Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 58

Cập nhật lúc: 2025-04-02 15:43:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ dáng này của nàng khiến Diêm Văn Cảnh nhịn không được bật cười.

Diêm Văn Cảnh nụ cười trên mặt còn chưa thu lại, chỉ thấy Thôi phán quan đi tới nghi ngờ nói: "Sao Tần cô nương lại từ đây đi ra?"

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên khuôn mặt Diêm Vương Gia còn mang theo nụ cười, kinh sợ trừng lớn mắt, một đại hán lắp bắp, "Diêm, Diêm Vương Gia?"

Diêm Văn Cảnh che giấu nụ cười trên mặt, hỏi: "Có việc?"

Thôi phán quan cũng lập tức nghiêm túc theo, nói: "Cũng không có việc gì, chỉ là nghe quỷ sai ở cửa nói ngài đã trở về, tìm ngài thương lượng chuyện quỷ thị năm nay, không phải quỷ môn sắp mở sao? Địa Phủ có mấy con quỷ không an phận, đến lúc đó quỷ thị bên kia có phải nên phái thêm nhân thủ không?"

Diêm Văn Cảnh ngón tay thon dài gõ gõ trên bàn, nói: "Tăng thêm chút nhân thủ, trọng điểm theo dõi mấy con quỷ kia là được, những chuyện khác cứ làm như mọi năm."

Thôi phán quan gật đầu, "Vâng."

Ánh mắt của hắn rơi vào trên bàn, hộp cơm Diêm Văn Cảnh đã ăn gần hết, "Tần cô nương vừa mới đến đưa cơm hộp cho ngài à? Hộp cơm này nhìn qua không giống lắm với những thứ chúng ta đã ăn, nhìn vẫn rất có cảm giác thèm ăn."

Diêm Văn Cảnh khẽ "dạ", thanh âm cũng khác với vẻ đạm mạc ngày thường, mang theo một tia vui vẻ, chỉ là Thôi phán quan không nghe ra.

Thôi phán quan suy tư nói: "Vừa nãy lúc nàng ra ngoài sắc mặt không tốt lắm, chẳng lẽ là hôm nay trạng thái khó thực hiện làm ra đồ ăn ngài không hài lòng nên nói nàng?"

Diêm Văn Cảnh không chút cảm xúc liếc nhìn hắn, không nói gì nhưng lại giống như đã nói hết mọi điều.

Thôi phán quan: "..."

Hắn nghiêm trọng hoài nghi Diêm Vương Gia vừa mới ghét bỏ hắn, đồng thời hắn còn có chứng cứ!

Mặc dù Thôi phán quan hôm nay không được hắn chào đón, nhưng lúc này cũng chỉ có một mình hắn ở đây.

Nghĩ đến vừa mới Tần Vũ Niết chỉ là nhìn thấy hắn nhíu mày, liền bị dọa đến run rẩy.

Diêm Văn Cảnh quay sang Thôi phán quan, hỏi: "Ta rất đáng sợ sao?"

Thôi phán quan: "..."

Thôi phán quan huyệt thái dương giật giật, không ngờ trong đời làm quỷ này, hắn lại có thể nghe được từ trong miệng Diêm Vương Gia mấy chữ "Ta rất đáng sợ sao"!

Diêm Vương Gia rốt cuộc có nhận thức gì về bản thân mình!

Toàn bộ Địa Phủ, không có con quỷ nào không sợ Diêm Vương Gia!

Đừng nói Địa Phủ, chính là nhân gian, nghe được ba chữ Diêm Vương Gia cũng có tác dụng làm ngừng khóc!

Có câu: "Diêm Vương muốn ngươi canh ba chết, ai dám lưu ngươi đến canh năm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/58.html.]

Chỉ bằng câu nói này, đều có thể tưởng tượng được uy danh của Diêm Vương Gia!

Đây cũng không phải dọa người, đây là nỗi e ngại khắc sâu trong lòng tất cả mọi người!

Thôi phán quan nghĩa chính ngôn từ nói: "Diêm Vương Gia ngài cái kia không gọi là dọa người, là uy nghiêm. Bọn hắn không phải sợ, mà là kính sợ."

Biết từ hắn không thể có được đáp án, liền phất tay với Thôi phán quan, "Ngươi đi làm việc đi."

Sau khi Thôi phán quan rời đi, lập tức vào nhóm nhỏ của bọn hắn phát tin tức.

Thôi phán quan: Các ngươi đoán xem vừa rồi ta thấy được cái gì!!

Đầu trâu: ??

Tạ Tất An: Mời nói.

Thôi phán quan chững chạc đàng hoàng phát: Ta vừa mới đi tìm Diêm Vương Gia, nhìn thấy Tần cô nương khóc từ đại sảnh Diêm Vương Điện rời đi! Tần cô nương còn đặc biệt làm cho Diêm Vương Gia hộp cơm hoàn toàn khác với những thứ chúng ta đã ăn trước đó! Nhìn rất có cảm giác thèm ăn, là dùng tâm làm! Điểm mấu chốt là, Diêm Vương Gia còn hỏi ta, hắn có phải rất đáng sợ hay không!!

Phạm Vô Cữu: Chấn kinh!!!

Mặt ngựa: Chấn kinh!! Đây là mối tình yêu hận trắc trở cỡ nào!

Tạ Tất An: Nói bậy, đây rõ ràng là câu chuyện tình yêu cảm động lòng người. Tần cô nương hơn phân nửa là bị Diêm Vương Gia cự tuyệt, Diêm Vương Gia lại cảm thấy hắn ngữ khí quá nặng, sợ làm tổn thương Tần cô nương.

Đầu trâu: Không ngờ Diêm Vương Gia lại là người chu đáo như vậy.

Phạm Vô Cữu: Ta nói đêm đó Diêm Vương Gia cùng Tần cô nương sao lại ôm nhau, ngày thứ hai Tần cô nương còn giải thích nói là nàng không cẩn thận ngã, Diêm Vương Gia hảo tâm đỡ lấy nàng! Rất có thể chính là Diêm Vương Gia anh hùng cứu mỹ nhân làm cho Tần cô nương phương tâm thầm mến. Khó trách hôm qua Tần cô nương còn cố ý hỏi thăm tâm tình Diêm Vương Gia tốt hay không, sợ là vì tỏ tình!

Mặt ngựa: Chấn kinh!! Diêm Vương Gia cùng Tần cô nương ôm nhau?!! Đây là chuyện khi nào? Ta làm sao không biết? Diêm Vương Gia cùng Tần cô nương có nhiều chuyện như vậy, ta lại hoàn toàn không biết!!

Đầu trâu: Ta cũng không biết việc này.

Thôi phán quan: Lặng lẽ nói cho các ngươi biết một chuyện, lần trước Tần cô nương vì đáp tạ Thất gia Bát gia bọn hắn mời ăn cơm ngày thứ hai, ta không phải nhờ Tần cô nương mang cho ta một phần cơm hộp sao, kết quả phần cơm hộp kia bị Diêm Vương Gia cướp đi!! Hắn còn dùng công việc uy h.i.ế.p ta! Cho nên ta hoài nghi, bọn hắn thật ra là thích nhau, nhưng là bị ép bởi thân phận khác biệt, Diêm Vương Gia không đành lòng tổn thương Tần cô nương, cho nên mới dùng hạ sách này cự tuyệt nàng.

Thôi phán quan phát xong tin tức, tâm tình khoái trá cất điện thoại,哼 (hừ) hát mấy câu ca dao, rồi đi làm việc.

Phạm Vô Cữu: !!!

Mặt ngựa: !!!

Tạ Tất An: ......

 

Loading...