Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 25

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:45:58
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Vũ Niết bán xong cơm hộp, tính toán hôm nay tổng cộng kiếm được hơn 2900, tuy thu nhập so với hôm qua kém hơn một chút, vì hương bán không được nhiều, nhưng cộng thêm tiền của phán quan thì có tổng cộng hơn 4900.

Nàng đem tiền cất đi, đem xe đẩy nhỏ để vào trong nhà, sau đó ra đường mua một thùng bia, lại mua lẻ rượu trắng, chia thành nhiều bình nhỏ, lại đi xưởng đồ gia dụng mua mấy bộ bàn ghế.

Về đến nhà, nàng đặt hàng trên mạng một lô hộp đóng gói dùng một lần, in tên xe đẩy nhỏ của nàng, nhìn qua đẹp mắt, chất lượng lại tương đối tốt.

Mua của người trong thôn không ít lạc, dự định rang một ít lạc nhắm rượu.

Sắp xếp xong xuôi, Tần Vũ Niết gửi tin nhắn cho Tiêu Nhiếp, nói với hắn chuyện nhờ hắn hỗ trợ giao hàng, Tiêu Nhiếp không nói hai lời đồng ý.

Sau đó nàng vào trong nhóm, công bố thông báo chung đầu tiên.

1. Người có câu chuyện đặc biệt, có nỗi nhớ đặc biệt đối với món ăn nào đó, có thể có một lần được quyền đặt món riêng.

Thông báo này vừa đưa ra, trong nhóm lập tức sôi trào.

Vĩnh viễn 18 tuổi: Chủ quán! Thật sự có thể gọi món sao?

Tới đi tới đi: Chủ quán! Ta có câu chuyện!

Tần Vũ Niết: Có thể, không cần xếp hàng.

Gió thổi tan một chỗ: Chủ quán, vì sao không thể đều đặt món được?

Trắng bóng đầu óc: Đúng vậy, ta rất muốn ăn nhiều món, chủ quán nếu có thể đặt món riêng thì tốt quá!

Tần Vũ Niết: Trước mắt chỉ có một mình ta, nếu tất cả đều đặt món riêng thì làm không xuể.

Vực sâu: Nếu mệt hỏng chủ quán, thì sẽ không có người làm đồ ăn.

Lời này của Vực sâu vừa nói ra, những con quỷ vừa nãy còn nhao nhao muốn đặt món riêng, tất cả đều im lặng.

So với việc đặt món riêng, bọn hắn càng muốn mỗi ngày đều được ăn đồ ăn nóng hổi.

Điều này so với nhất thời được đặt món riêng thì có lợi hơn.

Huống chi, không phải mỗi ngày đều có thể chọn một món mặn sao? Nói chung là sẽ luân phiên được một lần.

Thời điểm kiểm tra quan hệ cá nhân đến rồi!

Trong lúc nhất thời, mọi người bắt đầu nhao nhao kéo người vào trong nhóm, đều hy vọng ngày mai có thể ăn được món mặn mình mong muốn.

Số người trong nhóm trong nháy mắt đạt đến hơn 150 người online.

Chanh trăm hương quả: Chủ quán sẽ làm những loại món ăn nào?

Tần Vũ Niết cẩn thận suy nghĩ, mới cẩn thận trả lời trong nhóm: Món ăn thường ngày cơ bản đều có thể làm, không phải món chính quá phức tạp, cũng được.

Tần Vũ Niết: Nếu như không rảnh đến mua cơm hộp, ở đây có thể dùng Tốc Phong Khoái Đệ giao đến.

Lão Bản Uy Vũ!

Lão Bản Ngưu bức! ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/25.html.]

Chủ quán buôn may bán đắt!

Những lời khen ngợi liên tiếp giống như không tốn tiền, điên cuồng chiếm sóng trên màn hình.

Tần Vũ Niết: Ngày mai món mặn muốn ăn món gì?

Gió thổi tan một chỗ: Thịt kho tàu.

Tới đi tới đi: Thịt xào chua ngọt!

Vĩnh viễn 18 tuổi: Cánh gà Coca!

Mùa thu: Chân giò hầm.

Tần Vũ Niết chọn mấy loại món thịt có tần suất xuất hiện tương đối nhiều, lập một liên kết bình chọn rồi chia sẻ vào trong nhóm.

Trong lúc bọn họ bỏ phiếu, Tần Vũ Niết chợt nảy ra ý, thoát khỏi khung trò chuyện, mở danh bạ bạn bè, gửi tin nhắn cho Tất Lạc.

Tần Vũ Niết: Có đó không? Có rảnh làm giúp một phần mềm chọn món ăn không?

Nàng mỗi ngày hầu như bận từ sáng sớm đến tối muộn, căn bản không có thời gian dư thừa làm phần mềm.

Tất Lạc vài phút sau mới trả lời: Vẫn còn đang tăng ca. Khóc lớn.jpg

Tất Lạc: Phần mềm đại khái khi nào cần?

Tần Vũ Niết: Ta không vội, ngươi có thể rảnh thì làm tiếp.

Tất Lạc: Được.

Tần Vũ Niết rất hiểu, làm trong ngành này là vậy, tuy kiếm được nhiều tiền, nhưng tăng ca cũng là chuyện thường tình, chỉ là không ngờ đã c.h.ế.t rồi vẫn phải tăng ca...

Bất quá chỉ cần có thể làm được, thời gian ngược lại không đáng ngại.

Nàng đơn giản nói với Tất Lạc về hình thức mà nàng mong muốn, ở Địa Phủ trước mắt nàng chưa thấy có kiểu đặt đồ ăn ngoài này, bất quá nàng lại có nhìn thấy mấy người mặc quần áo nhân viên giao đồ ăn, đến lúc đó có thể liên hệ để hỗ trợ giao hàng.

Tiêu Nhiếp dù sao cũng chỉ có một người, cơm hộp tươi mới nóng hổi mới ngon, chờ hắn giao từng phần xong, có thể sẽ nguội mất.

Thời gian quá muộn, Tần Vũ Niết đành từ bỏ ý định sửa sang cửa hàng, đợi khi nào rảnh rỗi thì làm, ngày mai nàng còn phải dậy sớm đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Cứ từ từ từng chút một là được.

Nàng cũng chỉ có một người, không thể một hơi nuốt trọn thành một người mập được.

Nàng quay lại nhóm, kiểm tra kết quả bỏ phiếu, chốt món mặn ngày mai, tắt điện thoại di động, vui vẻ đi vào giấc mộng đẹp...

Phán quan cầm cơm hộp vừa về Diêm Vương Điện, còn chưa kịp đưa cho Tạ Tất An và Phạm Vô Cữu, đã bị Diêm Văn Cảnh ngửi thấy mùi, hỏi: "Mùi vị gì?"

Thôi Ngọc nhấc nhấc tay, phun ra hai chữ, "Cơm hộp."

Diêm Văn Cảnh liếc qua chiếc hộp không có gì nổi bật, liếc hắn một cái, "Ngươi cũng ăn được sao?"

 

Loading...