Cơm Hộp Âm Dương: Bán Cho Người Hay Bán Cho Qủy? - 23

Cập nhật lúc: 2025-04-02 12:45:31
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ vực sâu vậy mà thật sự là một vị lão gia gia lớn tuổi.

Càng khiến cho nàng không ngờ tới chính là, vị lão gia gia này, còn rất trẻ con.

Tần Vũ Niết nhịn không được khóe môi cong lên.

Đầu cho ngươi bẻ gãy: ta ở gần như vậy, vậy mà lại không mua được phần đầu tiên!

Vực sâu rời đi chưa được hai phút, một nam sinh nhìn qua chừng 20 tuổi liền chạy tới, "Lão bản, ta muốn một phần cơm hộp."

Tần Vũ Niết nghĩ tới bài đăng trong nhóm vừa nãy, không ngờ đối phương còn trẻ như vậy, liền hỏi: "Ngươi là đầu cho ngươi bẻ gãy?"

Tiêu Nhiếp cười đáp, "Đúng vậy, ta là đầu cho ngươi bẻ gãy, tên thật là Tiêu Nhiếp."

Tần Vũ Niết nhớ rõ nam sinh này hầu như lần nào cũng tới, nhìn ra được là một người thích ăn.

Hắn thấy Tần Vũ Niết nhìn hắn chằm chằm mấy giây, rất thẳng thắn cười nói: "Lão bản, có phải ngươi đang nghĩ, ta còn trẻ như vậy sao lại chết?"

Tiêu Nhiếp lại phảng phất không để ý đến chuyện này, ngược lại rất lạc quan giải thích, "Ta bị bệnh tim bẩm sinh, tất cả bác sĩ đều nói ta không sống được đến khi trưởng thành, nhưng mà ta 21 tuổi mới c.h.ế.t nha ~"

Nhắc tới điểm này, hắn rõ ràng rất đắc ý, âm cuối còn có chút cao lên.

Tần Vũ Niết cũng không nhịn được bị cảm xúc của hắn ảnh hưởng, cười nói: "Vậy thật sự rất lợi hại, ngươi rất thích món gà xào ớt sao? Ta múc cho ngươi nhiều một chút."

Tiêu Nhiếp lắc đầu nói: "Thật ra là ta chưa từng ăn, luôn rất muốn ăn. Bởi vì trước kia tim ta không tốt, bác sĩ không cho ta ăn những đồ cay nóng, ta vẫn luôn muốn thử, nhưng mà không có cơ hội, may mà có lão bản bán cơm hộp, cho ta có cơ hội nếm thử xem nó có vị gì ~"

Lời nói của hắn khiến Tần Vũ Niết trầm mặc hồi lâu, yên lặng múc thêm cho hắn một chút.

Đồng thời cũng bởi vì những lời này, Tần Vũ Niết đặt ra quy tắc đầu tiên trong nhóm chat.

Tiêu Nhiếp nhìn hộp gà xào ớt đã gần đầy tràn ra, cười nói: "Cảm ơn lão bản!"

"Ta ở phía trước có mở một cửa hàng nhỏ, nếu lão bản có đồ muốn đốt cho người thân ở địa phủ, ta có thể chuyển phát nhanh cho ngươi ~"

Tần Vũ Niết chợt nhớ tới cửa hàng chuyển phát nhanh mà nàng nhìn thấy hôm đó, hỏi: "Tốc Phong Chuyển Phát Nhanh là tiệm của ngươi?"

Tiêu Nhiếp không ngờ nàng lại biết, có chút kinh ngạc, "Lão bản, ngươi biết cửa hàng của ta sao?"

"Lúc trước có nhìn qua một chút, không ngờ cửa hàng này lại là của ngươi." Tần Vũ Niết thật sự không ngờ, Tiêu Nhiếp lại là chủ tiệm này.

Có thể mở tiệm ở địa phủ, hoặc là có tiền, hoặc là có người chống lưng.

Bất quá cũng không kỳ quái, Tiêu Nhiếp bị bệnh tim bẩm sinh, loại bệnh này cần rất nhiều tiền để phẫu thuật. Có thể khiến cho hắn có được tính cách như vậy, trong nhà hơn phân nửa là không thiếu tiền, chỉ là nếu đã có tiền, vậy hắn vì sao lại muốn mở cửa hàng chuyển phát nhanh?

Tiêu Nhiếp cười hỏi: "Rất kỳ quái sao? Ngay từ đầu thật ra là dựa vào người tẩu âm đưa đồ cho người nhà đã khuất ở Địa Phủ, sau này không phải ta xuống đây sao, khi còn sống ta không thể chạy nhảy, cho nên sau khi xuống đây, ta liền làm chủ tiệm này. Sau khi xuống đây, ta ngược lại cảm thấy vui vẻ hơn so với khi còn sống, bây giờ lại có lão bản, ta đã không thể vui hơn nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/23.html.]

Hắn nói đến đây, thở dài: "Điều đáng tiếc duy nhất, đại khái chỉ là có lỗi với phụ mẫu của ta, không thể ở cùng họ lâu hơn một chút. Nhưng không sao, ta có thể đợi họ, đến lúc đó, chúng ta lại có thể đoàn tụ."

Tần Vũ Niết gật đầu, chần chừ nói: "Nếu ngươi cần ta giúp đỡ, ta có thể đi giúp ngươi một chuyến. Thế nhưng, ngươi nên báo mộng cho họ mới phải."

Tiêu Nhiếp vô thức nói: "Số lần báo mộng của ta chỉ còn lại một lần, mà thời gian báo mộng thực ra là có hạn, mỗi lần chỉ có thể kéo dài một phút, nhất định phải biểu đạt ngắn gọn, súc tích, nếu không, có lẽ ngươi còn chưa kịp nói gì, thời gian đã hết."

Tần Vũ Niết khó hiểu hỏi: "Tại sao vậy? Đây không phải là giúp Địa Phủ kiếm minh tệ, thúc đẩy GDP sao?"

Tiêu Nhiếp cười giải thích: "Bởi vì nếu thường xuyên báo mộng, sẽ làm dương khí của người sống suy yếu, không tốt cho sức khỏe. Vì vậy, Âm Phủ có quy định, mỗi một quỷ hồn chỉ có thể báo mộng ba lần, hơn nữa, khoảng cách giữa các lần báo mộng phải từ ba năm trở lên. Nếu không, người sống sao có thể chịu đựng được việc thường xuyên bị báo mộng, chẳng phải sẽ loạn hết lên sao?"

Lời nói của hắn đã mang đến cho Tần Vũ Niết một cơ hội làm ăn mới.

Nếu quỷ hồn ở dưới không thể thường xuyên báo mộng, vậy nàng có thể làm cầu nối, thay họ đưa tin.

Vì có thêm ý tưởng kiếm tiền, cặp mắt hoa đào của Tần Vũ Niết ánh lên vẻ rạng rỡ, nàng cười tươi nói: "Cảm ơn ngươi! Bữa cơm hộp này, ta mời ngươi! Ngày mai, ngươi có thể gọi một món mặn mà ngươi muốn ăn, ta sẽ làm riêng cho ngươi."

Biểu cảm của Tiêu Nhiếp có chút ngơ ngác, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tuy nhiên, việc có thể gọi riêng một món ăn mặn khiến Tiêu Nhiếp, chỉ trong chớp mắt, không chút do dự gật đầu: "Hai chúng ta kết bạn đi! Tuy ta không phải âm sai, có thể không giúp được gì nhiều, nhưng ta đã ở Âm Phủ này rất lâu rồi, có rất nhiều chuyện ta đều biết."

Tần Vũ Niết lấy điện thoại ra, mở phần kết bạn rồi đưa tới, giọng nói đặc biệt ôn hòa: "Yên tâm, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội hợp tác."

Điện thoại di động của nàng vừa đưa ra, thì "khách nhân" đã đến quầy hàng mua cơm hộp và tiện thể mua thêm hương.

Tiêu Nhiếp thấy nàng đã có khách, cũng không quấy rầy thêm nữa, kết bạn xong, liền chào tạm biệt Tần Vũ Niết rồi mang cơm hộp đi.

Tần Vũ Niết vừa đóng gói đồ ăn, vừa không quên nhắc nhở khách có điện thoại thì thêm vào nhóm, vì ở Địa Phủ, quỷ hồn thuộc nhiều niên đại khác nhau, có những quỷ hồn không biết sử dụng điện thoại, nhưng cũng có một số lại rất hợp thời, sẵn sàng thử nghiệm và học hỏi những thứ mới mẻ.

Thêm vào đó, Tần Vũ Niết có ngoại hình ưa nhìn, lại khéo ăn nói, mỗi khi bán cơm hộp, nụ cười luôn thường trực trên môi, không ít quỷ hồn đều vui lòng trò chuyện với nàng vài câu.

Thậm chí, có không ít người đã đến mua cơm hộp của nàng từ khi nàng bắt đầu đến Địa Phủ.

Những vị khách quen này, khi đến liền tự giác xếp hàng, thậm chí còn trò chuyện rôm rả.

"Từ khi lão bản bắt đầu bán cơm hộp, ta cảm thấy thời gian trôi qua cũng không còn khó khăn như trước nữa."

"Đúng vậy, mỗi ngày chỉ mong chờ được thưởng thức món này. Khi còn sống không thích ăn, không ngờ rằng c.h.ế.t rồi lại ngày càng thèm thuồng những món này."

"Ta cũng vậy, nếu có thêm chút rượu thì càng tốt."

Tần Vũ Niết nghe vậy, động tác tay không hề chậm lại, nhưng trong đầu đã suy tính vài vòng, cười đáp: "Ngày mai ta sẽ chuẩn bị cho mọi người."

Mấy lão nhân gia đều cười nói: "Vậy thì tốt quá, đám lão già chúng ta coi như được chờ mong."

Tần Vũ Niết liên tục đáp lời.

 

Loading...