Hệ Liệt Địa Sư Thiếu Nữ Full 23 Truyện - Linh Dị - Chương 56: Đại Chiến Xuất Mã Tiên 1
Cập nhật lúc: 2025-03-27 12:00:26
Lượt xem: 9
Tôi livestream bói toán, kết nối với một nam streamer. Tôi hỏi hắn có từng g.i.ế.c người chưa, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
"Phải, người tiếp theo ta g.i.ế.c chính là ngươi."
Mười phút sau, có tiếng gõ cửa. Trên màn hình chat, tất cả mọi người đều gào lên bảo tôi chạy mau.
"Hắn chính là tên sát nhân biến thái nổi tiếng trên livestream!"
Tôi khẽ cười.
Bọn họ không biết, tôi là truyền nhân duy nhất của địa sư.
***
"Đại sư, lần trước có người xem bói bảo mắt tôi to là tướng phú quý. Ngài xem thử có đúng không?"
Tôi ngáp dài, ghé sát màn hình nhìn vài giây, rồi nghiêm túc đáp:
"Tôi thấy giống cường giáp hơn đấy. Đừng ở đây xem bói nữa, chiều đi bệnh viện đăng ký khám đi. Tiếp theo!"
Dứt lời, tôi lạnh lùng cắt màn hình. Đạn mạc lập tức bùng nổ với hàng loạt lời chửi đùa cợt.
"Đây là đại sư bói toán khoa học nhất mà tôi từng gặp!"
"Đại sư cái quái gì, chỉ là streamer nhan sắc thôi. Chẳng biết bói toán gì, chỉ dựa hơi mà nổi."
Tôi không thèm để ý, tiếp tục kết nối với người tiếp theo. Màn hình giật hai cái, rồi hiện lên gương mặt một người đàn ông xa lạ. Hắn đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, nở nụ cười nhếch mép, mắt híp lại thành một đường mảnh.
"Đại sư, cô nhìn xem tôi giống gì?"
Cuối cùng cũng đến rồi, tôi lập tức tập trung tinh thần.
"Tôi thấy anh giống cầm thú!"
"Đầu nhọn, trán hẹp, lông mày ngắn, xương lồi, mắt tam bạch. Anh đã g.i.ế.c bao nhiêu người rồi?"
Nụ cười của hắn lập tức đông cứng.
Đạn mạc: "Quá đáng quá, đội mũ mà cũng nhìn ra đầu nhọn trán hẹp à?"
"Đúng vậy, còn mắng người ta là cầm thú, Kiều đại sư này sao tự dưng lại chửi người ta thế?"
Giây tiếp theo, nụ cười của hắn biến mất, ánh mắt trở nên hung ác. Hắn chậm rãi tháo mũ xuống, cầm trong tay, rồi với lấy một con d.a.o sắc bén bên cạnh, đột ngột đ.â.m mạnh về phía màn hình.
Mũi d.a.o chỉ cách màn hình một milimet. Đạn mạc nổ tung.
"Đù, tôi bấm tạm dừng rồi đấy, mọi người chạy đi!"
"Sợ quá, mẹ ơi cứu con!"
"Gã này điên rồi à! Tại sao bên cạnh hắn lại có một con dao?"
Hắn đột nhiên kích động, dùng mũi d.a.o lia qua lia lại trước màn hình, thở hổn hển.
"Đúng vậy, tao chính là một tên sát nhân. Kẻ tiếp theo tao g.i.ế.c chính là mày, đợi đi, khà khà khà—"
Tiếng cười của hắn sắc nhọn, ngữ khí quỷ dị, khiến tất cả người xem lạnh sống lưng.
"Thời buổi này đúng là biến thái gì cũng có."
"Thật sự quá đáng sợ."
Tôi lại chỉ cười khẩy, khiêu khích giơ ngón giữa về phía màn hình.
"Tôi đợi anh đến đây, không đến thì là cầm thú!"
Tôi không tắt livestream, chỉ tranh thủ bày một trận pháp trong phòng. Trong mắt khán giả, họ chỉ thấy tôi đặt vài đồng xu ở mấy chỗ, cắm mấy lá cờ tam giác, hoàn toàn không hiểu tôi đang làm gì.
"Streamer đang làm gì vậy?"
"Không hiểu nổi, chẳng phải xem bói thôi sao? Sao còn biết bày trận pháp?"
"Tâm lý streamer này lớn thật đấy, vừa bị tên biến thái kia dọa g.i.ế.c mà chẳng hề nao núng."
Tôi vừa bố trí xong trận pháp, ngay giây tiếp theo, cửa phòng bị đập mạnh, kèm theo một giọng nói khàn khàn, chói tai vang lên.
"Mở cửa—"
Cả màn hình chat im bặt trong một giây, sau đó điên cuồng nổ tung.
"A a a a! Tôi nhớ ra rồi, hắn chính là tên sát nhân trên livestream!"
"Chạy mau đi streamer! Không đùa đâu, hắn thực sự g.i.ế.c người đấy!"
"Đệch, sợ quá! Mau báo cảnh sát đi, báo cảnh sát nhanh lên!"
"Đừng mở cửa! Chạy ngay đi—chạy đi—"
Mọi người đều sợ phát điên, nhưng tôi vẫn bình thản như không, thậm chí còn vẫy tay với màn hình.
Tôi tên là Kiều Mặc Vũ, sinh viên năm ba trường Đại học Nam Giang, cũng là truyền nhân duy nhất của địa sư thời nay.
Địa sư, thời cổ còn được gọi là thầy phong thủy.
Có câu: "Nhất đẳng Địa sư xem tinh tú, nhị đẳng phong sư tìm long mạch, tam đẳng tiên sinh đi khắp chốn." Hiện nay, những người hành nghề ngoài xã hội hầu hết chỉ là thầy phong thủy bình thường. Người có thể nắm vững thuật quan tinh vọng khí, thời xưa đều được làm quan trong Khâm Thiên Giám, phục vụ hoàng gia.
Tổ tiên nhà họ Kiều tôi chính là Giám Chính của Khâm Thiên Giám, cũng là chưởng môn của Phong Môn truyền đời. Thân người đứng đầu Phong Môn, trừ yêu diệt tà, giữ gìn chính đạo là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi.
Gần đây, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân đột nhiên xảy ra một loạt vụ án mạng liên hoàn.
Chỉ trong vòng một tháng, đã có bốn người liên tiếp tử vong. Điểm chung duy nhất của các nạn nhân là trước khi chết, họ đều đang livestream. Theo phân tích từ cư dân mạng, những streamer bị g.i.ế.c đều từng chửi mắng ai đó trong buổi livestream của mình. Người bị chửi khi ấy hoặc đội mũ, hoặc đeo mặt nạ, chưa bao giờ để lộ mặt thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/he-liet-dia-su-thieu-nu-full-23-truyen-linh-di/chuong-56-dai-chien-xuat-ma-tien-1.html.]
Nhưng điều kỳ lạ là, hắn lại có thể nhanh chóng lần theo địa chỉ của nạn nhân qua mạng rồi ra tay sát hại.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đây là một vụ án g.i.ế.c người thông thường, cho đến khi tình cờ xem được một đoạn video. Trong đó, tên sát nhân, khi đang trò chuyện trên livestream, bỗng bật ra một câu đầy ẩn ý:
"Ngươi nhìn xem, ta có giống con người không?"
Khoảnh khắc đó, tôi lập tức hiểu ra, hắn không phải người.
Vậy nên tôi xin nghỉ học, bay đến Cáp Nhĩ Tân, thuê một căn hộ, bắt đầu livestream xem bói để dụ hắn mắc câu.
"Mọi người có biết về chuyện chồn vàng thảo phong không?"
"Chồn vàng có thể tu luyện thành tinh, hóa thành hình người. Nhưng trước khi trở thành người, chúng phải tìm một người địa phương để hỏi xem chúng có giống con người không."
"Nếu đối phương trả lời là giống, chúng sẽ vượt qua được thử thách và có thể hóa thành người một cách thuận lợi. Nhưng nếu đối phương trả lời không giống, chúng sẽ thất bại, phải quay lại tu luyện từ đầu."
Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng vang lên, còn tôi thì vẫn chậm rãi giải thích trước màn hình.
Con người là linh vật của vạn vật, cơ thể con người là thích hợp nhất để tu đạo. Cột sống có 24 đốt ứng với 24 khí, phổi có 12 ống được gọi là 12 trọng lâu. Vì vậy, yêu quái muốn thành tiên, trước tiên phải tu luyện thành người. Hai trăm năm luyện nói tiếng người, ba trăm năm nữa mới hóa được hình người.
Khi hóa thành người, chúng phải nhận được sự công nhận của con người, đây chính là quá trình thảo phong.
Tên sát nhân này là chồn vàng tu luyện mà thành. Dù đã có hình người, nó vẫn giữ lại thói quen cũ, sợ bị lộ tẩy nên mới hay hỏi người khác xem mình trông như thế nào.
Nhưng điều khó hiểu là, nó đã mất ba trăm năm mới có được hình người, lẽ ra phải chăm chỉ tích lũy công đức để tiếp tục tu luyện, vậy mà lại ngang nhiên g.i.ế.c người, chẳng khác nào tự rước lấy sự truy bắt từ các cơ quan chức năng.
Mang theo đầy bụng nghi vấn, tôi bước tới, đưa tay mở cửa.
Đạn mạc: "Chủ phòng ơi, đừng làm liều, đừng mở cửa, tôi xin cô đấy!"
"Toang rồi toang rồi, tôi không dám nhìn nữa—"
"Trời ơi! Tim tôi muốn ngừng đập rồi!"
Cửa mở ra, đứng bên ngoài chính là gã đàn ông trong video. Hắn mặc một chiếc hoodie xám bình thường, trên tay vẫn cầm con d.a.o vừa rồi, nở một nụ cười quái dị với tôi.
Tôi vừa định lên tiếng thì cửa phòng đối diện đột ngột bị mở mạnh, ngay sau đó là một tiếng quát giận dữ:
"Đập cái đầu mẹ mày ấy! Đêm hôm khuya khoắt mà cứ rầm rầm thình thịch, mày có nhịp điệu ghê gớm thế sao không đi quẩy DJ trong bar luôn đi? Ở đây quấy rầy giấc ngủ mẹ mày hả? Mày thử ồn ào thêm một tiếng nữa xem, bà nội mày đây vặn ngược nắp sọ mày xuống luôn!"
Một cô gái khoảng hơn hai mươi tuổi đứng ở cửa, khuôn mặt cau có, tay cầm chặt một cây gậy bóng chày. Cô ta nhuộm mái tóc vàng chóe nổi bật, mặc đồ ngủ, dáng người cao ráo, ít nhất cũng phải 1m75.
Sợ làm chồn vàng hoảng sợ chạy mất, tôi vội vàng gật đầu xin lỗi.
"Xin lỗi chị gái, tôi vào ngay đây, sẽ không làm phiền chị nữa."
"Cô gọi ai là chị hả?"
Cô gái trừng mắt lườm tôi, khinh khỉnh cười nhạo: "Mẹ nó chứ, tôi mới có 22 tuổi, cô gọi chị con khỉ à?"
"Được rồi, Chị Con Khỉ, thật sự xin lỗi chị."
Tôi tiếp tục xin lỗi, nhưng cô gái càng giận hơn.
"Ơ cô bị dở hơi à?!"
"Tôi nói này, Lý Gia Gia, đêm hôm khuya khoắt cô ồn ào cái gì thế, phiền c.h.ế.t đi được."
Một nam thanh niên khác bước ra từ sau lưng Chị Con Khỉ. Nhìn thấy tôi, mắt anh ta lập tức sáng lên.
Anh ta chống một tay lên khung cửa, vuốt tóc mái rồi nhướn mày cười với tôi.
"Mỹ nhân, tôi tên là Lý Tầm, cô cũng có thể gọi tôi là Lý Tầm Hoan, hê hê hê—"
"À, cô đừng hiểu lầm nhé, cô ấy không phải bạn gái tôi đâu, là em gái ruột, em ruột đấy. Tôi không thích kiểu con gái như nó, tôi chỉ thích những cô gái trầm lặng dịu dàng như cô thôi."
Lý Tầm cao hơn Chị Con Khỉ cả một cái đầu, mặc áo thun ngắn tay, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp, thân hình rất đẹp.
Tôi quay đầu nhìn con chồn vàng, quả nhiên, nó đã có ý định bỏ đi. Nó lặng lẽ giấu con d.a.o vào trong áo, cúi đầu bước đi.
Tôi vội chụp lấy tay nó.
"Đừng đi!"
"Choang!"
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️
Mong cả nhà có trải nghiệm vui vẻ trên kênh của tui. Cả nhà fơ lâu tui để đọc truyện mới nha.
Nó bị tôi kéo lại, con d.a.o giấu trong áo rơi thẳng xuống đất.
Lý Tầm lập tức hít một hơi lạnh. Bốn người chúng tôi cùng nhìn chằm chằm vào con d.a.o trên sàn, im lặng trong giây lát.
Chị Con Khỉ là người phản ứng đầu tiên, cô ấy nhảy sang một bên.
"Hai người yêu nhau hả? Định chơi trò *bực lạo* à?"
Lý Tầm thở dài, đầy tiếc nuối.
"Sao bên cạnh mỗi mỹ nhân lại luôn có một con hà bá thế này?"
"Một cô gái xinh đẹp như vậy mà anh lại cầm d.a.o d//ọa cô ấy? Anh làm vậy là không đúng rồi, anh bạn à. Lại đây, để tôi nói cho anh nghe, nếu anh thật sự không ưng người vợ này nữa, vậy thì nhường lại cho tôi đi."
Lý Tầm khoác vai con chồn vàng, đẩy nó vào phòng tôi, đồng thời nháy mắt với Chị Con Khỉ.
Chị Con Khỉ lật mắt, giọng điệu cứng rắn mà an ủi tôi.
"Nếu sống không nổi nữa thì ly hôn đi. Hôm nay hắn đã dám cầm d//ao đe dọa cô, bước tiếp theo chẳng phải là gi//ết người luôn sao? Cái gì quan trọng hơn, mạng sống hay tình yêu? Hơn nữa, nhìn cái mặt hắn như cây măng chua ấy, sao cô có thể nảy sinh tình cảm với hắn chứ?"
Hai anh em nhà này luyên thuyên đủ thứ. Lý Tầm vừa bước vào phòng tôi, một chân liền đá trúng mấy đồng Ngũ Đế tiền mà tôi đặt dưới đất. Chị Con Khỉ cũng giẫm thẳng lên lá cờ trấn hồn của tôi.
Cô ấy cúi đầu nhìn một cái, rồi ngồi xổm xuống nhặt lá cờ lên tay.
"Ối dồi ôi, chị em, cô còn đang làm phép à? Đàn ông mà thay lòng thì mấy cái này có tác dụng gì? Sao cô không niệm một câu chú Kim Cô* đi? Tôi thấy hắn trông cũng giống con khỉ đấy, biết đâu niệm lên lại có hiệu quả."
Trận pháp cứ thế mà bị phá. Tôi và con chồn vàng nhìn nhau. Nó ngẩn ra trong giây lát, rồi nở một nụ cười lạnh lẽo. Nó vươn tay giật khẩu trang xuống, xoay người khóa trái cửa phòng.