Nàng nói xong, không đợi bà nội từ chối, dẫn đầu nói: "Thôi được, con còn có việc, con phải đi trước đây, ngày mai sẽ đến thăm ngài."
Tạ Tất An nghe vậy, cất bước theo nàng.
Nữ quỷ vừa nãy lúc này đột nhiên nói: "Thất gia là cháu rể của ngài sao? Bóng lưng này nhìn qua rất xứng đôi."
Nam quỷ kia cũng nói theo: "Rất xứng đôi, ta nghe không ít quỷ nói Tần Lão Bản là do Thất gia, Bát gia bảo bọc, nói rõ quan hệ rất tốt."
Ngô Tịch Nguyệt không dám quan hệ với Quỷ Soa, sợ truyền đến tai những quỷ khác, vội vàng xua tay giải thích: "Niết Nhi vừa giới thiệu nói là bằng hữu."
Nữ quỷ nháy mắt ra hiệu, ý vị thâm trường nói: "Bằng hữu không có nghĩa chỉ có một loại, bạn trai cũng là một loại bằng hữu thôi ~"
"Nhân quỷ khác đường, các ngươi đừng nói mò." Ngô Nãi Nãi nói xong, xoay người vào phòng.
Trên đường đi, Tần Vũ Niết dò hỏi: "Tạ đại ca, có thể đổi cho bà nội của ta một gian phòng khác được không? Loại phòng đơn, hoặc là ít quỷ một chút cũng được, tiền bạc không thành vấn đề."
Tạ Tất An gật đầu, "Có thể, ta sẽ bảo Quỷ Soa khác đi đổi."
Tần Vũ Niết thở phào nhẹ nhõm, đang chuẩn bị cùng Tạ Tất An trở về, đột nhiên nhớ tới điều gì, nói: "Đúng rồi, nhân viên giao đồ ăn nhà ta muốn đưa thư cho ta, ngươi đợi ta một chút, để ta hỏi xem hắn đã viết xong chưa."
Tạ Tất An: "Được."
Tần Vũ Niết gọi điện cho Lâm Tùy, hẹn địa chỉ cẩn thận, Tạ Tất An trực tiếp mang theo nàng đi.
Lấy thư xong, Tạ Tất An đưa Tần Vũ Niết về nhà.
"Tạ đại ca, ngươi đợi ta một lát."
Tần Vũ Niết nhanh chóng trở về nhà, lấy bánh bao hấp buổi sáng ra, hâm nóng đơn giản.
Tần Vũ Niết đưa bánh bao đã hâm nóng đến, nói: "Ta hấp bánh bao sáng nay, ngươi đừng chê, cảm ơn ngươi đã giúp ta nhiều như vậy, lại còn tiễn ta về nhà."
Tạ Tất An nhìn bánh bao nóng hổi, mùi thơm của bánh bao xộc thẳng vào chóp mũi, "Ta chỉ làm theo phân phó, huống chi tay nghề của Tần cô nương tốt như vậy, làm sao lại chê được."
Tần Vũ Niết được khen tay nghề tốt, tâm tình vô cùng tốt.
"Ta đi trước đây, cảm ơn ngươi về bánh bao." Nói rồi, Tạ Tất An giơ bánh bao lên về phía nàng, một giây sau, thân hình dần dần biến mất.
Sau khi rời đi, Tạ Tất An vừa ăn bánh bao, vừa gửi tin nhắn vào trong nhóm nhỏ đã được cập nhật:
Vừa đưa Tần cô nương về đến nhà. 「 hình ảnh 」
Phạm Vô Cứu: Lâu như vậy? Ngươi có phải đã giấu bọn ta, để Tần cô nương làm đồ ăn ngon cho ngươi không?
Tạ Tất An: Đưa Tần cô nương đến chỗ bà nội nàng ấy một chuyến, Tần cô nương muốn đổi phòng cho bà nội nàng ấy, ai có thời gian rảnh không?
Mặt ngựa lập tức giơ tay ra hiệu: Ta ta ta!
Tạ Tất An: Được.
Tạ Tất An: Đúng rồi, vừa nãy Tần cô nương từ Diêm Vương Điện đi ra, cảm xúc rất tốt, chắc là không có vấn đề gì mà Thôi phán quan nói.
Thôi phán quan: Chắc là do ta đã an ủi.
Tạ Tất An: Ta muốn nói là, có một khả năng nào đó là ngươi dọa Tần cô nương không? Theo logic bình thường, nếu như Diêm Vương Gia nói Tần cô nương, vậy tại sao lại gọi ta đưa Tần cô nương về nhà an toàn?
Đầu trâu: Cũng có thể là bởi vì nói Tần cô nương, lo lắng Tần cô nương tâm trạng không tốt xảy ra chuyện gì, cho nên bảo ngươi đưa nàng về?
Tạ Tất An sờ sờ bánh bao, cảm nhận được nhiệt độ của bánh bao, tư duy rồi nói: Cũng không phải không có khả năng này.
Thế nhưng nhìn trạng thái của Tần cô nương vừa rồi, dường như không giống dáng vẻ bị Diêm Vương Gia nói. Huống chi, Diêm Vương Gia bao nhiêu năm nay, cũng không giống người thương hương tiếc ngọc, nếu đối với Tần cô nương không có chút ý nghĩ nào, làm sao có thể lại là để hắn đưa, lại là cho Tần cô nương tra địa chỉ bà nội nàng.
Đột nhiên Tạ Tất An nhận được tin nhắn riêng của Phạm Vô Cữu.
Phạm Vô Cữu: Lão Tạ, ngươi đã hỏi Tần cô nương muốn ăn gì chưa?
Tạ Tất An nhìn hai cái bánh bao còn lại trong tay, một ngụm ăn hết sạch, mặt không đổi sắc trả lời: Không có.
Phạm Vô Cữu: A, sớm biết ta đi đưa, còn có thể kiếm chút đồ ăn, chia cho ngươi một ít.
Tạ Tất An nhìn dòng tin nhắn này, nhìn cái túi trống rỗng trong tay.
Một giây sau, hắn trực tiếp hủy luôn cái túi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/82.html.]
Ân, hiện tại chứng cứ cũng không còn, trừ Tần cô nương, không ai biết hắn vừa mới ăn bánh bao.
Tần Vũ Niết gửi tin nhắn cho Diêm Vương Gia: Đã về nhà an toàn ~
Tần Vũ Niết: Diêm Vương Gia, ta đã gặp bà nội rồi, cảm tạ Diêm Vương Gia giúp ta tra được địa chỉ bà nội, còn để Tạ đại ca tiễn ta về nhà!
Không lâu sau, liền nhận được tin tức của Diêm Vương Gia.
Diêm Văn Cảnh: Ân.
Tần Vũ Niết nghĩ nghĩ cảm giác chỉ cho Diêm Vương Gia làm ăn thì không thể báo đáp hết những gì hắn làm cho nàng, liền hỏi: Diêm Vương Gia, ngài có tâm nguyện gì muốn hoàn thành không?
Diêm Văn Cảnh: Không có.
Nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn như trước đây của Diêm Vương Gia, Tần Vũ Niết không nhịn được thở dài.
Thật là khó a.
Lúc này, điện thoại đột nhiên sáng lên.
Diêm Văn Cảnh: Ngươi muốn trả ta ân tình?
Tần Vũ Niết hai mắt sáng lên, hỏi: Ân! Diêm Vương Gia ngài muốn có thứ gì sao?
Diêm Văn Cảnh: Không có, nợ trước đã.
Tần Vũ Niết: ......
Nàng cố nén không gửi biểu cảm chó c.h.ế.t đang phẫn nộ.
Diêm Văn Cảnh nhìn sáu dấu chấm Tần Vũ Niết gửi trong khung chat, phảng phất có thể xuyên thấu qua điện thoại nhìn thấy vẻ mặt phồng mang trợn má của người đối diện.
Diêm Văn Cảnh trên mặt mặc dù vẫn như cũ không có biểu cảm gì, nhưng rõ ràng đã dịu dàng hơn một chút, đầu ngón tay trắng nõn thon dài không nhịn được chọc chọc vào ảnh đại diện của nàng.
Tần Vũ Niết đang tức giận, đột nhiên liền thấy trong khung chat hiện thêm một dòng chữ nhỏ: đối phương chọc chọc bạn, cũng ném về phía bạn một đống phân chó.
Tần Vũ Niết: "......"
Diêm Văn Cảnh: "......"
Cùng lúc đó, Diêm Văn Cảnh nhìn thấy cũng trầm mặc mấy giây, hắn không nghĩ tới chỉ là chọc vào ảnh đại diện của nàng, đột nhiên lại hiện ra một câu như vậy.
Đây rốt cuộc là nhà thiết kế nào thiết kế vậy?
Tần Vũ Niết: Diêm Vương Gia?
Diêm Văn Cảnh: ?
Tần Vũ Niết khí thế mười phần gõ chữ: Mặc dù ta nợ ngài một ân tình, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, đừng có vung vãi đồ vật lung tung vũ nhục người khác!
Diêm Văn Cảnh: Lỡ tay.
Diêm Văn Cảnh: Ân
Nàng lại đợi một lát, xác định Diêm Vương Gia không gửi tin nhắn cho nàng nữa, nàng mới lấy tất cả những thư từ nhận được hôm nay ra, lại lấy viên khu uế thạch phát sáng mà Diêm Vương Gia cho đặt lên trên những lá thư kia.
Sau đó liên hệ chuyển phát nhanh ngày mai đến lấy.
Lúc này nàng nhận được tin nhắn Tạ Tất An gửi tới: Phòng của bà nội đã đổi xong, ngay tại phía trước cách mấy dãy, an bài cho bà nội là phòng đôi ở giữa, nhưng tuy là phòng đôi, nhưng bên trong không có an bài quỷ nào vào ở, có nhà vệ sinh riêng và tủ quần áo riêng.
Tần Vũ Niết hiểu ý ngầm của hắn, tuy là phòng đôi, nhưng chỉ cần không an bài quỷ vào, chính là phòng đơn, đồng thời giá cả còn không đắt bằng phòng đơn.
Tần Vũ Niết nhanh chóng trả lời: Rất đa tạ Tạ đại ca!
Tần Vũ Niết: Đúng rồi Tạ đại ca, một tháng tiền thuê nhà là bao nhiêu? Giao ở đâu?
Tạ Tất An: Ngươi trực tiếp đưa cho ta đi, ta giúp ngươi chuyển giao.
Tần Vũ Niết: Chuyển khoản 4500
Tần Vũ Niết: Kích động quỳ lạy Tạ. jpg
Tạ Tất An nhận tiền: Không khách khí.
Đợi làm xong hết thảy những chuyện này, nàng mới đi rửa mặt chuẩn bị nghỉ ngơi.