Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 81

Cập nhật lúc: 2025-04-03 18:12:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà không ngừng chắp tay sau lưng đẩy Tần Vũ Niết, đồng thời nịnh nọt nhìn Tạ Tất An, "Thất gia, con bé không hiểu chuyện, không biết đây không phải nơi nó nên đến, ngài đừng chấp nhặt với nó, ta bảo nó rời đi ngay."

Tần Vũ Niết biết bà hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Nãi nãi, đây là Tạ đại ca, chính huynh ấy dẫn con đến tìm bà."

Ngô Tịch Nguyệt có chút mơ hồ, hiển nhiên đối với lời nàng nói không hiểu rõ, còn không ngừng khuyên: "Niết Nhi, con nghe lời, địa phủ này không phải nơi con nên đến."

Lúc này, một nam quỷ từ phòng bên cạnh đi ra, nhìn thấy Tần Vũ Niết, kinh ngạc gọi: "Tần Lão Bản? Cô đến đây làm gì?"

Tần Vũ Niết cười nói: "Ta đến tìm nãi nãi của ta."

Sau đó, nhìn thấy Tạ Tất An, cung kính gọi: "Thất gia, ngài ở đây là?"

Tạ Tất An hất cằm về phía Tần Vũ Niết, "Ừ, ta đưa cô ấy đến."

Nam quỷ kia nghe vậy, lập tức hiểu rõ, có lời đồn Tần Lão Bản sau lưng có Thất gia Bát gia, không ngờ lại là thật!

Nam quỷ kia lập tức tươi cười hớn hở nói: "Không ngờ Ngô A Di lại là bà nội của Tần Lão Bản a? Vậy là người quen cũ rồi, ngươi yên tâm, sau này Ngô A Di có chuyện gì cứ để nàng tìm ta."

Tần Vũ Niết hàm tiếu gật đầu, "Vậy phiền phức, ngày mai mời ngươi ăn cơm hộp."

"Vậy ta liền không khách khí. Ngô A Di, ngài vừa nãy cũng nghe thấy rồi đó, sau này ngài đừng khách khí, có việc cứ việc gọi ta, ta và Tần Lão Bản rất thân thiết, nếu không ta ăn cũng không được yên."

Đáy mắt Ngô Tịch Nguyệt càng thêm mờ mịt, nàng luống cuống nắm chặt cổ tay Tần Vũ Niết, "Niết Nhi, các ngươi nói gì ta nghe không hiểu? Sao ngươi và Tiểu Triệu lại quen biết nhau?"

Tần Vũ Niết cười giải thích: "Bà nội, bây giờ ta đang bán cơm hộp ở Địa Phủ, trước khi ngài đầu thai, mỗi ngày đều có thể gặp được ta."

Ngô Tịch Nguyệt liên tục sờ tay Tần Vũ Niết, miệng lẩm bẩm nói: "Có nhiệt độ cơ thể a..."

Tần Vũ Niết cầm ngược lại tay nàng, kiên nhẫn giải thích: "Bà nội, ta là người sống, nhưng cũng hoàn toàn chính xác đang bán cơm hộp ở địa phủ, ngài không cần lo lắng ta bị Quỷ Soa bắt đi, Tạ đại ca và ta rất thân thiết."

"Ngô A Di, hôm đó không phải ngài hỏi ta mua cơm hộp ở đâu sao? Còn nói ta mua cơm hộp hương, ài, chính là do tôn nữ của ngài bán đó, buôn bán rất tốt, nếu không nhanh chân thì sẽ không mua được."

Ngô Tịch Nguyệt: "Buôn bán tốt như vậy sao..."

Nữ quỷ vừa nãy mở cửa nghe vậy, vẻ mặt kinh ngạc, "Tình cảm của ngươi trong khoảng thời gian này thường thường ăn cơm hộp là do Ngô A Di tôn nữ của ngươi bán sao? Ai ôi, mùi vị đó thật thơm, mỗi lần hắn ăn, chúng ta đều thèm đến chảy nước miếng, nghe đã thấy thơm như vậy, khi ăn vào chắc chắn ngon hơn nhiều. Sớm biết là do tôn nữ của ngài bán, không biết xách tên của ngài ra có thể giảm giá hay không."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/81.html.]

Ngô Tịch Nguyệt mờ mịt luống cuống nói: "Ta, ta cũng không biết a, hôm nay ta cũng là lần đầu tiên nghe nói, ta đã nhiều năm không gặp Niết Nhi."

"Bất quá từ nhỏ nó đã chịu khó, lại nghe lời, lại ngoan, nhìn xem đáng mừng."

Khi nhắc đến Tần Vũ Niết, trong ánh mắt của nàng phảng phất như tỏa sáng, trên khuôn mặt già nua cũng thêm mấy phần tươi cười.

Tần Vũ Niết hàm tiếu nhìn bọn họ nói chuyện phiếm, không chen vào quấy rầy, đã rất nhiều năm nàng không được chứng kiến cảnh tượng như vậy.

Đợi đến khi các nàng nói chuyện xong, bà nội đột nhiên nhớ ra điều gì, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Vũ Niết, khẩn trương nói: "Con ở lại địa phủ thật sự không có vấn đề gì sao? Có ảnh hưởng gì đến thân thể không?"

Tần Vũ Niết: "Thật sự không có việc gì, Tạ đại ca đã cho ta ăn hoàn sinh hoàn, ta còn có đá khu uế của Diêm Vương Gia cho."

"Diêm Vương Gia? Con còn gặp qua Diêm Vương Gia? Hắn không có làm gì con chứ?" Bà nội thoạt đầu lo lắng khẩn trương nói.

Nói xong, lại như nhớ tới điều gì, tự quyết định nói: "Cũng đúng, nếu có chuyện gì, con đã không ở đây rồi."

Tần Vũ Niết giải thích: "Bà nội, Diêm Vương Gia rất tốt, hắn không khủng bố như ngài nghĩ đâu."

Bà nội e ngại nói: "Ta đã từng gặp Diêm Vương Gia một lần, thật là uy phong."

Nghe vậy, Tần Vũ Niết gật đầu, ngược lại đúng là như vậy.

Lần đầu tiên nàng gặp, thật sự kinh ngạc như gặp thiên nhân.

Trong trí nhớ của nàng, tất cả những gì liên quan đến Diêm Vương Gia đều là uy nghiêm, một câu nói khống chế sinh tử của con người, đều khiến người ta phải e sợ.

Thế nhưng sau khi tiếp xúc mới phát hiện, Diêm Vương Gia thật sự là một Diêm Vương Gia rất tốt, nàng ngẫu nhiên mạo phạm hắn, nhưng hắn chưa bao giờ trừng phạt nàng, ngược lại còn giúp đỡ nàng rất nhiều.

"Niết Nhi, con là người, nhớ kỹ đối với Diêm Vương Gia và những vị thần như vậy, cần phải kính sợ một chút, nhân thần khác biệt, không thể vượt qua. Cha mẹ con đã đầu thai, nhìn thấy con bây giờ cũng có tiền đồ, ta cũng không còn gì phải lo lắng nữa." Nàng cảm thán nói.

"Bà nội, con đã nói với Diêm Vương Gia rồi, ngài hãy đầu thai chậm thêm mấy ngày, con mua cho ngài một vị trí đầu thai tốt, kiếp sau ngài sẽ không phải vất vả như vậy nữa."

"Hồ đồ, con mới kiếm được bao nhiêu tiền! Tiền con vất vả kiếm được, hãy giữ lại mà mua nhà, dưỡng già, ta sắp đầu thai rồi, đừng lãng phí số tiền này." Ngô Tịch Nguyệt tuy không biết cụ thể là bao nhiêu tiền, nhưng trước đó đã nghe bọn họ nói, một vị trí đầu thai phải lên đến mấy triệu.

Dù cho cháu gái của nàng có tài giỏi đến đâu, hơn trăm vạn cũng không phải số lượng nhỏ, nàng đã chết, sao có thể để cháu gái tiêu nhiều tiền như vậy mua cho nàng vị trí đầu thai được chứ!

Tần Vũ Niết: "Ngài yên tâm, tối đa một tháng nữa, ngài có thể đi đầu thai."

Loading...