ túi đào hoặc ôm hai quả dưa về nhà, đó là lẽ thường tình.

Ở thôn quê, người ta không coi trọng giá trị kinh tế, mà quý trọng tình nghĩa và mối quan hệ hàng xóm láng giềng.

Tống Đàm không phải không biết quy tắc này. Nhưng vấn đề là, nếu ngay từ đầu để mọi người biết mùi vị nông sản nhà cô, thì dân làng sẽ kéo đến xin đổi cây giống, đồng ý hay không đây?

Nếu đổi rồi, cây nhà người ta lại mọc kém hơn nhiều, thì giải thích sao bây giờ?

Chưa kể còn có những kẻ ganh tị, ghen ghét, thích phá đám nữa chứ!

Chỉ nói riêng chuyện thuê đất, nếu không nhờ giữ kín, thì chắc chắn không thể dễ dàng bao núi được như vậy, hoặc ít nhất giá thuê đất cũng phải tăng lên đáng kể.

Nhưng bây giờ thì…

“Thím Vương, chuyện này cũng trách cháu.”

“Mẹ cháu ban đầu cũng định mời mọi người nếm thử. Nhưng dì cũng biết đấy, nhà cháu đổ hết tiền vào trồng trọt, đào với dưa hấu thì bị người ta bao hết rồi. Xe đến chở hàng ngày nào cũng đến đúng giờ, còn chê sản lượng chưa đủ cơ mà, nên nhà cháu cũng ngại chẳng dám biếu ai nữa…”

Cô giả vờ tự trách mình một câu, rồi cầm lấy năm nghìn tệ, tiện thể hỏi:

“À đúng rồi, thím Vương, mẹ cháu bảo hỏi thử xem, rau nhà cháu năm nay trồng tốt lắm, đến vụ có cần giữ lại hạt giống không? Nếu cần thì mẹ cháu sẽ để dành nhiều thêm một chút.”

Loading...