Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 91

Cập nhật lúc: 2025-04-03 23:54:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Bà vô cùng nhẹ nhàng đặt nồi xuống, chóp mũi trong nháy mắt bắt được một mùi thơm mê người, điều này khiến nàng không tự chủ được lần theo hương vị nhìn sang, phát hiện mùi thơm này là từ trong nhà truyền tới, "Trong nhà ngươi giấu bảo bối gì à? Thơm quá a."

Tần Vũ Niết nghe nàng có chút mờ mịt, không hiểu nói: "Không có giấu gì cả."

Lập tức kịp phản ứng, Mạnh Bà nói thơm, có thể là nàng vừa mới làm xong đồ ăn, mùi thơm bay ra, "A đúng rồi, có thể là đồ ăn ta mới nấu xong."

Nghe vậy, Mạnh Bà đôi mắt đẹp sáng lên, trực tiếp bay vào trong phòng.

Trong phòng hương vị càng thêm nồng đậm, một đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm lên bàn, nơi còn bốc hơi nóng của mỹ thực, thở sâu, say mê nói: "Chính là mùi vị này, thật là thơm ~ bao nhiêu năm không có ngửi được hương vị thơm như vậy."

Mạnh Bà quay đầu nhìn về phía Tần Vũ Niết, nháy mắt, thận trọng hỏi thăm: "Ta có thể ăn sao?"

Tần Vũ Niết sửng sốt một cái chớp mắt sau, liền vội vàng gật đầu đáp ứng, "Có thể, ta đi lấy bát đũa."

Đạt được sự đồng ý, Mạnh Bà lúc này mới tìm một vị trí ngồi xuống, đang chuẩn bị ăn.

Ánh mắt nàng trong lúc lơ đãng quét đến trên bàn, nơi đặt một cái hộp cơm vô cùng đẹp đẽ, "A? Đây là pháp khí? Pháp khí như vậy toàn bộ thế gian cũng ít có, không nghĩ tới nơi này của ngươi lại có một cái, nhìn có chút quen mắt."

Tần Vũ Niết nghe được lời nàng, ngẩn ra, vừa mới chuẩn bị mở miệng giải thích, ngoài cửa chuông vang lên, một giây sau Diêm Vương Gia Tiểu Thị liền xuất hiện ở trong phòng.

Mạnh Bà cảm nhận được quỷ khí, đôi lông mày thanh tú cau lại, có chút không vui, thầm nghĩ: "Những tiểu quỷ này càng ngày càng không hiểu quy củ, không biết lão nương ở đây sao?"

Mạnh Bà tuy nói bề ngoài chỉ là người trông coi Nại Hà Kiều, cho quỷ đầu thai uống Mạnh Bà Thang, để cho bọn hắn quên đi kiếp trước, lại bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng Mạnh Bà ở địa phủ có địa vị hết sức quan trọng, tuy nói nhìn qua tuổi trẻ mỹ mạo, kì thực nàng ở địa phủ một khoảng thời gian so với Thôi Phán Quan bọn hắn còn lâu hơn, là một lão tiền bối danh xứng với thực.

Nàng là tự nguyện lưu lại Nại Hà Kiều, không đầu thai.

Tiểu Thị vào nhà nhìn đằng trước đến trong viện, nơi Mạnh Bà để cái nồi kia, trong lòng biết Mạnh Bà cũng có mặt, vội vàng cung kính thở dài, "Mạnh Bà."

Mạnh Bà có chút giương mắt, nhìn theo tiếng nói, bám lấy đầu, giọng vang hỏi: "Ngươi là Tiểu Thị nhà Diêm Vương Gia?"

Tiểu Thị: "Về Mạnh Bà, đúng vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/91.html.]

Mạnh Bà nghe vậy, trong lòng đã hiểu, dò hỏi: "A? Hóa ra hộp cơm này là của Diêm Vương Gia! Ta nói sao nhìn quen mắt thế, ngươi là đến đưa cơm cho Diêm Vương Gia nhà ngươi?"

"Vâng."

Mạnh Bà liếc qua Tần Vũ Niết đang cầm bát đũa đứng đó, ý vị không rõ nói một câu, "Chậc chậc chậc, Diêm Vương Gia ăn thật là tốt."

Nàng phất phất tay, "Đi, đem đi đi, đừng để Diêm Vương Gia sốt ruột chờ."

Tiểu Thị liền vội vàng tiến lên, đem hộp cơm thu vào, khom người lui ra khỏi phòng.

Mạnh Bà cố ý thở dài, "Ta còn tưởng rằng ngươi biết ta tới, cố ý làm cho ta một bàn lớn đồ ăn, hóa ra không phải làm riêng cho ta, thật đáng buồn."

Tần Vũ Niết: "..."

Nàng có chút bất đắc dĩ nhìn Mạnh Bà, nàng biết Mạnh Bà chỉ là đang trêu chọc nàng mà thôi, đem bát đũa đặt tới trước mặt nàng, "Cũng là vì ngài làm."

Mạnh Bà hài lòng cầm lấy đũa, gắp một miếng thịt cho vào trong miệng, tỉ mỉ thưởng thức.

Nét mặt của nàng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là hài lòng, cuối cùng chỉ còn lại sự tán thưởng.

"Ân ~ không tệ không tệ, không nghĩ tới tay nghề của ngươi lại tốt như vậy, khó trách ngay cả Diêm Vương Gia khó tính như vậy cũng thích ăn. Ta hiện tại phát hiện, Thôi Phán Quan lần này ngược lại nói không sai, tay nghề này của ngươi nếu ở địa phủ mở nhà hàng, buôn bán chắc chắn rất tốt."

Mạnh Bà vừa nói, một bên lại gắp mấy khối đồ ăn bỏ vào trong chén.

Mạnh Bà ngẩng đầu, nhìn Tần Vũ Niết, trong mắt lóe lên ý cười, "Đây chính là ngươi nói, vậy ta cũng sẽ không khách khí, sau này ta sẽ thường xuyên đến ăn chực."

Nói xong, Mạnh Bà lại tiếp tục thưởng thức mỹ thực trước mắt.

"Thật sự là quá đáng, bọn hắn vậy mà không có quỷ nào nói cho ta biết việc này, nếu sớm biết, ta đã sớm ăn được." Mạnh Bà oán trách nói.

Nói xong, nàng giống như nhớ tới cái gì, nhìn về phía Tần Vũ Niết, biểu lộ có chút phức tạp, "Chẳng lẽ lần trước bọn hắn nói người đó chính là ngươi?"

Tần Vũ Niết miệng đầy đồ ăn, nghi ngờ hỏi: "Cái gì?"

Mạnh Bà khó nói hết lời: "Trước đó có quỷ sai nói xấu sau lưng bị ta nghe được, nói tay nghề ta quá kém, nấu Mạnh Bà Thang quá khó uống, muốn cho lão bản kia tới làm. Ta lúc đó tức giận trực tiếp đem mấy quỷ sai kia hành hạ một trận, sau đó lại bắt đầu cải tiến Mạnh Bà Thang, kết quả còn bị bọn hắn khiếu nại!"

Loading...