Khúc sông Kim Hà có vị trí đặc biệt, trời thì đang vào đợt nóng nực cuối thu, thế mà gió ở đây lại vừa ấm vừa mát, mang theo hơi nước từ bờ sông, làm không khí thoải mái lạ thường.
Giáo sư Tống vừa đến đã nhận ra nơi này là đất lành, lập tức giới thiệu ngay với Tống Đàm mà không chút do dự.
Nhưng nơi này cũng chẳng phải không có khuyết điểm.
Ví dụ như đất càng gần bờ sông thì càng mềm nhão, muốn trồng cỏ khô hay làm luống thì máy móc nông nghiệp gần như vô dụng.
May mà nhà họ có Đại Hoàng.
Đại Hoàng già rồi, lúc đầu mới về nhà Tống Đàm, nó còn ủ rũ suốt một thời gian.
May mà nhà họ Tống thay phiên chăm sóc nó. Ngày nào không dẫn ra ao tắm rồi ăn cỏ nước thì lúc cho heo ăn lại tiện tay cho nó thêm ít đồ ăn vặt...
Giờ thì hơn một tháng trôi qua, Đại Hoàng đã được chăm đến mức béo tốt, bóng lưỡng, nhìn như dát vàng dưới nắng, trông mà thích mắt vô cùng!
Tống Tam Thành bảo nó làm việc thì khỏi nói, thông minh đến lạ, cày ruộng vừa nhanh lại vừa tốt!
Phần sau bãi sông mềm nhũn, người đi còn lún chân, thế mà Đại Hoàng vẫn hùng dũng như con bò khỏe, chẳng hề hấn gì!
Giờ nhìn từng luống đất ngay ngắn mà xem, toàn bộ là nhờ công của nó đấy!
Tiếc là chủ cũ của nó, ông lão Lý, từ lần trước vào viện, bảo con trai về nhà lấy sổ tiết kiệm, sau đó thì bị con trai dỗ ngọt đưa lên thành phố ở luôn.
Chuyện này khiến Tống Hữu Đức vừa rít tẩu thuốc vừa chửi: “Lẩm cẩm rồi!”
Vào viện thì vào, cần tiền thì đừng nói gì, chờ con trai về lấy! Ông ấy chỉ bị thương cấp tính thôi, chẳng nghiêm trọng gì! Sau khi bảo hiểm y tế mới trả thì nhiều lắm mất hai, ba ngàn đồng là cùng.
Kết quả thì sao?
Hai ngày đó, Đại Hoàng cứ kêu mãi, Tống Hữu Đức xót ruột, chiều tối dắt nó qua thăm ông lão Lý một chút. Vừa tới nơi thì thấy con trai con dâu ông lão hí hửng cầm sổ tiết kiệm từ nhà cũ bước ra, còn vừa đi vừa liếc mắt ghen tị với Đại Hoàng, nói giọng đầy châm chọc:
Thao Dang
“Ôi chú Tống ơi! Chú xem, nhà mình trước đó cãi nhau lớn như thế, cuối cùng thì ba con bò nhà cháu cũng bị lừa mất, giờ trông cậy được vào ai chẳng phải là thằng con trai này sao?”
“Chú ơi, chú nhìn cho rõ nha, bọn cháu không có trộm đâu, là cha cháu kêu lấy đấy... Không nói nữa, bọn cháu phải đi rút tiền đóng viện phí đây!”
Tống Hữu Đức vừa hỏi thăm mới biết, ông lão Lý bị con trai con dâu dụ dỗ vài câu, giờ thì tưởng bọn họ biết điều, hiểu chuyện, thế là ôm sổ tiết kiệm lên thành phố sống chung với họ rồi!
Nếu còn trở về thì có khi tiền của cũng tiêu sạch chẳng còn đồng nào!
Nhưng mà... Đừng nhìn Tống Hữu Đức chửi người thì rành lắm, chứ làm cha mẹ ai mà chẳng mong con cái hiếu thuận? Dù chỉ là giả bộ làm màu thì cũng được thôi!
Nghĩ đến đứa con cả Tống Đại Phương của mình, lòng ông lại thêm nặng trĩu.
Ngay khi tâm trạng ông vừa chùng xuống theo làn gió chiều, ngoài đường đã vang lên tiếng Tống Đàm gọi lớn:
“Ông ơi! Cỏ khô gửi tới rồi đây ạ!”
“Được được được!” Tống Hữu Đức vội chỉ huy: “Kéo vào, kéo vào! Giáo sư Tống bảo loại này dễ trồng lắm, cứ đặt xuống rồi lấp đất lên là xong.”
“Không cần thuê người đâu, nhà mình gom lại phụ một tay là trồng xong ngay ấy mà.”
Tống Đàm cười đắc ý: “Ông ơi, ông đừng làm quá sức nha! Con kiếm tiền không phải để ông bà vất vả đâu. Con đã gọi thêm hai người bạn khỏe mạnh tới phụ rồi!”
Tống Hữu Đức chẳng thèm nghe cô nói.
Dạo này gia đình vẫn đang bận đan chiếu cỏ, nhưng đám cỏ lát được cắt trước đó cũng sắp hết rồi, có đan thêm vài hôm nữa thì mùa hè này cũng kết thúc thôi.
Ông tiếc nuối mớ công việc được trả lương cao này một chút, rồi lại dành thời gian rảnh đi phụ việc lặt vặt cho nhà Tống Đàm.
Với ông mà nói, mấy việc nhỏ nhặt này mà gọi là làm việc ư? Không đáng kể!
Như bây giờ này, bỏ một gốc cỏ khô xuống đất mà gọi là mệt ư?
Chẳng mệt chút nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-738-dang-vay-khong.html.]
Thế là ông lại hỏi tiếp: “Cháu lại dụ dỗ ai tới giúp phải không? Ông nghe nói rồi, lần trước thím Trần định giới thiệu cho cháu một mối, mà cháu lại kêu họ tới vào đúng mùa gặt, còn nói là muốn xem ai làm việc giỏi hơn…”
Tống Hữu Đức đầy kinh nghiệm bảo: “Người ta đi coi mắt thì ai chẳng diện đồ bảnh bao, ai mà xuống ruộng làm việc với cháu được chứ?”
Ông nghiêm túc khuyên nhủ: “Đàm Đàm à, lần sau đừng nói là coi mắt nữa nha!”
Tống Đàm cười hì hì đẩy lưng ông: "Không có dụ dỗ gì đâu ạ, là người từ Ninh Thành qua xem c.h.ó đó. Thấy nhà mình việc nhiều quá, họ không nỡ nên chủ động giúp đỡ thôi. Con cũng ngại lắm ạ!"
Cô nhấn mạnh thêm.
Đằng xa, bên đường, hai người đàn ông trung niên "cứ nhất quyết đòi giúp" kia lúc này đang khiêng từng sọt từng sọt rễ cỏ khô từ trên xe ba gác xuống.
Rễ cỏ thì không nặng lắm, nhưng từng sọt từng sọt như vậy mà phải cứ khiêng lên khiêng xuống…
Gió sông thổi qua, ánh nắng chiều tà chiếu xuống, cách xa như vậy mà vẫn có thể thấy rõ trước n.g.ự.c sau lưng hai người họ đều ướt đẫm một mảng lớn.
Đúng là niềm vui nỗi buồn của con người chẳng bao giờ giống nhau.
Nhưng trong bầu không khí nặng nề đó lại vang lên những tiếng c.h.ó sủa vui vẻ.
Anh Tuấn đứng bằng ba chân, trông có vẻ vẫn hơi khập khiễng, nhưng so với trước kia đã khá hơn rất nhiều.
Công Chúa với chiếc bịt mắt màu bạc lấp lánh phản chiếu ánh hoàng hôn vàng rực, chói đến mức không mở mắt ra nổi.
Còn Đa Đa thì nhảy từng bước nhỏ, hớn hở giẫm lên lớp bùn ẩm ướt vừa được đào lên.
Thương Nhĩ thì cụp đôi tai to theo sau nó, lắc lư cái đầu, bước từng bước nhỏ trông đến là ngốc nghếch.
Lại thêm hai con c.h.ó Border Collie nhỏ, nhảy nhót tung tăng bên bờ nước sông, chạy loạn khắp nơi…
Trong khung cảnh đồng quê yên bình và vui vẻ ấy, tiếng của Tống Đàm lại không hợp thời vang lên:
"… Có biết trồng trọt không đấy? Các em học kỹ đi nhé, lát nữa trồng cỏ khô ta sẽ đi đằng trước ném, mấy em chỉ cần phủ đất lên là được…”
"Đại Bảo bọn nó sớm đã biết làm rồi, ngay cả mấy con nhỏ nhất như Lục Bảo, Thất Bảo từ bé cũng biết! Các em mà thua thì mất mặt mấy con c.h.ó quá rồi!"
"Gâu!"
"Gâu gâu!"
"Gâu gâu gâu!" Tiếng c.h.ó sủa vang lên từng hồi.
Còn người phụ trách và người chăm sóc đang khiêng rễ cỏ khô bên đường thì nhìn nhau, không hiểu sao, tâm trạng vốn còn chút bực bội của họ giờ lại thấy vừa dễ chịu vừa thư thái hẳn ra.
…
Nửa đêm.
Người phụ trách và người chăm sóc lái xe về lại Ninh Thành.
Người phụ trách thở dài: "Không biết bọn họ làm thế nào mà c.h.ó khỏe mạnh được như thế nhỉ? Trạng thái này tốt đến khó tin, bên mình cho uống thuốc kháng viêm còn chẳng ăn thua."
"Thật muốn kiếm được công thức đồ ăn của bọn họ ghê!"
Người chăm sóc lắc đầu: "Tôi kiểm tra từng con rồi, hồi phục cực kỳ tốt. Cách dỗ c.h.ó chắc là thiên bẩm thôi, có người sinh ra đã được mấy con c.h.ó mèo này yêu thích, không giải thích nổi đâu."
Ông ta ngẫm nghĩ một chút: "Còn đồ ăn… chắc là bí quyết nhà họ rồi. Anh không thấy lúc cho c.h.ó ăn, bọn họ cứ che che giấu giấu à?"
Nhắc tới chuyện này, người phụ trách cũng buồn bực: "Đúng vậy! Giấu kỹ quá trời."
"Tôi chỉ vô tình nhìn thấy thôi, kết quả là để che giấu công thức thật sự, họ còn cố tình đổ cả mấy cái lá rau, cám vào ngay trước mặt tôi."
Chó trong đội của bọn họ, bao giờ phải ăn mấy thứ này đâu?
"Có cần quá đáng vậy không chứ?!"
Người phụ trách lẩm bẩm.