Nàng thực sự không nghĩ ra hai người bọn họ có ý gì?
Chẳng lẽ là nơi này thực sự đáng giá đầu tư?
Cũng không phải là nàng cố ý chê bai nơi mình đã ở hơn hai mươi năm, nhưng ở đây ngoài việc có một điểm du lịch coi như nổi tiếng, thì khoảng cách đến huyện thành lại xa, hơn nữa không có ưu thế nào khác.
Bởi vậy nàng thực sự nghĩ không ra lý do gì, để cho bọn hắn đến đây mở sân chơi.
Hơn nữa, với đầu óc của đại ca nàng, hẳn là sẽ không phạm phải loại sai lầm cấp thấp này, nếu như không có sự đồng ý của hắn, việc này sớm đã bị dập tắt ngay từ giai đoạn thăm dò.
Có lẽ là ánh mắt của Tần Vũ Niết quá mức trực tiếp, cũng có lẽ là giữa huynh muội có sự tâm linh tương thông, Tần Hạo hướng về phía nàng nhìn thoáng qua, không ngờ ánh mắt hai người vừa vặn đối diện.
Không biết Tần Hạo nói gì với Tôn Chủ Nhậm bên cạnh, Tôn Chủ Nhậm hướng về phía nàng nhìn một chút, sau đó gật đầu.
Rồi thấy Tần Hạo hướng về phía nàng mà đi tới.
Tần Vũ Niết không muốn ở chỗ này chạm mặt Tần Hạo, liền xoay người rời đi.
Đến một con hẻm nhỏ không có người nào qua lại, chờ hắn.
Thấy bóng dáng Tần Vũ Niết biến mất, Tần Hạo đuổi theo không thấy người, bèn tìm kiếm khắp nơi.
Tần Vũ Niết trong ngõ hẻm nhìn thấy Tần Hạo, lên tiếng: "Ta ở đây."
Tần Hạo vội vàng đi về phía nàng.
Không đợi hắn mở miệng, Tần Vũ Niết nhìn chằm chằm vào mắt Tần Hạo hỏi: "Ta nghe người trong thôn nói có nhà đầu tư tới đây xây sân chơi, không ngờ lại là ngươi, đến nơi đây mở sân chơi, không giống tác phong của ngươi."
Tần Hạo thẳng thắn nói: "Bởi vì ngươi, nếu ngươi không muốn rời đi, vậy ta chỉ có thể cố gắng hết sức làm cho nơi này trở nên tốt hơn một chút."
Tần Vũ Niết nghe vậy, thở dài, nàng đã đoán được là như vậy.
"Đại ca, ta lần trước đã nói, ta hiện tại sống rất tốt. Nếu như ngươi là bởi vì lần trước ta nhắc nhở ngươi chuyện kia, ngươi không cần phải làm như vậy, ở chỗ này đầu tư, khoản đầu tư và lợi nhuận thu được không tỷ lệ thuận với nhau, không đáng."
Nàng khuyên nhủ: "Thừa dịp hiện tại mới bắt đầu, đầu tư còn chưa nhiều, rút lui đi."
Tần Hạo không hề ngắt lời nàng, chăm chú lắng nghe, đợi nàng nói xong, mới lên tiếng: "Ở chỗ này đầu tư là quyết định mà ta đã suy nghĩ kỹ, nơi này có điều kiện tự nhiên không tồi, lại có một khu du lịch nổi tiếng, nhị ca của ngươi lại muốn tới đây quay một bộ phim, lấy nhân khí của nó, về sau nơi này hẳn là sẽ có không ít người hâm mộ tìm đến, chỉ cần có người đến, mọi thứ ở đây sẽ phát triển, điều kiện sinh hoạt cũng sẽ được cải thiện đáng kể."
"Với lại, Tôn chủ nhiệm và mọi người đều biết mối quan hệ giữa ta và ngươi. Bây giờ ta cũng có chút danh tiếng trong huyện, sau này ngươi ở đây có bất cứ chuyện gì cũng sẽ có người giúp đỡ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/63.html.]
Tần Vũ Niết: "Ta sống bình thường, không cần người khác giúp."
"Không cần thì càng tốt." Tần Hạo bất đắc dĩ nói: "Ngươi không muốn về nhà, ta cũng không ép, ngươi nói ngươi tự kiếm đủ tiền tiêu, không cần tiền ta đưa, vậy ta chỉ có thể nghĩ cách khác. Nếu như ngươi nhất định phải nói là vì lần trước ngươi nhắc nhở ta thì cũng được, bất kể nguyên nhân gì, nhưng ít nhất là trong khả năng của ta, ta vẫn hy vọng ngươi có thể sống tốt một chút."
Tần Vũ Niết không ngờ rằng nàng không cách nào khuyên nhận hắn, có chút bất đắc dĩ: "Ngươi làm như vậy có ý nghĩa gì? Huống chi, ngươi làm vậy, những người khác trong Tần gia cũng sẽ không đồng ý?"
Khi Tần Hạo nói những lời này, ẩn ẩn lộ ra vẻ đắc ý: "Ta dùng tiền tự mình kiếm được để làm hạng mục này, không dùng tiền của công ty, bọn họ không can thiệp vào được."
Không hiểu tại sao, khi Tần Hạo nói những lời này, Tần Vũ Niết lại nghe được một chút ý vị phản nghịch.
Mặc dù Tần Hạo không nói rõ, nhưng nàng mơ hồ có thể đoán được bọn họ hẳn là không đồng ý.
Ngược lại, thái độ của Tần Hạo khiến nàng có chút bất ngờ.
Tần Hạo chăm chú nhìn nàng nói: "Ngươi cứ coi như ta muốn bản thân cảm thấy dễ chịu hơn đi. Trước kia thật xin lỗi, ta không biết ngươi ở Tần gia phải chịu nhiều ủy khuất như vậy."
Nàng dựa vào tường, rũ mắt xuống: "Cũng không liên quan đến ngươi, nói cho cùng thì trước khi ta trở về Tần gia, chúng ta chẳng qua chỉ là người xa lạ có quan hệ m.á.u mủ, ngươi có thể làm được như vậy cũng coi như không tệ rồi."
Người không đạt được sự công nhận của người mình yêu mến, sẽ bức thiết muốn nắm giữ tất cả những người tỏ ý tốt với nàng. Đã từng nàng là như vậy, nhưng bây giờ nàng dường như có được một đám "bằng hữu" không tồi.
Không thể phủ nhận, trước kia nàng có chút tự ti lại bởi vì thiếu thốn tình yêu thương trong thời gian dài dẫn đến việc nàng rất không có cảm giác an toàn.
Nhưng hiện tại, mỗi ngày của nàng đều rất phong phú, mỗi ngày đều rất vui vẻ.
Nhất là túi tiền căng phồng khiến nội tâm nàng rất phong phú, nàng tìm được phương pháp thay thế.
Đó chính là kiếm tiền, mỗi ngày kiếm tiền là khoảng thời gian hưng phấn nhất trong ngày của nàng, bởi vì lúc này có thể cho nàng bài tiết thêm dopamine, nàng liền trở nên rất vui vẻ.
Mỗi khi nàng đếm số không nhiều như vậy trong sổ tiết kiệm, nàng cảm thấy tràn đầy cảm giác an toàn.
Tần Hạo nghĩ đến những chuyện trong nhà, cũng hiểu có lẽ nàng không quay về mới là tốt nhất.
Thế là nói: "Hôm nay là ngoài ý muốn, ta không ngờ ngươi sẽ đến, ngươi yên tâm, ta cũng sẽ không quấy rầy ngươi, ta hôm nay cũng chỉ đến xem, sau này sẽ giao cho trợ lý."
Tần Hạo: "Được rồi, ta muốn nói gì cũng đã nói xong, ta đi trước đây, bọn họ vẫn đang đợi ta."
Tần Vũ Niết gật đầu: "Ân."