Diêm Văn Cảnh ánh mắt phức tạp nhìn nàng: "......"
Nàng cầm bình sứ uống một ngụm, một giọt cũng không chảy ra, "Rượu của ta đâu???"
Nàng nghiêng đầu lại gần bình sứ, lại dùng sức lắc lắc hai lần, vẫn không có. Tần Vũ Niết hốc mắt lập tức đỏ lên, "Ô ~"
Thái dương của Diêm Văn Cảnh giật giật, môi mỏng mím chặt, lần đầu tiên cảm thấy một nữ nhân sao có thể ầm ĩ thành như vậy.
Trong ánh mắt mong chờ của nàng, Diêm Văn Cảnh thở dài, tay phải xuất hiện một bình rượu mơ, lập tức bình sứ bay tới trước mặt nàng.
Tần Vũ Niết cầm lấy bình rượu, đôi mắt hoa đào sáng đến kinh người, nụ cười ngọt ngào trên gương mặt ửng hồng, cong cong đôi mắt, "Cảm ơn Diêm Vương Gia! Ngài thật là một Diêm Vương Gia tốt ~"
Giờ khắc này khi nghe được câu hắn là một Diêm Vương Gia tốt, hắn chỉ cảm thấy đầu óc mình đau nhức.
Hắn quét mắt một vòng, trừ hai người đã rời đi, cùng với Đông Nhạc Đại Đế uống rượu xong liền trở về ngủ, không có một ai tỉnh táo.
Diêm Văn Cảnh liếc nhìn Tần Vũ Niết, lựa chọn dùng pháp thuật nhấc nàng lên, như một con kén tằm vặn vẹo không ngừng bên người hắn.
"A, ngươi nhấc ta lên làm gì?"
"Chúng ta đây là muốn đi đâu a? Rượu mơ của ta còn chưa có uống mà."
"Ngươi chậm một chút......"
Tần Vũ Niết còn chưa nói hết lời, liền bị Diêm Văn Cảnh sử dụng pháp thuật phong bế miệng lại.
Trên đường đi, chỉ nghe thấy Tần Vũ Niết không ngừng "ngô ngô ngô"......
Diêm Văn Cảnh mơ hồ cảm thấy không thích hợp, dừng lại, vừa giải phong cho nàng, liền nghe thấy nàng nói: "Thả ta xuống...... Ta muốn......"
Diêm Văn Cảnh một cái lắc mình, Tần Vũ Niết vì không có chỗ bám, cả người loạng choạng nằm rạp trên mặt đất, "Oa...... ọe ~"
Hắn đáng lẽ nên để Quỷ Sai khác đem nàng trả lại mới phải!
Không khí tràn ngập mùi hương khiến sắc mặt Diêm Văn Cảnh đen kịt, nhìn Tần Vũ Niết vừa nôn xong liền ngã sang một bên ngủ thiếp đi.
Không trung nổi lơ lửng một quyển sổ, hắn trầm mặt lật đến trang của Tần Vũ Niết, "Thọ hết c.h.ế.t già, hưởng thọ 80".
Diêm Văn Cảnh ánh mắt rơi vào trên người Tần Vũ Niết, do dự giữa việc cứ để mặc nàng ở lại đây cùng với một bàn tiệc.
Cuối cùng Diêm Văn Cảnh nhắm mắt lại, làm cho nàng một cái sạch sẽ, đóng gói đưa nàng về nhà.
Diêm Văn Cảnh từ khi sinh ra chưa từng hầu hạ người khác, đừng nói đến việc trông cậy hắn chăm sóc một tửu quỷ.
Bởi vậy sau khi đặt Tần Vũ Niết lên giường, hắn nhìn hai giây, rồi lại làm một pháp thuật đắp chăn cho nàng, rồi mới rời đi.
Ngày hôm sau.
Tần Vũ Niết tỉnh lại, ôm lấy cái đầu đau nhức, rên rỉ một tiếng, "Tê ~"
Nàng xoa xoa cái đầu đang giật lên khó chịu, trong đầu hiện lên từng màn hình ảnh khiến nàng xấu hổ, lại đập vào tim đến đỏ mặt. Cuối cùng trực tiếp khiến nàng hận không thể đào một cái hố rồi chôn mình xuống.
Trời ạ......!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/52.html.]
Tối qua nàng rốt cuộc đã làm những gì......
Nàng nàng nàng vậy mà lại dám trêu ghẹo Diêm Vương Gia......
Không chỉ sờ soạng cơ bụng của Diêm Vương Gia, còn đếm......
Bị ngăn cản còn không chịu, ép Diêm Vương Gia cho nàng sờ cơ bụng...... Không cho còn nói hắn hẹp hòi......
Đến cùng ai đã cho nàng lá gan dám sờ cơ bụng của Diêm Vương Gia, còn muốn sờ mặt hắn chứ!!
Nàng tối hôm qua chắc không phải uống rượu mơ, mà là uống gan hùm rồi!!
Mấu chốt là, nàng lại còn suýt chút nữa nôn trên người Diêm Vương Gia......
Nghĩ đến hình ảnh kia, Tần Vũ Niết trong nháy mắt cảm thấy trời đất như sụp đổ......
Tần Vũ Niết cảm thấy hôm nay đại khái chính là ngày tử của nàng!! Nàng cả đời không còn gì luyến tiếc, ngồi phịch ở trên giường, từ đầu đến cuối không nghĩ thông suốt, tối hôm qua nàng uống không phải rượu nước mơ sao? Làm sao lại say đến như vậy? Uống say thì thôi đi, làm sao còn ra tay với Diêm Vương Gia nữa chứ!
Bất quá...... Hắc hắc hắc......
Tám múi ấy...... Ròng rã tám múi cơ bụng ôi chao!
Đừng nói, xúc cảm vẫn rất tốt ~ Nhưng là! Nàng làm sao lại không có sờ đến mặt đâu? Thật muốn biết gương mặt kia của Diêm Vương Gia sờ vào có cảm giác gì, không biết có phải hay không là lạnh như băng giống người khác?
Đều đùa giỡn đến bước này, làm sao lại không lớn mật thêm một chút chứ! Thế mà cũng chỉ là sờ một cái cơ bụng, làm sao cũng phải giở trò, mới không uổng công nàng ăn gan hùm lần này!
Tần Vũ Niết bỗng nhiên ngồi dậy, trợn tròn con ngươi, nàng thua lỗ a!! Hôm nay dù sao đều phải chết, nàng mới chỉ là sờ soạng cơ bụng, sớm biết vậy đã chiếm chút tiện nghi! Không phải vậy cứ thế mà c.h.ế.t đi, quá thua lỗ!!
Bất quá......
Không nghĩ tới Diêm Vương Gia lại còn sẽ đỏ mặt ~ Đẹp trai thì thôi, dáng vẻ đỏ mặt còn đẹp như thế!
Mấu chốt là, đều như vậy, hắn cũng không có đem nàng ném ra ngoài, nghĩ đến hẳn là sẽ không để cho mình sớm như vậy liền xuống dưới thôi?
Tần Vũ Niết có chút chần chờ nghĩ đến.
Nàng chống cằm, nheo lại con ngươi, cẩn thận nhớ lại cảnh tượng sau khi uống say tối hôm qua.
Nàng rất chắc chắn, Diêm Vương Gia nhiều lần mặt đều đen, nhưng là không biết vì cái gì, không chỉ có nàng còn sống, còn đem nàng trả lại cho?
Tần Vũ Niết đột nhiên nhớ tới, tối hôm qua nàng khi phi lễ Diêm Vương Gia, hình như còn bị Tạ Tất An cùng Phạm Vô Cữu nhìn thấy!!
A a a a!!
Nàng hôm nay làm sao gặp người a!
Còn nhớ đến lúc đó ánh mắt phức tạp của Tạ Tất An......
Sợ là cho là nàng đang cố ý câu dẫn Diêm Vương Gia......
Xong...... Cái gì đều xong......