Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 51

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:52:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có thể là tâm trạng đã không giống như trước.

Nói đến đây, kỳ thật nàng cũng rất lâu rồi không ăn lẩu, người nhà họ Tần cũng không hay thích cùng nhau ăn lẩu, nàng cũng ít khi được ăn.

Bữa lẩu này ăn vô cùng thoải mái, điều làm nàng không ngờ tới chính là, số nguyên liệu nấu ăn nàng mang tới vậy mà gần như đã bị quét sạch.

Sau khi ăn xong, Tiểu Đồng thuần thục bắt đầu thu dọn, Tạ Tất An bọn hắn đều bị say ngất, nằm ngổn ngang ở đó.

Tần Vũ Niết uống rượu mơ, cả người ôm bình sứ uể oải dựa vào ghế, vòng tóc của nàng không biết lúc nào đã mất, nàng dựa vào ghế, mái tóc dài xõa xuống sau lưng, ánh mắt có chút mê ly, nhưng dị thường sáng ngời, gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng.

Diêm Văn Cảnh đứng bên cạnh nàng, hơi cúi đầu nhìn nàng, "Còn ổn chứ?"

Tần Vũ Niết ngồi thẳng người dậy, nhưng rồi lại đổ gục xuống bàn. Nàng lấy tay chống má, cố gắng để mặt không cắm thẳng xuống bàn, tóc tai bù xù xõa tung hai bên. Nàng lẩm bẩm: "Ân? Sao ngươi lại ở đây?"

Nghe giọng nói của nàng có vẻ dính hơn so với ngày thường, Diêm Văn Cảnh khẽ nhíu mày, cầm lấy bình sứ trong tay nàng xem xét, phát hiện bên trong trống rỗng.

Diêm Văn Cảnh: "......"

Nàng đây là uống hết cả bình rượu mơ rồi sao?

"Ngươi cướp rượu mơ của ta làm gì, không phải ngươi đã cho ta rồi sao! Ngươi trả lại cho ta!" Tần Vũ Niết thấy bình rượu trong tay bị cướp, vội vàng đứng dậy đưa tay ra định giật lại.

Kết quả với không tới, cả người nhào tới trên người Diêm Văn Cảnh.

Diêm Văn Cảnh chỉ cảm thấy một mùi thơm nhàn nhạt vây quanh, một giây sau một thân thể mềm mại liền lao vào trong ngực, khiến hắn vô thức muốn ném người ra.

Vừa mới túm được cổ áo của Tần Vũ Niết, nàng liền đã thuận thế hai tay vòng qua ôm lấy eo hắn, cả người đều hãm sâu trong n.g.ự.c hắn. Nàng ngửa đầu, cười với hắn một cách dí dỏm, đắc ý nói: "Hắc hắc, ngươi đừng hòng chạy!"

Diêm Văn Cảnh cả người trong nháy mắt cứng đờ, "Tần Vũ Niết!"

Tần Vũ Niết không để ý, hai tay cùng sờ soạng trên người hắn không chút kiêng kỵ, trong miệng lầu bầu, "Mau đem rượu mơ của ta trả lại đây!"

"A? Ngươi lại có cơ bụng à? Một, hai, ba, bốn, năm......" Tần Vũ Niết kinh ngạc lại sờ soạng, khiếp sợ nhìn qua Diêm Văn Cảnh: "Lại có tám múi!!"

"Đừng có lộn xộn!" Diêm Văn Cảnh lạnh mặt, bắt lấy bàn tay đang làm loạn của nàng, rất muốn cứ như vậy ném nàng ra ngoài.

Nhưng là Tần Vũ Niết say rượu luôn khiến hắn khó lòng phòng bị, lại sợ không khống chế tốt lực đạo sẽ làm nàng bị thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/51.html.]

Mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn nơi chóp mũi hắn cùng với bàn tay làm loạn kia đều khiến hắn không biết làm thế nào.

Diêm Văn Cảnh chưa từng có khoảng cách gần gũi với một nữ tử như thế, đôi môi mỏng mím chặt, nhìn kỹ thì thấy tai hắn đã đỏ gần như sắp muốn rỉ máu.

"Hắc hắc hắc...... Sờ vẫn thích thật ~" Tần Vũ Niết lung lay thân thể, đặt cằm lên lồng n.g.ự.c hắn, trong nụ cười mang theo vài phần nịnh nọt, "Ta đem rượu mơ cho ngươi, ngươi cho ta sờ một chút đi ~"

Diêm Văn Cảnh lần này không chỉ tai đỏ bừng, mà trên mặt cũng bò lên chút đỏ ửng không bình thường, nghiến răng gằn ra một chữ, "Ngươi......"

"Sao ngươi lại đỏ mặt? Ây hắc hắc hắc...... Ngươi dáng dấp thật là đẹp nha ~" Tần Vũ Niết vừa định đưa tay lên sờ mặt hắn.

Liền bị Diêm Văn Cảnh bắt lấy tay, uy h.i.ế.p nói: "Tần Vũ Niết, ngươi còn nói lung tung, đừng trách ta không khách khí!"

Ấy vậy mà đối phương tựa hồ hoàn toàn không có phát giác được sự khác thường của hắn, thanh âm đều mang một tia hờn dỗi, "Sao ngươi nhỏ mọn thế! Cho ta sờ một chút thì làm sao!"

Một giây sau, nàng lại ưỡn mặt làm nũng nói: "Thật sự không thể sờ một chút sao? Chỉ một chút thôi ~"

Tần Vũ Niết đánh giá thương lượng, "Cơ bụng không được, mặt cũng được mà ~"

Diêm Văn Cảnh xoa xoa huyệt thái dương, lạnh giọng nói: "Không được."

Tần Vũ Niết bĩu môi, "A, vậy ngươi đem rượu mơ của ta trả lại cho ta."

Phạm Vô Cữu choáng váng ngồi dậy, nhìn hai người quấn quýt lấy nhau, xoa đầu, mê mang hỏi: "Các ngươi đây là...... Đang làm gì?"

Tần Vũ Niết từ trong n.g.ự.c Diêm Văn Cảnh nhô đầu ra, đỏ bừng cả mặt: "Chúng ta? Chúng ta đang......"

Tạ Tất An nhanh chóng nhìn bọn hắn, một tay bịt mắt Phạm Vô Cữu, ném hắn ra khỏi phòng, "Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe!"

Diêm Văn Cảnh: "......"

Tần Vũ Niết chớp chớp mắt, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó hiểu: "...... Bọn họ đây là đang làm gì?"

Diêm Văn Cảnh trầm mặt, một tay nhét bình sứ vào tay nàng, "Cho ngươi."

Tần Vũ Niết cười hắc hắc, còn đặc biệt đắc ý nhíu mày, "Sớm như vậy có phải tốt không!"

Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mặc dù không sờ được cơ bụng, nhưng có rượu mơ cũng không tệ ~"

 

Loading...