Khi Khương Lan Thính bước xuống giường, vành tai ửng đỏ.
Trong lúc nấu cháo đậu đỏ, khỏi nghĩ thầm, nếu bàn về trò lưu manh thì Hoắc Kiều còn hơn một bậc, nhưng hiểu thấy ghét, ngược còn cảm thấy thú vị.
Anh càng nghĩ, càng thấy tiếc nuối, càng nhớ da diết mối tình đó.
Anh bên cạnh Hoắc Kiều ai, dù bên cạnh, cô dường như cũng tính đến chuyện với ... chăng vì thực sự buông bỏ ?
Tâm trí Khương Lan Thính phiêu du, cháo cháy khét, nếu là lúc bình thường tuyệt đối đủ kiên nhẫn để nấu nữa.
Hoắc Kiều dường như ăn.
Cô đang trong kỳ kinh nguyệt, mất nhiều m.á.u như , cũng cần bồi bổ chút đỉnh chứ!
Khương Lan Thính như một kẻ hiếu thảo 24/24, nấu cháo cho Hoắc Kiều, tận tay hầu hạ cô ăn... Hoắc Kiều cho đút, cô tự xúc một thìa cho miệng, vị ngọt thơm, hương thơm thanh mát của đậu đỏ.
Gương mặt cô lộ rõ vẻ thỏa mãn, thần sắc chút ngây ngô đáng yêu.
Vân Vũ
Khương Lan Thính hỏi cô: "Chỉ một bát cháo đậu đỏ mà vui thế ?"
Hoắc Kiều cúi đầu cháo, mỉm nhạt: "Chúng ở bên mấy năm, từng nấu cho em lấy một bát cháo... nghĩ , thà chia tay còn hơn!"
Trong lời cô thoáng chút thương cảm.
Xem , cô vẫn thực sự buông bỏ .
Tính cách Khương Lan Thính cho phép những lời sến súa kiểu "về nấu cho em ăn mỗi ngày", nhưng chăm chú cô, khẽ : "Nếu nữa, sẽ hơn !"
Hoắc Kiều mỉm nhạt, cô tạm thời tâm trạng đó.
Cô cúi đầu ăn cháo từng chút một, dáng vẻ thanh tú đó so với những lời lưu manh lúc nãy thật khác biệt... nhưng chính sự tương phản càng khiến cô quyến rũ, khiến Khương Lan Thính càng cô.
Anh ép cô, dù cũng là kiêu hãnh, Hoắc Kiều từ chối quá nhiều .
Về , họ sống cùng cũng khá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-nho-cua-hoac-thieu-ejau/chuong-897-khuong-lan-thinh-cung-chi-la-chuyen-nam-nu-yeu-duong-thoi-ma.html.]
Phần lớn cơm nước do Hoắc Kiều nấu, giặt giũ dọn dẹp do Khương Lan Thính đảm nhận, họ sống trong căn nhà nhỏ cuộc sống tựa như vợ chồng... thậm chí đêm đêm còn cùng ngắm núi.
Lúc ngắm, cô trong lòng .
Ai cũng , mối quan hệ chỉ là tạm thời, khi rời khỏi ngọn núi họ sẽ là đôi nam nữ chia tay, về dính dáng chút nào, những chuyện núi cũng chỉ như mây khói thoảng qua.
Một tuần , họ thực sự quan hệ với .
Vào một đêm nọ, ngăn cách bởi tấm kính mái nhà, trò chuyện ngắm , ai là bắt đầu ... tỉnh thì ôm hôn.
Khi đôi môi rời , ánh mắt cả hai đều sâu thẳm.
Khương Lan Thính vẫn tôn trọng cô: "Em xác định chứ?"
Hoắc Kiều cũng màu mè, đơn giản chỉ là chuyện thể xác thôi mà, hiện tại bên cạnh họ đều ai, thì chứ gánh nặng tinh thần gì ... Cô gì, ngẩng hôn lên cằm , từng chút một, cô luôn cách khơi dậy .
Đêm đó, họ năm sáu ...
Có một là vô , về thẳng thắn buông thả, đêm nào cũng ... thậm chí còn thường xuyên hơn cả lúc mới yêu , Hoắc Kiều xoa bóp eo nghĩ thầm, Khương Lan Thính là cái máy đóng cọc .
Họ đắm chìm trong khoái lạc thể xác, nhưng cả hai đều tỉnh táo.
thời gian lâu, sẽ khiến ảo tưởng, khiến cảm thấy họ tái hợp tình xưa.
Ít nhất Khương Lan Thính nghĩ .
Vì khi chiếc xe tới đón họ, tưởng họ sẽ bắt đầu , ít nhất sẽ cơ hội... nhưng Hoắc Kiều cầm lấy hành lý, nhanh nhẹn lên xe cũng nhanh nhẹn xuống xe.
Khi cô xuống xe, Khương Lan Thính nắm lấy tay cô, hỏi: "Đi ? Không về căn hộ ?"
Hoắc Kiều nở một nụ ngọt ngào với : "Dĩ nhiên là về nhà em ! Khương Lan Thính, đừng bảo là tưởng chúng với nhé? Mấy ngày nay chỉ là chuyện thể xác thôi, giải quyết cho , đừng nghiêm túc quá!"
Mặt Khương Lan Thính khó coi đến mức tối sầm!
Cô xem là cái gì chứ?