**Tần Vũ Niết**: Có thể, mỗi ngày có thể chỉ định một món ăn mặn, ta mỗi ngày sẽ đưa ra món mặn muốn làm cho ngày thứ hai, bỏ phiếu quyết định.
**Hôm nay vẫn như cũ là đại mỹ nữ**: Vậy ta ngày mai có thể ăn sườn xào chua ngọt không? Hài tử nói nó muốn ăn!
**Vực sâu**: Lớn tuổi, muốn ăn chút thịt kho tàu.
Tần Vũ Niết nhìn xem các tên món ăn được làm mới, tạo một kết nối bỏ phiếu.
1, Sườn xào chua ngọt 2, thịt kho tàu 3, thịt miếng luộc 4, Gà cay 5, Gà Cung Bảo
Tần Vũ Niết ném kết nối ra, tất cả mọi người bỏ phiếu cho món ăn mình muốn, thậm chí có người vì có thể ăn được món mình muốn, đem hết thân bằng hảo hữu kéo vào.
**Đầu cho ngươi bẻ gãy** mời **Rầm rầm**, **Đầu cho ngươi bẻ gãy** mời **chết cũng không ảnh hưởng ta nhảy disco**... chờ chút hảo hữu vào nhóm.
**Hôm nay vẫn như cũ là đại mỹ nữ**: A a a! Ngươi nhờ người ngoài! Như vậy cay, ăn nhiều bị nổi mụn thì làm sao bây giờ!
**Đầu cho ngươi bẻ gãy**: Ngươi nói sai, ta đây là đang giúp lão bản đánh quảng cáo. Ngươi có thể lựa chọn ngày mai không ăn ~ ta giúp ngươi ăn nhiều một phần ~
Gà cay chính là do **Đầu cho ngươi bẻ gãy** chọn, hắn mời các hảo hữu vào đều nhao nhao giúp hắn bỏ phiếu, gà cay lập tức dẫn trước mấy phiếu.
**Hôm nay vẫn như cũ là đại mỹ nữ**: Ta thiếu một phần cơm hộp tiền? Tặng cho ngươi, ngươi coi ta ngốc sao?
Thế là nàng cũng bắt đầu kêu gọi người.
Trong nhất thời, không ít người cũng bắt đầu mời hảo hữu vào nhóm.
Liền ngay cả **Vực sâu** tự xưng lớn tuổi, đều mời mấy lão hữu vào nhóm.
Trong nhóm từ lúc ban đầu chỉ có hai ba mươi quỷ, biến thành bảy tám chục quỷ.
Tần Vũ Niết nhướng đôi mày thanh tú. Cuối cùng, sườn xào chua ngọt 16 phiếu, thịt kho tàu 15 phiếu, thịt miếng luộc 7 phiếu, gà cay Tứ Xuyên 18 phiếu, gà Cung Bảo 10 phiếu.
Sườn xào chua ngọt thua gà cay Tứ Xuyên với cách biệt hai phiếu.
Tần Vũ Niết: Vậy món mặn ngày mai sẽ là gà cay Tứ Xuyên.
"Đầu cho ngươi bẻ gãy": Lão Bản Uy Võ!
Tần Vũ Niết đã định xong món mặn cho ngày mai, thấy thời gian không còn nhiều, liền thoát khỏi nhóm trò chuyện, chuẩn bị bắt đầu nấu ăn.
Lúc này, Hắc Bạch Vô Thường mang theo lễ vật chuẩn bị đến nhà Tần Vũ Niết thì gặp phán quan đang đi tìm bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/com-hop-am-duong-ban-cho-nguoi-hay-ban-cho-quy/20.html.]
phán quan nhìn hai người ăn mặc khác hẳn ngày thường, tay còn mang theo lễ vật, hỏi: "Hai người định đi đâu vậy?"
Phạm Vô Cữu cười tươi rói, trong giọng nói không giấu được sự mong đợi, "Tần Vũ Niết mời chúng ta đến nhà nàng ăn tối, chúng ta đang định đi. Cơm hộp của Tần Vũ Niết làm rất ngon, nàng nói mời chúng ta ăn tiệc, chắc chắn còn ngon hơn cả cơm hộp."
phán quan nhớ tới lần trước đầu trâu mặt ngựa cũng nói như vậy, thế là chỉ suy nghĩ trong 2 giây, liền mở miệng nói: "Không biết nàng có ngại thêm một người không?"
Phạm Vô Cữu: "..."
Hắn chỉ đơn thuần muốn khoe khoang một chút mà thôi...
Chứ không hề nghĩ tới việc có thêm một người đến tranh ăn.
Tạ Tất An hơi nhíu mày, uyển chuyển nói: "Nàng không nhất định chuẩn bị nhiều đồ ăn như vậy."
phán quan vung tay nói: "Không sao, ta ăn không nhiều."
Tạ Tất An: "..."
Hắn tức giận liếc Phạm Vô Cữu một cái, đúng là thành sự không có bại sự có thừa!
Phạm Vô Cữu cũng tức giận, hắn cũng không biết hôm nay phán quan bị làm sao, thế mà lại đề nghị đi cùng bọn hắn!
Phải biết, ngày thường phán quan rất nghiêm chỉnh, cho nên vừa rồi mới không nhịn được nói nhiều như vậy.
Tạ Tất An nói tiếp: "Ngươi chắc chắn không chuẩn bị quà cáp gì đi? Chúng ta cũng coi như là bộ mặt của Địa Phủ, lần đầu tiên đến nhà người ta, tay không đi không phù hợp lắm."
phán quan trầm mặc một hồi, dường như đang suy tư.
"Vậy có sao đâu?" phán quan nói xong liền biến ra mấy cái hộp, trong đó có cả Sinh Hoàn, thậm chí còn có cả kiếm gỗ đào, Tịch Tà Phù.
Hiển nhiên là nhớ kỹ chuyện Tạ Tất An nói Tần Vũ Niết gặp phải ác quỷ, rất có tâm lựa chọn những thứ nàng cần trước mắt.
Tạ Tất An nhìn mà cũng phải trầm mặc.
Không có cách nào bắt bẻ, thật sự không có cách nào bắt bẻ!
Mỗi món đồ đều là thứ Tần Vũ Niết đang cần, mà hắn và Phạm Vô Cữu đều không chuẩn bị.
phán quan cười nói: "Thất gia bát gia, dẫn đường đi."
Phạm Vô Cữu ở phía sau nhe răng trợn mắt, phán quan phảng phất như có mắt ở sau lưng quay đầu lại, Phạm Vô Cữu liền thay đổi sắc mặt, cứ như người vừa rồi không phải là hắn vậy.