Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 80

Cập nhật lúc: 2025-04-03 18:12:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi ngày mai, ngày mai nếu Diêm Vương Gia còn chưa nói, nàng sẽ hỏi!

Tần Vũ Niết rầu rĩ, cẩn thận từng bước đi, kết quả, mãi đến khi nàng ra đến đại sảnh, vẫn không thấy Diêm Vương Gia nói gì thêm.

Nàng vừa ra khỏi đại sảnh, liền phát hiện Thôi phán quan trốn ở sau cột đá, cầm điện thoại, không biết đang phát cái gì.

Ánh sáng điện thoại di động chiếu lên khuôn mặt đen kịt của hắn, phía sau, ánh đèn lờ mờ hắt ra lục quang.

Ánh sáng điện thoại, lục quang của Diêm Vương Điện, lại thêm làn da ngăm đen của hắn, ba thứ cộng lại, đơn giản chính là đại tai nạn!

Đơn độc một loại đã đủ hù dọa người, huống chi là ba thứ cùng một chỗ, quả thực là bất luận kẻ nào nhìn thấy cũng đều bị giật mình!

Tần Vũ Niết giật mình, khựng lại bước chân: "..."

Thôi phán quan không biết hay sao? Hay là có sở thích đặc biệt gì? Nếu không, tại sao lần nào cũng dọa người như vậy.

Thôi phán quan nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn qua, phát hiện Tần Vũ Niết không biết từ lúc nào đã ra khỏi đại sảnh, chỉ là sắc mặt không được tốt, có chút tái nhợt.

Chẳng lẽ Diêm Vương Gia lại nói gì Tần cô nương?

Ai......

Diêm Vương Gia có lẽ kinh nghiệm tình trường quá ít, con gái là phải dỗ dành đó a!

Lần này đến lần khác đều thành ra thế này, sau này Tần cô nương còn dám đưa đồ ăn đến nữa không!

Thôi phán quan lấy lại điện thoại, ung dung bước qua, khóe miệng định kéo ra một nụ cười, nhưng nghĩ đến hắn cười lên cũng không được đẹp, lại thu lại dáng tươi cười.

Thôi phán quan khí thế mười phần, liếc qua hộp cơm nàng mang theo nói: "Tần cô nương, đây là định về rồi sao?"

Tần Vũ Niết gượng cười, "Vâng."

Thôi phán quan: "Diêm Vương Gia bình thường tương đối bận, cũng không tiếp xúc qua con gái, không biết làm sao ở chung với con gái, có thể đôi khi nói chuyện hơi nặng lời, ngươi đừng vì vậy mà không đưa đồ ăn cho hắn nữa."

Tần Vũ Niết mặt đầy nghi hoặc: "???"

Sao nghe có chút không đúng?

Tần Vũ Niết: "Ta đâu có nói không đưa đồ ăn cho Diêm Vương Gia nữa? Hơn nữa Diêm Vương Gia đối với ta rất tốt, cũng không có nói nặng lời với ta."

Thôi phán quan hơi thở phào nhẹ nhõm, lại tiếp tục nói: "Vậy thì tốt, hắn thật ra chỉ nghiêm túc một chút, nhưng mặc kệ là đối với công việc hay cấp dưới đều rất chu đáo trách nhiệm, năng lực cũng rất mạnh."

Tần Vũ Niết càng nghe càng không ổn, nếu nói nghiêm túc, hẳn không ai nghiêm túc hơn Thôi phán quan đi?

Bất quá Diêm Vương Gia đích thực làm việc rất chu đáo, đối với nàng cũng rất tốt.

Tần Vũ Niết gật đầu đồng ý.

Thôi phán quan thấy nàng gật đầu, vô thức muốn cười một tiếng, nhưng một giây sau lại che giấu nụ cười, biểu cảm nhìn qua rất vặn vẹo quỷ dị, "Không có hiểu lầm là tốt."

Tần Vũ Niết lui về sau một bước nhỏ, vội vàng nói: "Thôi phán quan, Diêm Vương Gia giục ta về sớm một chút, nói gần đây quỷ môn sắp mở, khu vực giáp ranh không an toàn."

Thôi phán quan: "Vậy ngươi mau đi đi, đừng chậm trễ."

Tần Vũ Niết vội vàng chạy ra ngoài.

Thôi phán quan nhìn bóng lưng của nàng, cảm thán trong nhóm nhỏ: Nếu không có ta, Diêm Vương Gia có lẽ mất luôn cả Diêm Vương Phi rồi.

Phạm Vô Cữu: Chuyện gì xảy ra?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/80.html.]

Đầu trâu: Chuyện gì vậy? Nói rõ xem nào.

Thôi phán quan: Ta không phải vẫn luôn canh giữ ngoài đại sảnh sao, vừa rồi thấy Tần cô nương sắc mặt tái nhợt từ đại sảnh đi ra, xem ra là bị giáo huấn rồi, may mà ta phản ứng nhanh, thay Diêm Vương Gia nói tốt không ít, Tần cô nương mới đồng ý sau này tiếp tục đưa đồ ăn cho Diêm Vương Gia.

Mặt ngựa: !!!

Mặt ngựa đau lòng nhức óc: Không ngờ Diêm Vương Gia lại là người như vậy! Nếu Diêm Vương Phi này không còn, sau này hắn tìm Diêm Vương Phi coi như khó khăn!

Tạ Tất An: ???

Tạ Tất An: Ta vừa mới nhận được thông báo khẩn cấp của Diêm Vương Gia, bảo ta đưa Tần cô nương về.

Đầu trâu: Thật sự là Diêm Vương Gia bảo ngươi đưa?

Tạ Tất An: Đồng Tẩu Vô Khi. (Không lừa trẻ con và người già)

Phạm Vô Cữu: Đích thực là Diêm Vương Gia gọi, ta đang cùng Lão Bạch câu hồn, nhận được thông báo khẩn, Lão Bạch về trước rồi.

Lúc này, Tần Vũ Niết vừa chạy đến cửa, liền thấy Tạ Tất An đang chờ ở đó, nàng hơi kinh ngạc gọi: "Tạ đại ca? Sao huynh lại ở đây?"

Tạ Tất An nghe thấy tiếng, nhìn qua, "Diêm Vương Gia bảo ta đưa cô về, tiện thể dẫn cô đi đến chỗ bà của cô."

Tần Vũ Niết nghe vậy, lập tức lộ ra một nụ cười rạng rỡ, nàng vừa rồi còn hoài nghi Diêm Vương Gia, thật là không nên!

Không ngờ Diêm Vương Gia ngoài miệng không nói, lại dặn dò Tạ đại ca dẫn nàng đi!

Diêm Vương Gia quả nhiên là Diêm Vương Gia tốt nhất trên đời!!

Tạ Tất An đưa Tần Vũ Niết đi vào khu dân cư bình thường, bên trong cơ bản đều là mười mấy hai mươi mấy con quỷ ở cùng một chỗ.

Tạ Tất An dẫn nàng vào một gian phòng, nói: "Bà của cô ở giường số 9."

Tần Vũ Niết đột nhiên có chút cảm giác gần nhà mà sợ, tay nắm cửa có chút do dự.

Đột nhiên, cửa từ bên trong mở ra.

Một nữ quỷ từ bên trong đi ra, không chú ý tới ngoài cửa có người, còn giật cả mình, tức giận nói: "Ngươi đứng đây làm gì? Dọa c.h.ế.t quỷ!"

Tần Vũ Niết không ngờ trong phòng sẽ có quỷ đi ra, vội vàng nói xin lỗi: "Xin lỗi."

Nữ quỷ nhìn rõ Tần Vũ Niết đang đứng ở cửa, sửng sốt một cái chớp mắt, "Người sống?"

Một giây sau, khi nàng nhìn thấy Tạ Tất An đứng phía sau Tần Vũ Niết cách đó không xa, lập tức cung kính gọi: "Thất gia."

Tạ Tất An lên tiếng, hỏi: "Ngô Tịch Nguyệt có ở trong phòng không?"

Nữ quỷ vô thức nói: "Không có, bà ấy đi ra ngoài rồi."

Lập tức ánh mắt rơi vào Tần Vũ Niết, đánh giá nàng một chút, vẫn cung kính hỏi thăm Tạ Tất An: "Thất gia tìm bà ấy có việc sao?"

Tạ Tất An không nói gì, ánh mắt hỏi thăm rơi xuống người Tần Vũ Niết, "Ta có thể giúp cô tìm bà ấy."

Tần Vũ Niết mím môi, đáy mắt xẹt qua một tia mất mát, "Thôi, nếu bà không có ở đây, chúng ta đi trước đi, ngày mai ta lại đến."

Ngay khi nàng xoay người rời đi, đối diện nàng truyền đến một giọng nói quen thuộc, "Niết Nhi?"

Tần Vũ Niết nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn qua, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc lại có chút xa lạ, nhất thời không biết nên nói gì, dung mạo nãi nãi không có bất kỳ thay đổi nào, đời này mới qua mười năm, nhưng cộng thêm cả đời trước, nàng đã mấy chục năm không được gặp.

"Niết Nhi, sao con lại ở đây?" Nãi nãi nhìn thấy Tần Vũ Niết, ban đầu còn có chút kích động, nhưng một giây sau khi nhìn thấy Tạ Tất An đứng sau lưng Tần Vũ Niết, sắc mặt bà biến đổi, lớn tiếng nói: "Con mau đi đi, nơi này không phải chỗ con nên đến! Con mau về đi!"

Bà một tay kéo Tần Vũ Niết ra sau lưng mình, thân thể bé nhỏ, lại cố gắng che chắn cho Tần Vũ Niết cao hơn bà không ít.

Loading...