Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 29

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:46:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng vừa tới, liền thấy chỗ bày sạp của nàng đã có mười con quỷ đang đứng.

"Lão bản, ngươi cuối cùng cũng tới, chúng ta đã đợi ngươi lâu lắm rồi."

"Đúng vậy, hôm nay lại có món gì ngon? Ta muốn mua hai phần! Một phần không đủ ăn."

Tần Vũ Niết cười tủm tỉm nói xin lỗi, tay vẫn không ngừng, "Thật xin lỗi, hôm nay làm đồ ăn hơi nhiều, cho nên hơi chậm. Bất quá hôm nay có bia, rượu trắng, đồ nhắm có lạc rang, các ngươi nếu thích, có thể ngồi ở đây ăn."

"Hôm nay có rượu à? Ta muốn một bình bia, lâu lắm rồi không được uống, thật là có chút thèm."

Tần Vũ Niết cùng bọn họ nói chuyện phiếm, tay vẫn không ngừng, có mấy con quỷ thậm chí còn ra tay giúp đỡ bày biện mọi thứ, lại đem bàn ghế xuống, kê ở phía sau xe hàng nhỏ.

Lập tức liền có mấy con quỷ ngồi xuống bên cạnh bàn phía sau nàng, uống rượu, mặc kệ có quen biết hay không, chỉ cần uống rượu với nhau chính là huynh đệ.

Trở lại xe hàng nhỏ, trước tiên đưa cho bọn họ mấy bình rượu cùng đậu phộng, sau đó cho bọn họ lấy hộp cơm mang tới, rồi lại cho những quỷ đang xếp hàng đều được phần cơm hộp.

Những người mua mang đi đều đã rời đi, những người ngồi lại ăn cũng đã ăn ở phía sau, Tần Vũ Niết mới không vội vàng phát tin tức vào trong nhóm.

Làm vị trai Địa Phủ cơm hộp bầy.

Tần Vũ Niết: 「 hình ảnh 」「 hình ảnh 」 hôm nay có bia, rượu trắng, đậu phộng ~

Tần Vũ Niết không chỉ chụp ảnh rượu, mà còn chụp cả tấm hình những quỷ ngồi đầy trước bàn đang uống rượu.

Tất Lạc là người đầu tiên nhìn thấy tin tức, lập tức phát tin trong nhóm.

Tất Lạc: lão bản! Ta mới có mấy ngày không đến, xe hàng nhỏ của cô đã có thêm bàn rồi?!

Gió thổi đỉnh đầu mát: hôm nay là ngày lành gì thế! Lại có cả rượu và đậu phộng?!

Có bụng bia thế nào: bọn hắn được ăn những thứ này sao?! Lão bản chừa lại cho ta một ít nhé!! Ta muốn uống bia, lại thêm hai đĩa đậu phộng nữa!

Trên bụng thịt không phải thịt?: Chỉ cần là lão bản có đậu phộng, nhất định phải mua một bình mới không uổng công lão bản cố ý làm một trận này! Các huynh đệ, ta xung phong trước đây!

Vực sâu: chúng ta tổ đội chung một bàn nhé?

Mùa thu: Đến!

Bồ đào trách: đói khát.jpg lão bản! Cho ta xin một chai bia, một bình rượu trắng, một đĩa đậu phộng!

Tần Vũ Niết nhìn tin tức trong nhóm, khóe mắt cong lên, khóe miệng khẽ nhếch, đánh ra một câu nói đối với đám tửu quỷ bọn họ mà nói, không gì sánh được "lãnh khốc": Số lượng có hạn, ai đến trước thì được ~

Lời này vừa được đưa ra, không ít lão đồng chí trong nhóm đều bị làm cho chấn động.

Bọn họ không ai là không thích uống rượu từ khi còn sống, nhưng sau khi chết, muốn được uống một ngụm rượu ngon như thế này, lại vô cùng gian nan.

Gió biển: lão bản! Cô nhất định phải giữ lại cho ta một phần! Ta có một lão hữu nói hắn lập tức sẽ xuống, ta phải chuẩn bị trước cho hắn một ít.

Lời này của gió biển vừa thốt ra, cả nhóm đều im lặng trong chốc lát.

Sau đó có quỷ trả lời: gió biển gia gia, người bạn già của người có biết chuyện này không?

Gió biển: ......

Gió biển: không quan trọng! Quan trọng là, lão bản nhất định phải giữ lại cho ta một phần, ta hiện tại liền bảo đứa con bất hiếu của ta qua đó mua!

Chớ có hỏi trước kia: lão bản, ngàn vạn lần xin hãy giữ cho ta một phần a! Ta đã mấy chục năm rồi không được uống một ngụm nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/29.html.]

......

Trần duyên: lão bản ta nói cho cô biết, hôm nay nếu ta không được uống một ngụm này, ta sẽ ngồi lỳ ở sạp hàng của cô không đi!

Bởi vì có thêm rượu, hôm nay trong nhóm sinh động nhất lại là đám tiểu lão đầu này.

Tần Vũ Niết xem hết tin tức không kịp trả lời, liền không rảnh nhìn tin tức nữa.

Bởi vì trước sạp hàng của nàng lại bắt đầu có một hàng dài xếp hàng.

"Ta muốn một phần cơm hộp, một đĩa đậu phộng, một chai bia, lại cho ta thêm hai bó hương."

Tần Vũ Niết cười đáp: "Có ngay ~"

Nàng nhanh chóng đóng gói, sắp xếp gọn gàng đưa tới, thu tiền trả lại tiền thừa.

Thỉnh thoảng cùng bọn họ lảm nhảm đôi câu, từ từ, liền nghe bọn họ ở phía sau vừa uống rượu vừa tán gẫu, tiện thể hiểu rõ một chút tình hình Địa Phủ, cảm giác cũng không tệ lắm.

Không bao lâu, trong nhóm vừa mới xôn xao nói muốn tổ đội chung một bàn, không ngờ thật sự đến gom thành một bàn, một bàn còn không đủ chỗ ngồi, thậm chí còn tự mình đi sang hàng xóm mua thêm ghế, một cái bàn nhỏ xíu, vậy mà chứa được bảy tám cái quỷ, chật kín.

Lập tức liền có quỷ quen biết với Tần Vũ Niết trêu chọc nói "Lão bản, chỗ ngồi của cô ít quá, không đủ cho chúng ta ngồi."

Tần Vũ Niết nghe vậy, trong lúc bận rộn tranh thủ quay đầu lại, phát hiện bọn họ tất cả đều dồn vào một chỗ, ngươi chen ta, ta đẩy ngươi, có chút dở khóc dở cười, nói thẳng: "Hay là ta đi mua thêm cái bàn nữa nhé."

Tần Vũ Niết ngược lại đã ghi nhớ, lần sau sẽ mua nhiều hơn một chút, cùng lắm thì bàn ghế sẽ không mang về, như vậy sẽ không còn phiền phức nữa.

Lúc Tiêu Nhiếp tới, trước xe hàng nhỏ của Tần Vũ Niết có khoảng hai ba mươi cái quỷ đang xếp hàng, "Lão bản làm ăn phát đạt ghê."

Tần Vũ Niết nghe được thanh âm, ngẩng đầu nhìn qua, thấy là Tiêu Nhiếp, cười nói: "Anh đợi một chút, ta làm xong phần này sẽ đưa cho anh."

Tiêu Nhiếp gật gật đầu, "Được, ta không vội, đóng gói cho ta một phần."

Tần Vũ Niết gật đầu: "Có thể, vậy anh cứ ăn trước rồi hẵng đi."

Cuộc đối thoại của hai người lọt vào tai những quỷ khác, lập tức liền có quỷ hỏi: "Lão bản, cô còn có thể giao hàng tận nơi sao?"

Tần Vũ Niết gật gật đầu, giải thích: "Có thể, nhưng có thể sẽ hơi chậm một chút, trước mắt còn chưa có người chuyên trách giao đồ ăn, phần mềm đặt món cũng còn đang làm, đợi làm xong, các ngươi có thể trực tiếp đặt món ở trên đó, sau đó chúng ta sẽ giao đến tận nhà cho các ngươi."

Có một người mặc trang phục thời Dân Quốc nghi hoặc hỏi: "Lão bản, cô nói đặt món là cái gì? Đặt như thế nào? Giao đồ ăn? Giao như thế nào?"

Tần Vũ Niết còn chưa kịp mở miệng giải thích, những quỷ khác cùng xếp hàng đã biết liền giúp đỡ giải thích.

"Đồ ăn mang về, ngươi có thể hiểu là, ngươi ở nhà mà không cần đi ra ngoài cũng có thể ăn được cơm hộp do lão bản làm. Đợi lão bản làm xong phần mềm, lão bản sẽ chỉ cho ngươi cách thao tác mua hàng, ngươi chỉ cần chốt đơn thanh toán xong, chỉ việc chờ cơm hộp được giao đến tận cửa là được."

Đối phương nửa hiểu nửa không gật gật đầu, "Như vậy cũng rất tốt."

Tần Vũ Niết chờ bọn họ giải thích xong, mới lên tiếng: "Trước mắt có lẽ cần hai nhân viên giao hàng, có ai muốn làm, có thể giới thiệu qua đây, mỗi đơn hàng được trích 1 đồng minh tệ, mỗi ngày được bao một bữa cơm hộp, một tháng có hai bó hương, tương đối thích hợp với những quỷ đang rảnh rỗi, kiếm có lẽ không được nhiều, nhưng cũng không đến mức bị đói."

Dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu, "Tốt nhất là người quen việc, quen thuộc với địa phủ."

Nếu không, đến lúc đó nàng còn phải chỉ bảo từng chút một, nếu không quen thuộc với địa phủ, khi giao hàng dễ dàng xảy ra sự cố.

Bọn hắn nghe thấy đãi ngộ này, lập tức có quỷ kích động lên tiếng: "Lão bản! Cô xem ta có được không? Ta chủ yếu là muốn rèn luyện một chút, thật sự không phải là vì muốn ăn bữa cơm hộp kia đâu."

Những quỷ xung quanh nghe được lời nói "vụng chèo khéo chống" của hắn, đều ha ha ha cười lớn.

 

Loading...