tử vong tới trước: A a a, ta cũng muốn đặt, nhưng giá hơi cao, ta vẫn là nên nhìn thôi.
Đầu trọc diều hâu: Tần Lão Bản, ta đặt một bàn, món ăn ngươi tùy ý phối hợp. 「 Chụp màn hình 」
Tần Vũ Niết: Được, nhắn tin riêng cho ta.
Miểu miểu đại mỹ nhân: Ta vẫn là ăn cơm hộp thôi, y ô anh......
Đào đào oa: Tần Lão Bản làm tư bữa ăn a...... Ô ô ô...... Chảy nước miếng vì hâm mộ.
Tần Vũ Niết: Ta làm cơm hộp cũng ngon lắm!
. : @ Tần Vũ Niết Tần lão bản! Người nhà ta báo tin, nói là đã nhận được thư ta gửi! Nàng ấy chấn động luôn, chiều hôm qua đột nhiên nhận được một cú điện thoại, nói có bưu phẩm của nàng, nàng không hề mua gì, liền cho rằng là lừa đảo, kết quả lại phát hiện là ta gửi thư cho nàng! Nàng không nghĩ tới ta c.h.ế.t nhiều năm như vậy, mà vẫn còn có thể nhận được thư ta viết, tối hôm qua liền đốt rất nhiều minh tệ cho ta, còn viết một phong thư đốt cho ta, sáng nay bưu phẩm liền được chuyển tới cho ta! A a a! Rất cảm tạ ngươi, Tần Lão Bản! Nói cảm ơn cũng không thể diễn tả hết tâm tình kích động của ta!
Ngươi qua đây a!: Vãi thật! Nhanh như vậy! Ngươi là đặt chuyển phát nhanh sao?
Oa a: A a a, đã đến rồi sao! Khi nào thì đến lượt ta!
. : Không phải, ta chỉ đặt đơn phổ thông thôi, có thể là do gần chỗ Tần Lão Bản? Nên tốc độ tương đối nhanh.
Ánh nắng sáng sủa đại nam hài: Xin lỗi Tần Lão Bản! Trước đó ta còn hoài nghi Tần Lão Bản có phải là lừa gạt quỷ không, không ngờ nghiệp vụ đưa thư này lại là thật! Ta lập tức đi đặt đơn đây!
Trong nhóm có không ít người đặt đơn chuyển phát thông thường, nhìn thấy có đơn thông thường đã được chuyển tới, cũng bắt đầu mong đợi.
Trước đó có những quỷ còn do dự, nay nhìn thấy có quỷ đã nhận được thư, liền bắt đầu đặt đơn.
Thế là đơn đặt hàng tăng lên không ít.
Tần Vũ Niết thấy đã có quỷ nhận được thư từ người nhà, cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hiện lên nụ cười, trả lời: Đến là tốt rồi. @.
. : Tần Lão Bản thật sự cảm ơn ngươi, nếu không có ngươi, ta không biết phải tích lũy bao lâu mới đủ tiền báo mộng một lần. Người nhà ta đều rất ngạc nhiên, không ngờ còn có ngày nhận được thư của ta, ta vừa mới đặt thêm một đơn, ta phải nhanh chóng nói cho bọn họ mới được! Ta hiện tại kích động muốn chạy ra ngoài một vòng.
Tần Vũ Niết: Được, lát nữa ngươi đem thư tới, sáng mai có thể chuyển đi.
. : Ta đi viết ngay đây!
Không khí phá trần: Ta cũng đang viết, lát nữa sẽ gửi cho Tần Lão Bản, gần đây đội ngũ này càng ngày càng khó chen chân, không đi sớm thì không biết phải xếp hàng đến bao giờ.
Ưa thích trời mưa xuống: Tần Lão Bản gần đây rất chăm chỉ a! Các loại nghiệp vụ đều được tiến hành đồng thời!
Tần Vũ Niết nhìn tin nhắn này không nhịn được thở dài, nàng cảm thấy số tiền kiếm được hiện tại quá ít, căn bản là không đủ dùng.
Mặc dù nhìn vào sổ tiết kiệm thấy có một triệu minh tệ, nhưng một triệu minh tệ ở địa phủ dường như chẳng làm được gì cả.
Nhà ở, mua không nổi.
Cửa hàng, mua không nổi.
Cũng chỉ có thể miễn cưỡng mua được một suất đầu thai tốt hơn một chút, còn tốt hơn nữa thì không mua nổi.
Nàng còn muốn đi một chuyến quỷ thị, mặc dù không biết có những gì, nàng có thể mua được gì, nhưng có một đạo lý chính là, đồ càng tốt giá cả khẳng định càng đắt, một triệu của nàng thậm chí có thể chỉ mua được một hai món đồ?
Thậm chí có khi còn không mua nổi một món đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/97.html.]
Nghĩ đến đây, Tần Vũ Niết càng cảm thấy buồn bực.
Tần Vũ Niết: không có cách nào, đều là do nghèo khó gây ra!
Ô ô ô: vậy Tần Lão Bản, ngươi còn không mau tranh thủ thời gian đến! Ta muốn ăn cơm hộp! Không mua nổi bữa ăn riêng, nhưng cơm hộp ta vẫn có thể mua được!
Tần Vũ Niết: Rất nhanh thôi.
Nàng trả lời tin nhắn xong, liền không để ý đến tin nhắn trong nhóm nữa, đi ăn sáng.
Hôm nay nàng dậy muộn, liền trực tiếp lấy sủi cảo đã gói sẵn trước đó trong tủ lạnh ra nấu một bát, sau đó liên hệ shipper tới lấy hàng để chuyển phát nhanh.
Lúc nàng ăn sáng, Lý Quả Phụ và những người khác cũng đưa giấy chứng nhận sức khỏe cho Tần Vũ Niết, "Tần Lão Bản, đây là giấy chứng nhận sức khỏe của chúng ta."
Tần Vũ Niết lúc này mới nhớ ra, mấy ngày nay nàng nhiều việc quá, bận rộn đến mức quên cả chuyện này.
Nàng nhận giấy chứng nhận sức khỏe của họ, cười nói: "Được, vất vả cho các ngươi rồi."
Ngay sau đó, nàng nghĩ đến hôm nay hình như đã là thứ ba, thế là nói: "Đúng rồi, ngày mai phải chuẩn bị cơm hộp cho Tôn Chủ Nhậm bọn họ, đến lúc đó bọn họ sẽ phái người tới lấy, Vương Thẩm, ngày mai ngươi mua thêm ít thức ăn."
Tần Vũ Niết nhớ tới, nàng còn phải tìm thời gian mang theo những tài liệu đã chuẩn bị xong đi làm giấy phép kinh doanh, ngày đó hỏi xong, trở về liền chuẩn bị đầy đủ tài liệu.
Ý tứ của người lãnh đạo kia đại khái là chỉ cần nàng chuẩn bị xong tài liệu đến tìm hắn là có thể làm được.
Vương Thẩm gật đầu, "Được."
Tần Vũ Niết nhận được địa chỉ do đầu trọc diều hâu gửi tới: Đi, đại khái có mấy con quỷ ăn? Có kiêng ăn gì không?
Đầu trọc diều hâu: Ba con, chúng ta ăn gì cũng được, không kén ăn.
Tần Vũ Niết: Được.
Ăn sáng xong, Tần Vũ Niết xào cơm hộp, mang theo xe bán đồ ăn, đi đến Địa Phủ.
Không biết có phải ảo giác của nàng hay không, mơ hồ cảm thấy lúc nàng từ Dương gian bước vào Địa Phủ, có chút khác biệt so với trước đây.
Không biết có phải ảo giác của nàng không, trong nháy mắt xe bán đồ ăn nhỏ đi vào địa phủ, nàng mơ hồ cảm thấy không khí d.a.o động.
Nhưng nàng quay đầu nhìn lại, lại không thấy gì cả.
Tần Vũ Niết cũng không để ý nữa.
Tới nơi mới phát hiện hôm nay số quỷ xếp hàng còn nhiều hơn hai ngày trước, nàng nhìn thấy nhiều quỷ như vậy, không hề cảm thấy mệt mỏi, chỉ cảm thấy vẫn còn quá ít!
Tần Vũ Niết bây giờ nhìn bọn họ không hề cảm thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy vô cùng thân thiết!
Đây đều là Kim Chủ ba ba của nàng cả!
Cho dù có một số quỷ có vẻ ngoài không được đẹp mắt cho lắm, nhưng không sao cả, đó là vấn đề về mắt của nàng!
Kim Chủ ba ba làm sao có thể dọa người chứ!
Tần Vũ Niết nở nụ cười tiêu chí, chào hỏi bọn họ, "Thật xin lỗi, tối nay đến hơi muộn, để mọi người đợi lâu."
"Tần Lão Bản, ngươi đến rồi!"