Nàng còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Tần Vũ Niết gửi một biểu tượng quỳ xuống: Diêm Vương Gia, ta sai rồi, không nên uống nhiều rượu như vậy.
Tần Vũ Niết: Ngài đại nhân có đại lượng, xin đừng chấp nhặt với tiểu nữ tử. Ta cho ngài quỳ xuống.jpg
Diêm Văn Cảnh lúc này đang ngồi làm việc ở Diêm Vương Điện, phía dưới là một quỷ hồn vừa bị áp giải tới, tội ác chồng chất khi còn sống.
Trong điện tĩnh lặng, điện thoại Diêm Vương Gia liên tục vang lên.
Quỷ hồn phạm nhiều tội ác khi còn sống phía dưới không nhịn được hé mắt nhìn Diêm Vương Gia ngồi trước bàn bát tiên.
Thôi phán Quan nhíu mày, kẻ nào to gan dám gửi tin nhắn vào lúc này.
Diêm Vương Gia ngồi nghiêm nghị, không hề lộ cảm xúc, tay lại cầm điện thoại lên xem tin nhắn Tần Vũ Niết gửi, liếc qua.
Trong ánh mắt khiếp sợ của Thôi phán Quan, Diêm Văn Cảnh thản nhiên đáp: ?
Thôi phán Quan nhìn điện thoại, lại nhìn Diêm Văn Cảnh, rất muốn vào điện thoại xem xem người vô danh kia là ai!!
Vậy mà có thể khiến Diêm Vương Gia đang thẩm vấn, lại gác quỷ hồn sang một bên để trả lời tin nhắn??
Đây là Diêm Vương Gia mà hắn biết sao?!
Tần Vũ Niết nhìn tin nhắn Diêm Văn Cảnh gửi tới, chỉ có một dấu chấm hỏi, ngoài ra không có gì khác, căn bản không thể nhìn ra hắn rốt cuộc là đang tức giận hay không.
Nàng xoắn xuýt cắn ngón tay, do dự không biết trả lời thế nào.
Tần Vũ Niết thăm dò nói: Ta nghe Phạm đại ca nói là ngài tiễn ta về nhà, tối hôm qua ta uống nhiều quá, không biết có làm chuyện gì không nên làm hay không?
Tần Vũ Niết bất động thanh sắc hỏi: Đúng rồi, ngài có nhìn thấy y phục của ta không? Ta hình như không thấy ở trong nhà.
Diêm Văn Cảnh nhìn thấy tin nhắn đầu tiên nàng gửi, bất giác cười lạnh một tiếng, bất giác nhớ đến mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi tối hôm qua, đầu ngón tay bất giác xoa nắn.
Sắc mặt hắn thay đổi, lạnh lùng nói: Đây chính là thái độ xin lỗi của ngươi?
Tần Vũ Niết: "..."
Diêm Vương Gia quả nhiên là tức giận...
Tần Vũ Niết nhận sai thái độ tốt đẹp: Ta sai rồi, ta nhận phạt, sau này ta sẽ không uống rượu nữa. Ta sai rồi.jpg
Diêm Văn Cảnh: A
Tần Vũ Niết mặc dù không hiểu tâm tình lúc này của Diêm Vương Gia, nhưng cũng có thể nhìn ra chữ "A" này của hắn, hiển nhiên tâm tình cực độ không tốt, nghĩ đến chuyện tối hôm qua đích thật là khiến hắn rất tức giận.
Dù sao chắc hẳn cũng không ai dám to gan lớn mật như thế mà phi lễ Diêm Vương Gia...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/55.html.]
Tần Vũ Niết càng nghĩ càng muốn trở lại tối hôm qua, đem bản thân đùa giỡn Diêm Vương Gia tối qua đánh cho một trận.
Mặc dù Diêm Vương Gia rất đẹp trai, nhưng đây là người nàng có thể đùa giỡn sao!
Tần Vũ Niết mười phần không có khí thế, ưỡn mặt yếu ớt hỏi: Vậy quần áo của ta ngài có thể nhờ Tạ đại ca bọn họ mang cho ta được không?
Diêm Vương Gia không có trả lời, Tần Vũ Niết cũng không dám nhắc lại chuyện quần áo.
Thôi Phán Quan trơ mắt nhìn Diêm Vương Gia trả lời tin nhắn xong, biểu lộ không tốt lắm, lưng đều đứng thẳng lên mấy phần.
Đây là xảy ra chuyện gì? Vừa mới không phải vẫn rất tốt sao?
Sao trong thời gian ngắn ngủi như vậy sắc mặt đã sa sầm xuống?
Quỷ nhãn quỳ gối phía dưới cảm nhận Diêm Vương Gia uy áp càng thêm nặng, sợ hãi thân thể run rẩy.
Ngay tại lúc Tần Vũ Niết không chắc có nên đi một chuyến Địa Phủ hay không, tin nhắn Diêm Văn Cảnh gửi tới: Xin lỗi phải có thái độ xin lỗi, quần áo tự mình đến lấy, quỷ sai có việc của quỷ sai.
Tần Vũ Niết mơ hồ có chút minh bạch ý tứ Diêm Vương Gia, là chê nàng xin lỗi không thành khẩn.
Dù sao cũng là nàng không có giữ được bàn tay "mặn" của mình, đích thật là nên lấy ra chút thành ý xin lỗi.
Tần Vũ Niết: Tốt, ta hiểu rồi.
Ngày hôm sau, Tần Vũ Niết trừ chuẩn bị cơm hộp bán, còn làm riêng một phần cơm hộp tinh mỹ, dự định mang đến tặng Diêm Vương Gia.
Hôm qua nàng suy nghĩ cả buổi trưa, cũng không nghĩ ra nên tặng quà xin lỗi gì.
Những thứ đồ bình thường, Diêm Vương Gia khẳng định không coi trọng, đồ quý giá nàng cũng không mua nổi.
Huống chi, với gia sản của Diêm Vương Gia, tiền tài gì đó hắn cũng không coi trọng.
Tần Vũ Niết lại không có kỹ xảo dỗ dành người, trừ trù nghệ là khá, mặt khác thật sự không nghĩ ra nên tặng gì thì tốt.
Diêm Vương Gia đã nếm qua hai lần tay nghề của nàng, nghĩ lại hẳn là không chê, nếu vậy thì tặng đồ ăn ngon.
Hôm nay, việc buôn bán của Tần Vũ Niết còn náo nhiệt hơn so với ngày xưa, số lượng quỷ xếp hàng tăng vọt, thậm chí còn có mấy quỷ sai đến mua cơm hộp.
Từ khi Tất Lạc làm xong phần mềm chọn món, Tần Vũ Niết sau khi kiểm tra tính khả thi của phần mềm, đã dựa theo giá thị trường mà trả cho hắn một khoản tiền.
Thông qua nàng quảng bá, lại thêm Bồ Đào Trách cùng các lão bản bên kia giới thiệu không ít khách hàng, hai ngày này dùng phần mềm chốt đơn số lượng đạt đến hơn một trăm, số lượng giao hàng bên ngoài vì thế mà tăng nhanh.
Tần Vũ Niết gọi tới một nhân viên giao đồ ăn khác, đem hai mươi phần cơm hộp đưa cho hắn, nói: "Tiểu Ngu, ngươi trước tiên đem phần đồ ăn này đi giao, phần còn lại một lát Lâm Tùy về sẽ để hắn đi giao."
Lâm Tùy chính là nam sinh lúc trước chủ động nói muốn giao đồ ăn, làm việc tích cực, sẽ sớm đến đợi.