Âm Thọ Thư (Âm Dương Quỷ Dị Lục) - 170

Cập nhật lúc: 2025-03-21 23:55:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vừa đốt sao?"

Nhậm Thanh ngồi xổm bên đống tro đen xem một lúc, không phát hiện gì bất thường, đứng dậy rời đi.

Đây là một tòa nhà ống kín, ánh sáng rất kém.

Vết mốc lan rộng trên tường thành những đường gân như mạch máu, những cánh cửa sắt hai bên hành lang bong tróc cũ kỹ, hơi ẩm ngưng tụ trên nền gạch thành những dòng sông tối. Cửa sổ thông gió cuối hành lang bị hàn chặt bằng song sắt, những tấm quảng cáo phai màu dán loang lổ trên tường, như một khuôn mặt đầy vết thương.

Hầu như mỗi cánh cửa sắt đều dán giấy vàng bùa chú, một số cánh cửa thậm chí treo gương bát quái...

Nhậm Thanh dẫn Tiểu Miên Hoa đi vào hành lang tối tăm, đôi mắt lưu chuyển khí lạnh lạnh lùng quét qua mọi thứ trước mặt.

Hành lang kín mít, ánh sáng kém vô cùng ngột ngạt, đi ở đây, giống như đi trong đường hầm tối tăm của ngôi mộ.

Khi cậu bước đi, tiếng bước chân lộp cộp vang lên trong hành lang dài lạnh lẽo, dần dần chồng lên nhau, như có rất nhiều người đi theo phía sau.

Nhậm Thanh nhíu mày, nhưng không nói gì, để mặc những tiếng bước chân ồn ào phía sau đi theo, chỉ lần theo số trên cửa từng cái tìm kiếm.

7001, 7002, 7003...

Cuối cùng, cậu đến trước cửa 7013.

Đi tiếp, 7015.

7014 mà Nhậm Thanh tìm kiếm, không tồn tại...

"...Không có?"

Trong hành lang tối tăm, Nhậm Thanh nhìn khoảng trống giữa 7013 và 7015, có chút sửng sốt.

Cậu quay đầu nhìn lại, hành lang phía sau lập tức trở nên vắng lặng c.h.ế.t chóc.

Những tiếng bước chân ồn ào kia trong nháy mắt biến mất không dấu vết, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của Nhậm Thanh.

Nhậm Thanh đứng như vậy suy nghĩ một lúc, lấy từ ba lô vải ra hai quả long nhãn khô héo.

Vỏ ngoài cứng rắn của long nhãn, ngâm trong rượu bùn tự chế của Nhậm Thanh ba ngày, thấm đẫm âm khí của người đi âm, cùng địa khí đất bùn dưới lòng đất.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Sau đó lại phơi dưới ánh trăng, giờ vỏ ngoài khô héo, như nhãn cầu thối rữa.

Nhậm Thanh bóc lớp vỏ khô héo, một tay nắm một quả long nhãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-tho-thu-am-duong-quy-di-luc/170.html.]

Vài giây sau, long nhãn hút đi một phần nhiệt độ trên người cậu.

Cậu khẽ thở ra một luồng khí lạnh, ném hai quả long nhãn xuống đất.

Phần thịt đã thối rữa, chỉ còn hạt long nhãn, lại lăn trên nền nhà ẩm ướt lạnh lẽo, như bị một loại lực lượng nào đó dẫn dắt.

Cuối cùng, hai quả long nhãn lăn qua lăn lại cùng lúc lăn đến giữa 7013 và 7015, dừng lại.

Nhậm Thanh bước lên phía trước, cúi xuống nhặt hai quả long nhãn. Trên bức tường bong tróc, không biết lúc nào xuất hiện một cánh cửa kim loại mỏng.

Số trên cửa, 7014.

Tiểu Miên Hoa kinh ngạc tròn mắt: "Ảo thuật?"

Nhậm Thanh liếc nhìn Tiểu Miên Hoa, mới phát hiện ánh mắt cô bé đã trở nên linh hoạt, lại biết nói chuyện.

Cô bé có chút cảnh giác bất an nhìn xung quanh, lẩm bẩm: "Nhậm Thanh, cậu đến đây làm gì? Lục Thẩm nói, tòa nhà này rất quỷ dị..."

Là quỷ dị, chứ không phải nguy hiểm sao...

Nhậm Thanh giơ tay gõ cửa kim loại, hỏi: "Có ai không?"

Trong cánh cửa kim loại mỏng, không có bất kỳ phản hồi nào.

Nhậm Thanh im lặng vài giây, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa hé mở.

Trong phòng sáng ánh nến vàng vọt.

Nhậm Thanh đứng bên cửa, có thể nhìn rõ bố cục đơn giản trong phòng.

Một phòng ngủ, một phòng khách, một nhà vệ sinh, khoảng năm mươi mét vuông.

Cửa sổ không lớn, bị rèm cửa đóng chặt che khuất, không nhìn thấy cảnh bên ngoài.

Một cây nến lại một cây nến, rải rác khắp phòng. Dưới ánh nến vàng vọt, tường phòng, trần nhà đều hiện lên màu vàng âm u.

Bên phải phòng khách dựa tường kê một chiếc bàn thờ đen, trên đó bày biện hoa quả cúng, nến hương. Nhưng thứ được thờ không phải tượng thần, mà là một chữ dán trên tường — Quỷ.

Chữ 【Quỷ】 đen kịt, tỏa ra ánh sáng quỷ dị.

Không có danh tính cụ thể, bàn thờ lại thờ một thứ vô cùng rộng lớn — Quỷ.

Tiểu Miên Hoa sợ hãi toàn thân lông dựng đứng: "Là đài chúng quỷ! Ở đây có người thờ quỷ!"

Loading...