Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 8

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:40:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng trong mắt Vương Thẩm, lại cho rằng Tần Vũ Niết đã chịu uất ức ở nhà người kia.

Vương Thẩm biết những đứa trẻ từ nhỏ không có người thân yêu thương, tâm tư lại càng nhạy cảm hơn người bình thường, nhưng tính cách của Tần Vũ Niết luôn cứng cỏi, có thể khiến nàng quyết định về thôn, còn nói ra những lời như vậy, chắc hẳn đã phải chịu đựng biết bao nhiêu uất ức.

Nhớ ngày đó, khi biết nàng vẫn còn cha mẹ ruột, tiểu cô nương đã tươi cười nói với các bá bá, thẩm thẩm trong thôn rằng: "Đợi nàng có tiền, sẽ đón họ lên thành phố chơi." Kết quả, mới đi được có mấy năm, lúc đi không mang theo thứ gì, khi trở về, trừ việc mang quà cho mỗi nhà, thì chỉ có một cái vali hành lý không lớn.

Vừa về đến, còn chưa kịp nghỉ ngơi mấy ngày, đã vội vàng kiếm tiền ngay, xem ra là ở nhà mới sống không tốt.

Nếu không, với tính tình tốt như Tần Vũ Niết, làm sao có thể bỏ lại người thân, tình nguyện tự mình về quê mỗi ngày làm cơm hộp mang đi, chứ không ở lại thành phố lớn hưởng phúc.

Bản thân cũng không có bao nhiêu tiền, vậy mà vẫn còn nghĩ đến việc mua quà cho mọi người.

Vương Thẩm càng nghĩ, ánh mắt nhìn Tần Vũ Niết càng thêm trìu mến, thật là một đứa trẻ đáng thương.

Cha mẹ nuôi mất sớm, cha mẹ ruột không thương, mấy năm nay không biết đã phải chịu bao nhiêu uất ức.

Vương Thẩm nghĩ đến đây, chỉ cảm thấy một hơi nghẹn ở cổ họng, có cảm giác như cô nương nhà mình bị uất ức ở nhà người khác, trở về lại lặng lẽ thút thít, trong lòng khó chịu vô cùng.

Bà không biết phải an ủi Tần Vũ Niết như thế nào, nhưng lại cảm thấy nếu như không làm gì đó, trong lòng bà sẽ rất khó chịu, thế là bà đưa mắt nhìn xung quanh, nghĩ đến việc hậu viện nhà nàng còn chưa dọn dẹp, liền xắn tay áo lên, "Hôm qua ta đi ngang qua, thấy hậu viện nhà con còn chưa dọn, vừa hay hôm nay đến, ta giúp con dọn dẹp hai mảnh đất ở hậu viện để trồng rau, một mình con ăn cũng không hết." Tần Vũ Niết không biết Vương Thẩm đang nghĩ gì, nàng đang suy tư về những lời Vương Thẩm nói, cảm thấy có thể chỉnh sửa lại hậu viện, thì thấy Vương Thẩm đã đứng dậy đi làm.

Tần Vũ Niết vốn cũng định cùng nhau chỉnh lý hậu viện, nhưng bị Vương Thẩm Lệ Thanh lấy lý do thân thể nàng không tốt, cần nghỉ ngơi để từ chối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/8.html.]

Không còn cách nào, nàng đành phải vào bếp ninh một nồi canh thanh nhiệt giải độc, mang cho Vương Thẩm.

Sau đó bắt đầu làm cơm trưa.

Kết quả, cơm nàng còn chưa làm xong, Vương Thẩm đã vào, "Vũ Niết, hậu viện đã dọn xong rồi, đây là rau xanh ươm, lớn rất nhanh, có thể dùng để nấu canh hoặc xào đều được, còn có những thứ này là cây đậu đũa, cây ngô, cà chua, con xem quy hoạch trồng là được, nếu con không biết làm, hôm nào ta rảnh sẽ qua dạy con, ta về trước đây." Nói xong, bà liền đặt hạt giống lên ghế, quay đầu rời đi.

Tần Vũ Niết vội vàng đặt đồ đang làm dở trên tay xuống, đuổi theo ra ngoài, "Thẩm, ăn cơm rồi hãy về ạ!" Vương Thẩm khoát tay, "Không cần, ta còn phải chạy về nấu cơm cho thúc con nữa." Trong lúc nói chuyện, bà đã chạy như bay ra ngoài rất xa.

Tần Vũ Niết dở khóc dở cười, đành phải về bếp làm xong đồ ăn, mang một ít cho nhà Vương Thẩm.

Tần Vũ Niết lại ở nhà thêm hai ngày, hai ngày này, nàng dùng hạt giống Vương Thẩm cho, gieo trồng theo lời Vương Thẩm, làm xong nàng liền rảnh rỗi.

Nhưng nàng thực sự không thể ở lại được nữa, sắc mặt tuy không được như trước kia, nhưng chính nàng cảm thấy thân thể vẫn ổn.

Lúc mới trở về, tiền bạc trên người không đủ, chỉ mua trước mắt những vật phẩm hắn cần nhất. Bây giờ trên người cũng coi như có một khoản tích cóp kha khá, thừa dịp nghỉ ngơi, vừa hay đi mua hết những vật phẩm cần thiết.

Tần Vũ Niết đi dạo một giờ, đem những thứ cần mua đều mua xong, còn cố ý mua một chiếc xe đẩy nhỏ, có thể kéo được rất nhiều đồ, bản thân mình cũng thấy nhẹ nhõm và thuận tiện hơn.

Ngay lúc nàng lôi kéo xe đẩy chứa đồ chuẩn bị quay về, sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.

"Tỷ tỷ?"

 

Loading...