Tần Vũ Niết không nghĩ tới chỉ một câu của mình lại làm cho quỷ ta khóc, có chút không biết làm sao đứng lên, "Ta, ta kỳ thật cũng không có làm cái gì..."
"Tần Lão Bản, cô chính là ân nhân của huynh đệ chúng ta! Ta, A Tam, không có gì khác, nhưng một thân khí lực thì có, về sau Tần Lão Bản cô ở địa phủ gặp phải bất cứ chuyện gì, cứ việc tìm ta! Nếu là lại có loại gây chuyện như Tề Tam, ta tuyệt đối là người đầu tiên xông lên trước! Không để cho Tần Lão Bản chịu một chút tổn thương nào!"
"Không sai, Tần Lão Bản, thật may mắn mà có cô nguyện ý giúp chúng ta, hai huynh đệ chúng ta không có bản sự khác, nhưng khí lực cũng không tệ lắm, về sau hai chúng ta liền là bảo tiêu miễn phí của cô, chúng ta không cần cô quan tâm cái gì, chỉ là muốn báo đáp cô."
Tần Vũ Niết vô cùng nghiêm túc nói: "Các ngươi bỏ tiền, ta thay các ngươi chạy việc, các ngươi cũng không có nợ ta, cho nên cũng không cần nói cái gì mà ta là ân nhân của các ngươi, ta không đảm đương nổi câu nói này, ta chỉ là làm ăn mà thôi. Các ngươi yên tâm, coi như các ngươi không bảo vệ ta, ta cũng sẽ giúp các ngươi chuyển đồ. Mặc kệ là mấy người chung nhau, ta đều đưa như vậy, ta cam đoan với các ngươi, thư nhất định sẽ đưa đến tận tay người nhà các ngươi."
Nhưng cũng bởi vì những lời này của nàng, khiến cho không ít quỷ không có nhiều tiền, chỉ là muốn hiểu rõ hơn một chút đều nghẹn ngào.
Một đồng tiền khó làm anh hùng hán, lời này mặc kệ là đặt ở nhân gian hay là Địa Phủ đều thích hợp.
Tần Vũ Niết nhìn bọn hắn, càng phát ra cảm giác cổ họng nghẹn lại.
Bởi vì dự tính ban đầu của nàng thực ra là vì kiếm tiền, không nghĩ tới hành động này của nàng lại dẫn tới nhiều quỷ hưởng ứng như vậy.
Trong đám người, có quỷ nghẹn ngào hô: "Tần Lão Bản..."
Nhưng hắn hô xong, chỉ là nhìn nàng không nói gì, nhưng lại như đã nói hết tất cả, chậm rãi hướng nàng cúi mình vái chào.
Những quỷ khác cũng đều tự phát cúi đầu với nàng.
Tần Vũ Niết cũng liền vội vàng hướng bọn họ đáp lễ, vô cùng chân thành nói: "Cảm tạ sự ủng hộ của mọi người."
Nơi này khác thường, đưa tới càng nhiều quỷ chú ý.
Đến mức ngay cả Tiêu Nhiếp chạy tới cũng vì đó mà cảm động, đem một màn này chụp lại, tự phát đem chuyện ngày hôm nay in ra.
Tờ báo đầu tiên của Địa Phủ cứ như vậy ra đời.
Trong lúc nhất thời, số lượng quỷ xếp hàng chốt đơn trước mặt Tần Vũ Niết tăng thêm không ít!
Thế nhưng trong đó có không ít đều là hợp đơn, hai quỷ hoặc là ba quỷ, thậm chí bốn, năm quỷ cùng chung một đơn.
Tiêu Nhiếp cũng đi theo xếp ở cuối hàng.
Đến phiên hắn, Tần Vũ Niết nhìn thấy hắn, hơi kinh ngạc, "Ngươi làm sao cũng tới? Không trông cửa hàng sao?"
Tiêu Nhiếp nhíu mày, "Ta cũng thuê hai quỷ giúp ta đưa hàng, vừa mới nghe được bọn hắn nói chỗ ngươi ra nghiệp vụ mới, làm nghiệp vụ thay mặt đưa hàng, còn đưa tới quỷ sai, liền đến xem, không nghĩ tới nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi."
Vừa nhắc tới vấn đề nghiệp vụ, Tần Vũ Niết lập tức chăm chú hẳn lên, giải thích nói: "Không chỉ có hai loại, mà là ba loại, còn có một loại là nhằm vào đám người tương đối đặc thù, cần đưa một số đồ vật nhất định phải tự mình hộ tống đến nơi, bất quá giá cả không cố định, cần căn cứ vào lộ trình cùng tổng cộng cần trì hoãn mấy ngày để định giá."
Nói xong, nàng lại bổ sung một câu, "Bất quá, đại bộ phận chỉ cần hai loại trước là đủ rồi. Ta gửi liên kết cho ngươi, ngươi trực tiếp chốt đơn là được."
Tần Vũ Niết nhìn hắn dò hỏi: "Ngươi xem là hôm nay đưa cho ta, hay là ngày mai? Nếu là hôm nay cho ta, một lát nữa lại đến một chuyến."
Tiêu Nhiếp: "Ngày mai đi, ta cũng không phải vội như vậy, ngươi cũng không cần phải chạy thêm một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/76.html.]
"Được."
Tiêu Nhiếp dùng điện thoại đặt hàng, cất điện thoại đi rồi nói: "Có cần ta đưa ngươi đến Diêm Vương Điện không?"
Tần Vũ Niết: "Không cần, ta còn phải trở về một chuyến."
"Vậy được, ta về tiệm trước đây."
"Tốt."
xác định không có quỷ nào muốn chốt đơn nữa, Tần Vũ Niết đứng dậy, phát hiện cơm hộp cũng cơ bản đã bán gần hết.
Nàng cùng Lâm Tùy đối chiếu sổ sách một chút, hôm nay hắn cả cơm hộp, hương và rượu, tổng cộng bán được khoảng 8000, vẫn còn dư lại một chút cơm hộp, là dự định ship đồ ăn, bởi vì hôm nay chỉ có một tiểu quỷ ship đồ ăn, cho nên đưa tương đối chậm.
Sau khi Tần Vũ Niết xong việc, Lâm Tùy liền đem số cơm hộp còn lại cho vào để đi ship đồ ăn.
Tần Vũ Niết vừa mới tính toán sơ qua, nghiệp vụ thay mặt đưa hàng tổng cộng có 96 đơn, trong đó có 5 đơn là chuyển phát nhanh, còn lại tất cả đều là thông thường.
Thông thường tổng cộng 91 vạn, chuyển phát nhanh 50 vạn, tổng cộng lại hôm nay nghiệp vụ thay mặt đưa hàng có tới 141 vạn!!
Vẫn là minh tệ!!
Bỏ đi một nửa nộp cho Diêm Vương Gia, hôm nay nàng còn kiếm lời được 70. 5 vạn minh tệ!
Tương đương với cả ngày hôm nay, cơ bản nàng cũng sắp kiếm được tiền mua suất đầu thai cho bà!
Thế nhưng nàng cũng hiểu rõ, bởi vì hôm nay là ngày đầu tiên, cho nên số lượng quỷ thay mặt tặng quà tương đối nhiều, ngày thứ hai, thứ ba hẳn là cũng không ít, chờ về sau từ từ, liền sẽ ít đi rất nhiều.
Bất quá như vậy cũng không tệ, về sau chỉ cần mỗi ngày ổn định có vài đơn, một tháng cộng thêm thu nhập từ việc bán cơm hộp, cũng là một khoản thu nhập không nhỏ!
Cứ như vậy, nàng hẳn là rất nhanh sẽ có thể mở tiệm ở địa phủ.
Tần Vũ Niết đem mỗi một đơn nghiệp vụ thay mặt đưa hàng hôm nay đều ghi chép lại, một lát nữa là phải giao cho Diêm Vương Gia đối chiếu sổ sách.
Nàng thu dọn xong, liền trở về nhà, tối hôm qua nàng đã hứa là sẽ đích thân đưa cơm hộp cho Diêm Vương Gia.
Vì cảm tạ Diêm Vương Gia đã cho nàng cơ hội kiếm tiền tốt như vậy, hôm nay Tần Vũ Niết hiếm khi làm mấy món ăn tương đối phức tạp.
Bỏ ra một giờ mới làm xong đồ ăn và bày biện.
Tiểu quỷ tùy tùng của Diêm Vương Gia mỗi lần sau khi Diêm Vương Gia ăn xong, đều sẽ trả lại hộp cơm, như vậy cũng thuận tiện cho nàng để đồ ăn vào lần sau.
Tần Vũ Niết mang theo hộp cơm, đến Diêm Vương Điện.
Nàng còn đang do dự có nên gửi tin nhắn cho Diêm Vương Gia hay không, không nghĩ tới quỷ sai ở cửa ra vào nhìn thấy nàng liền trực tiếp cho vào, chắc là Diêm Vương Gia đã thông báo trước.
Thôi phán Quan dẫn đầu nhìn thấy Tần Vũ Niết đi vào, trên khuôn mặt đen kịt hiện lên một vòng kinh ngạc, vô thức nhìn về phía Diêm Vương Gia.