Blogger Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Bếp Nuôi Con - Chương 71: Đại kết cục ---

Cập nhật lúc: 2025-11-30 14:38:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Tiết Dương đẩy cánh cửa gỗ quen thuộc, tiếng chuông gió mái hiên đang leng keng vang vọng.

 

Trong ánh ban mai mờ ảo, thấy Cố Tinh Nguyệt bếp, một áo vải mộc mạc, mái tóc dài búi lỏng, má lúm đồng tiền phản chiếu ánh lửa bếp. Nàng đang chuyên chú khuấy cháo trong nồi, nóng nghi ngút bốc lên, mờ đường nét của nàng, nhưng khiến mắt Tiết Dương nóng lên.

 

Chàng nhận nhiệm vụ, ròng rã chín tháng mười bảy ngày. Gió cát phương Bắc gần như lột một lớp da của , những đêm ngày đấu trí với gian tế địch quốc đường biên khiến thường quên mất vẫn là một nhà để về. Duy chỉ búi tóc mà nàng buộc bằng dây đỏ trong lòng và bức “ảnh gia đình” nguệch ngoạc do con gái Tiết Bảo Bảo vẽ, mang đến cho một chút ấm áp trong vô đêm đông lạnh giá.

 

“Cha!”

 

Chưa đợi Tiết Dương mở lời, một bóng hình nhỏ với hai búi tóc xinh xắn từ hậu viện chạy vút đến, lao thẳng lòng . Tiết Bảo Bảo ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng như : “Mẹ cha sẽ về hôm nay, Bảo Bảo thức dậy từ sớm !”

 

Cố Tinh Nguyệt tiếng đầu , chiếc muỗng “loảng xoảng” một tiếng rơi nồi. Nàng ngẩn một lát, khóe môi từ từ cong lên, đôi mắt long lanh ngập nước.

 

“Chàng về ?” Nàng khẽ hỏi, như thể chỉ ngoài mua chai tương.

 

Tiết Dương đặt con gái xuống, sải bước đến, ôm chặt nàng lòng. Trên nàng vẫn là mùi khói bếp quen thuộc nhàn nhạt, xen lẫn hương dầu hoa quế, khiến cuối cùng cũng cảm giác thực sự về nhà.

 

“Ừm, về .” Giọng khàn đặc, “Sẽ nữa.”

 

Cố Tinh Nguyệt khẽ run lên trong vòng tay , lâu mới đẩy , lau khóe mắt: “Cháo sắp khê . Bảo Bảo, múc cho cha một bát cháo .”

 

Tiết Dương bóng dáng bận rộn của vợ và con gái, trong lòng tràn ngập vị ngọt ngào pha lẫn chua xót. Quán ăn nhỏ lớn nhưng sạch sẽ , là cảnh tượng trở về trong giấc mơ.

 

“Cha ăn cháo!” Tiết Bảo Bảo kiễng chân, đưa một bát cháo nóng hổi đến mặt , “Mẹ nấu lâu, lâu , trong đó thịt và nấm nữa!”

 

Tiết Dương nhận lấy bát, chỉ thấy cháo nấu sánh mịn, hạt gạo gần như tan , trong đó lẫn những sợi thịt gà xé nhỏ và nấm hương mềm mượt, rắc thêm chút hành lá xanh biếc, thơm nức mũi.

 

Chàng múc một muỗng đưa miệng, nhiệt độ , tươi ngon mượt mà, từ đầu lưỡi ấm đến tận dày. Đây là hương vị mà mơ ở phương Bắc cũng thể nếm .

 

“Ngon ?” Cố Tinh Nguyệt đối diện , hai tay chống cằm , trong mắt tràn đầy mong đợi.

 

Tiết Dương nên lời, chỉ thể gật đầu lia lịa. Tiết Bảo Bảo trèo lên đùi , líu lo ngừng: “Khi cha ở nhà, nhiều món ngon! Có bánh hoa mai ngọt ngào, còn bánh bí đỏ vàng óng, A Ngưu nhà bên mỗi đều mua ba cái đó…”

 

Cố Tinh Nguyệt cắt ngang lời con gái: “Để cha ăn cơm cho ngon. Con lấy mấy bông hoa khô phơi hôm qua , lát nữa sẽ héo rũ mất.”

 

Tiết Bảo Bảo nhảy chân sáo hậu viện. Lúc Tiết Dương mới cơ hội ngắm thê t.ử cho kỹ. Nàng gầy một chút, khóe mắt vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, nhưng nụ vẫn tươi tắn, như đầu họ gặp , thể chiếu sáng tận đáy lòng .

 

“Nàng vất vả .” Chàng nắm lấy tay nàng, ngón cái xoa xoa những vết chai mỏng lòng bàn tay nàng do lao động vất vả quanh năm.

 

Cố Tinh Nguyệt lắc đầu: “Chàng mới vất vả. Phương Bắc… chuyện đều thuận lợi ?”

 

Tiết Dương chỉ khẽ ừ một tiếng. Những đao quang kiếm ảnh, âm mưu quỷ kế đó, mang về nhà. Giờ đây gian tế diệt, biên cảnh bình yên, giao nộp binh phù, từ bỏ chức vụ, chỉ cầu cùng vợ con sống những ngày tháng bình dị. Hoàng thượng tuy tiếc nuối, nhưng xét chiến công hiển hách của thêm việc vợ con, cuối cùng chuẩn tấu.

 

“Từ nay về sẽ ở nhà, giúp nàng trông nom tiệm, chăm sóc con cái.” Tiết Dương nghiêm túc , “Những năm qua, phụ bạc các con quá nhiều.”

 

Cố Tinh Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y , nụ như gió xuân: “Nói gì mà phụ bạc. Chàng thể bình an trở về, đó chính là món quà nhất .”

 

lúc , bên ngoài cửa vọng đến tiếng bước chân. “Chị Tinh Nguyệt, đậu phụ hôm nay giao đến!” Một giọng của trai trẻ vang lên.

 

Cố Tinh Nguyệt vội vã dậy, nhưng Tiết Dương giữ nàng : “Để .”

 

Tiểu Lý giao đậu phụ thấy Tiết Dương, rõ ràng sửng sốt: “Tiết, Tiết tướng quân… ngài về ?”

 

Tiết Dương mỉm ôn hòa: “Cứ gọi là Tiết đại ca thôi. Đậu phụ đưa đây, bao nhiêu tiền ?”

 

Tiểu Lý liên tục xua tay: “Không dám dám, đậu phụ là tặng cho chị Tinh Nguyệt, nàng dạy nương t.ử nhà công thức thịt kho tương, giúp chúng kiếm ít tiền đó!”

 

Tiết Dương vẫn nhét vài đồng tiền cho Tiểu Lý, bưng đậu phụ trở nhà bếp. Cố Tinh Nguyệt đang dạy Tiết Bảo Bảo cắt hành lá, tiểu nha đầu kiễng chân, học hành nghiêm túc.

 

“Bảo Bảo bây giờ giúp nàng nhiều việc nhỉ?” Tiết Dương đặt đậu phụ xuống, rửa tay đến.

 

Trong mắt Cố Tinh Nguyệt tràn đầy kiêu hãnh: “Chẳng ? Có thể cán vỏ bánh, gói sủi cảo, còn thể tiếp khách tính tiền nữa chứ.” Vừa nàng hôn lên má con gái, “Tiểu chưởng quỹ của nhà .”

 

Tiết Bảo Bảo đắc ý ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Con còn bánh hoa quế nữa! Mẹ đợi con lớn hơn chút nữa sẽ dạy con xào nấu!”

 

Tiết Dương xoa đầu con gái, trong lòng tràn đầy sự mãn nguyện. Nửa năm nay vắng nhà, con bé lớn hơn nhiều, thê t.ử quán xuyến việc đấy.

 

Rất nhanh đó, quán ăn bắt đầu đón khách. Cố Tinh Nguyệt buộc tạp dề, nhanh nhẹn bắt đầu xào nấu. Tiết Dương ở một bên phụ việc, rửa rau thái rau, tuy động tác còn vụng về nhưng đặc biệt nghiêm túc.

 

“Tiết tướng quân về ?” Các khách quen cũ thấy Tiết Dương đều kinh ngạc mừng rỡ.

 

Tiết Dương lau bàn : “Về , sẽ ở tiệm giúp đỡ.”

 

“Vậy thì quá! Tinh Nguyệt một bận rộn trong ngoài, thật dễ dàng. Giờ đây phu thê hai đoàn tụ, đúng là trời mắt!”

 

Tiết Bảo Bảo như một cánh bướm vui vẻ, xuyên qua giữa bàn ghế, đưa nước và đồ ăn vặt cho các khách quen, thỉnh thoảng nhận vài lời khen và đồ ăn vặt, đến tít cả mắt.

 

Buổi trưa bận rộn qua , cả gia đình cuối cùng cũng thể xuống ăn cơm cùng . Cố Tinh Nguyệt xào bốn món nhỏ: tôm nõn ngọc bích, đầu sư t.ử sốt tương, rau xào thanh đạm và đậu phụ Ma Bà mà Tiết Dương yêu thích nhất. Mỗi món đều đủ cả sắc, hương, vị, khiến thèm ăn.

 

“Mẹ nấu ăn ngon nhất!” Tiết Bảo Bảo ăn cơm ngon lành, miệng nhỏ dính dầu mỡ.

 

Tiết Dương gắp mỗi vợ và con gái một đũa rau: “Sau cha cũng ở nhà, Bảo Bảo sẽ ăn cơm nấu mỗi ngày .”

 

“Vậy cha gì?” Tiết Bảo Bảo tò mò hỏi.

 

Tiết Dương nghĩ nghĩ, nghiêm mặt : “Cha giúp phụ việc, ngựa cho Bảo Bảo cưỡi, ?”

 

Tiết Bảo Bảo hoan hô, Cố Tinh Nguyệt cũng nhịn . Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chiếu xuống bàn ăn, tiếng của ba bay ngoài cửa sổ, giật những chú sẻ mái hiên.

 

Buổi chiều, Tiết Dương cùng con gái chơi đùa ở hậu viện, Cố Tinh Nguyệt thì chuẩn nguyên liệu cho bữa tối. Nàng lắng tiếng nô đùa của cha con, trong lòng tràn đầy niềm vui bình yên.

 

Xuyên đến thời đại năm năm . Từ sự bối rối mờ mịt ban đầu, đến khi gặp Tiết Dương, yêu kết hôn, sinh hạ Bảo Bảo, mở quán ăn nhỏ … mỗi bước đều dễ dàng. Đặc biệt là Tiết Dương là tướng quân, thường xuyên phụng mệnh trận, để nàng một chăm sóc con cái và việc buôn bán. Đã bao nhiêu nửa đêm nàng một đối diện với ánh nến tính toán sổ sách, lắng thở đều đều của con gái, hoài niệm chồng xa xôi.

 

Giờ đây, cuối cùng cũng trở về, hơn nữa sẽ rời nữa. Nghĩ đến đây, động tác thái rau của Cố Tinh Nguyệt càng thêm nhẹ nhàng, nhanh chóng.

 

Chiều tối, quán ăn đón một đợt khách đông. Tiết Dương chủ động đảm nhận công việc chạy bàn, tuy thỉnh thoảng nhầm lẫn đơn hàng, nhưng nụ tuấn tú và thái độ thành khẩn của khiến khách nỡ trách mắng.

 

“Tinh Nguyệt, vợ chồng hai đoàn tụ, nên chút gì đó thể hiện ?” Dì Vương khách quen thường lui tới , “Hay là vài món tủ, để chúng cũng hưởng chút niềm vui?”

 

Cố Tinh Nguyệt từ nhà bếp ló đầu , mặt đỏ bừng: “ là ý đó! Hôm nay mỗi bàn sẽ tặng một đĩa củ sen bọc nếp đường hoa quế, mừng chưởng quỹ nhà trở về!”

 

Trong tiệm lập tức vang lên một tràng tán thưởng. Tiết Bảo Bảo dáng đưa đồ ngọt cho từng bàn, nhận ít lời chúc phúc và quà vặt nhỏ.

 

Bận rộn đến khi trăng treo đầu cành liễu, vị khách cuối cùng mới quyến luyến rời . Tiết Dương đóng cửa tiệm, thấy thê t.ử đang dọn dẹp bàn ghế, con gái ngủ gật chiếc ghế ở góc phòng, trong tay còn nắm chặt đất nặn nhỏ khách tặng.

 

“Để .” Chàng khẽ , cẩn thận bế con gái lên. Tiểu nha đầu trong mơ chép chép môi, lầm bầm “cha”, dụi dụi lòng .

 

Lòng Tiết Dương mềm nhũn như nước mùa xuân. Chàng nhẹ nhàng đặt con gái lên giường, đắp chăn cẩn thận, khi trở tiền sảnh, Cố Tinh Nguyệt thắp đèn, đang tính toán sổ sách.

 

Dưới ánh nến, má lúm đồng tiền của nàng dịu dàng và đẽ. Tiết Dương bước tới, từ phía vòng tay ôm lấy nàng, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu nàng.

 

“Nàng vất vả .” Chàng khẽ .

 

Cố Tinh Nguyệt đặt bút xuống, tựa lòng : “Không vất vả. Có ở đây, thật .”

 

Hai lặng lẽ ôm một lát, Cố Tinh Nguyệt bỗng nhớ điều gì: “Chàng đói ? Tối nay lo tiếp khách, vẫn ăn uống gì t.ử tế.”

 

Tiết Dương quả thật đói, nhưng càng nỡ để thê t.ử vất vả thêm: “Cứ hâm nóng chút thức ăn thừa là .”

 

Cố Tinh Nguyệt dậy: “Làm ? Bữa tối đầu tiên về nhà, nấu món ngon chứ.” Vừa nàng buộc tạp dề, “Để nấu cho một bát mì nhé, mì trường thọ, mừng bình an trở về.”

 

Tiết Dương còn ngăn cản, chiếc ghế đẩu nhỏ ở cửa bếp, thê t.ử thoăn thoắt nhào bột, cán mì, cắt sợi. Động tác uyển chuyển như mây bay nước chảy, tựa một màn trình diễn nghệ thuật .

 

"Khi ở Bắc Cảnh, điều mong nhất chính là món mì nàng ." Chàng nhẹ giọng , "Những món lương khô cứng đến rụng cả răng, cứ nghĩ, đợi khi về nhà, nhất định ăn ba bát mì thủ công của nàng."

 

Cố Tinh Nguyệt đầu , ánh mắt chợt long lanh: "Vậy thì tối nay ăn ba bát, ăn bao nhiêu cũng đủ."

 

nhanh cho nồi, kèm theo nước dùng hầm cả ngày, thêm vài lát rau xanh mướt và một quả trứng ốp la chiên vàng ruộm. Đơn giản mà hương thơm ngào ngạt.

 

Tiết Dương nhận lấy bát, hít một thật sâu: " là mùi vị ."

 

Hai vợ chồng đối diện ăn mì, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, phần lớn là về những chuyện thú vị của Tiết Bảo Bảo trong nửa năm qua. Cố Tinh Nguyệt kể lướt qua, nhưng Tiết Dương , một nàng chăm con quán xuyến cửa tiệm khó khăn đến nhường nào. Chàng âm thầm thề, về nhất định đền bù gấp bội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-xuyen-khong-ve-co-dai-lam-bep-nuoi-con/chuong-71-dai-ket-cuc.html.]

Dọn dẹp xong bếp núc, trời khuya. Hai vệ sinh cá nhân đơn giản, nhẹ nhàng lên giường, sợ kinh động đến nữ nhi đang say ngủ ở giữa.

 

Tiết Dương mượn ánh trăng, tỉ mỉ ngắm dung nhan say ngủ của thê t.ử và nữ nhi, lòng tràn đầy ơn. Chàng khẽ nắm lấy tay Cố Tinh Nguyệt, thì thầm: "Ngủ , ngày mai sẽ giúp nàng chuẩn chợ sáng."

 

Cố Tinh Nguyệt quả thực mệt mỏi, nhanh chìm giấc mộng. Tiết Dương trằn trọc mãi ngủ , chỉ những yêu bên cạnh, cảm thấy đời còn cầu mong gì hơn nữa.

 

Sáng sớm hôm , trời còn sáng, Tiết Dương nhẹ nhàng thức dậy. Chàng nhớ Cố Tinh Nguyệt mỗi ngày đều dậy sớm chuẩn chợ sáng, hôm nay giúp nàng chia sẻ gánh nặng.

 

Thế nhưng khi đến bếp, thấy thê t.ử ở đó bận rộn. Nồi hấp bếp đang bốc nghi ngút, khí tràn ngập hương thơm của bánh bao và sữa đậu nành.

 

"Sao dậy sớm ?" Cố Tinh Nguyệt kinh ngạc , "Không ngủ thêm chút nữa ?"

 

"Muốn đến giúp nàng." Tiết Dương xắn tay áo, "Nàng cứ giao việc cho ."

 

Cố Tinh Nguyệt cũng từ chối, bảo xay sữa đậu nành. Khi ở Bắc Cảnh, Tiết Dương từng chỉ huy ngàn quân vạn mã, nay đối mặt với một chiếc cối xay đá chút luống cuống tay chân. Cố Tinh Nguyệt mỉm thị phạm, cầm tay dạy lực đạo và nhịp điệu.

 

Dần dần, Tiết Dương nắm bí quyết, sữa đậu nành tuôn ào ạt, hương thơm nồng nàn. Cố Tinh Nguyệt một bên trộn nhân gói bánh bao, động tác nhanh đến hoa cả mắt.

 

"Tài nghệ của nàng ngày càng tinh tiến." Tiết Dương chân thành khen ngợi.

 

Cố Tinh Nguyệt mỉm mím môi: "Thục năng sinh xảo mà. Hơn nữa, Bảo Bảo kén ăn, ngon chút, con bé sẽ chịu dùng ."

 

Vừa nhắc đến nữ nhi, Tiết Bảo Bảo dụi mắt xuất hiện ở cửa: "Cha, , Bảo Bảo tỉnh ."

 

Cố Tinh Nguyệt đặt công việc xuống, rửa mặt chải đầu cho nữ nhi. Tiết Dương tiếp tục xay sữa đậu nành, lắng vợ con thủ thỉ trò chuyện, cảm thấy điều còn du dương hơn bất kỳ khúc quân nhạc nào.

 

Thời khắc chợ sáng, cửa tiệm nhỏ trở nên náo nhiệt. Tiết Dương thạo việc hơn hôm qua nhiều, thể nhớ chính xác món khách gọi, còn nhiệt tình giới thiệu các món điểm tâm đặc biệt trong ngày.

 

"Tiết tướng quân, công việc chạy bàn ngày càng trôi chảy !" Khách quen trêu chọc.

 

Tiết Dương : "Tướng quân gì chứ, giờ chỉ là một tiểu nhị của Quán ăn Tinh Nguyệt thôi."

 

Cố Tinh Nguyệt trong bếp thấy, khóe môi tự chủ mà cong lên. Nàng nhớ năm năm khi xuyên đến đây, bơ vơ , một xu dính túi, dựa ký ức ẩm thực của kiếp , nàng mở một quán ăn vặt nhỏ bên đường. Khi đó Tiết Dương vẫn còn là một vị tướng quân uy phong lẫm liệt, tình cờ ngang qua quán của nàng, một bát bún ốc chua cay hấp dẫn, từ đó trở thành khách quen.

 

Từ quán ăn vặt ven đường đến quán ăn nhỏ như bây giờ, từ xa lạ đến yêu , con đường chẳng hề dễ dàng. Đặc biệt là khi Bảo Bảo, Tiết Dương tuy thường xuyên vắng nhà vì công vụ quân sự, nhưng mỗi trở về đều cố gắng bù đắp hết , chăm sóc hai con nàng chu đáo vô cùng.

 

Giờ đây, cuối cùng cũng thể ở nhà mỗi ngày. Cố Tinh Nguyệt nghĩ thầm, chiếc sạn trong tay nàng múa may càng thêm nhẹ nhàng.

 

Sau chợ sáng, cả gia đình ba xuống ăn bữa sáng. Tiết Bảo Bảo líu lo kể những chuyện thú vị ở học đường, Tiết Dương chăm chú lắng , thỉnh thoảng đặt câu hỏi, Cố Tinh Nguyệt thì bận rộn gắp thức ăn múc cháo cho hai cha con.

 

"Buổi chiều học đường đón Bảo Bảo nhé." Tiết Dương chủ động đề nghị, "Nàng hãy nghỉ trưa thật ngon, những ngày chắc mệt mỏi lắm ."

 

Cố Tinh Nguyệt quả thực cần nghỉ ngơi, liền gật đầu đồng ý. Sau bữa ăn, Tiết Dương giành rửa bát, để nàng ngủ bù.

 

Cố Tinh Nguyệt ngủ một giấc đến chiều, khi tỉnh dậy thấy nhà cửa im ắng. Nàng tiền sảnh, chỉ thấy Tiết Dương đang dạy nữ nhi chữ, hai cha con đầu kề đầu, vô cùng tập trung.

 

"Mẹ tỉnh !" Tiết Bảo Bảo là đầu tiên phát hiện nàng, giơ chữ xong chạy tới, "Xem , Bảo Bảo tên !"

 

Cố Tinh Nguyệt ôm lấy nữ nhi, tỉ mỉ nét chữ nguệch ngoạc nhưng cẩn thận, khen ngợi: "Viết giỏi lắm! Xứng đáng là bảo bối ngoan của ."

 

Tiết Dương tới, tự nhiên đặt tay lên eo nàng: "Ngủ ngon ?"

 

"Rất ngon." Cố Tinh Nguyệt tựa vai , "Chưa bao giờ ngon đến thế."

 

Buổi chiều, Tiết Dương đón nữ nhi tan học, Cố Tinh Nguyệt bắt đầu chuẩn nguyên liệu cho bữa tối. Nàng tính vài món Tiết Dương thích nhất, để ăn mừng đoàn viên.

 

Thịt kho tàu hầm mềm nhừ thấm vị, cá hấp tươi ngon, thêm vài món xào theo mùa, cả một bàn đầy ắp hương vị của gia đình.

 

Tiết Dương đón con về, cửa ngửi thấy mùi thơm, khỏi cảm thán: "Đây mới đúng là hương vị của gia đình."

 

Sau bữa tối, Tiết Bảo Bảo lấy bức tranh vẽ ở học đường, chủ đề là "Gia đình của con". Trong tranh ba , tay nắm tay, một căn nhà nhỏ, mái nhà còn bốc khói.

 

"Đây là cha, đây là , đây là con." Tiểu nha đầu nghiêm túc giải thích, "Chúng đang ăn cơm ở nhà."

 

Tiết Dương ôm lấy nữ nhi, hôn lên má con bé: "Vẽ lắm, cha thích ngôi nhà Bảo Bảo vẽ nhất."

 

Cố Tinh Nguyệt một bên , lòng tràn ngập ấm áp. Nàng đến thế giới năm năm, cuối cùng một gia đình đúng nghĩa.

 

Đêm khuya thanh vắng, khi Tiết Bảo Bảo ngủ say, hai vợ chồng trong sân ngắm . Gió đêm mùa hạ khẽ thổi qua, mang theo hương sen thanh khiết từ hồ sen xa xa.

 

"Cảm ơn nàng, Tinh Nguyệt." Tiết Dương đột nhiên nhẹ giọng , "Cảm ơn nàng quán xuyến gia đình thật , nuôi dạy Bảo Bảo thật . Những ngày nhà, nàng nhất định chịu nhiều khổ cực."

 

Cố Tinh Nguyệt tựa vai : "Mọi chuyện qua . Bây giờ trở về, hơn tất thảy thứ."

 

Tiết Dương nắm lấy tay nàng: "Ta từ bỏ tất cả chức vụ, từ nay về sẽ ở nhà giúp nàng. Chúng cùng kinh doanh quán ăn thật , Bảo Bảo lớn lên."

 

Cố Tinh Nguyệt ngẩng đầu , ánh trăng, ánh mắt phu quân nghiêm túc dịu dàng. Nàng quyết định đối với khó khăn đến nhường nào, nhưng chọn gia đình, chọn các nàng.

 

"Được." Nàng khẽ đáp, "Chúng cùng ."

 

Những ngày tiếp theo, Tiết Dương quả nhiên như lời hứa, tâm ý dốc sức gia đình và quán ăn. Chàng học nấu nướng tuy tiến bộ chậm chạp, nhưng công việc chạy bàn tính toán thành thạo, còn thể giúp mua sắm nguyên liệu, giảm bớt ít gánh nặng cho Cố Tinh Nguyệt.

 

Tiết Bảo Bảo càng trở thành cái đuôi nhỏ của cha, chỉ cần Tiết Dương ở nhà, con bé liền lẽo đẽo theo , tình cảm cha con ngày càng sâu đậm.

 

Công việc kinh doanh của quán ăn cũng ngày càng phát đạt. Tin tức Tiết tướng quân trở về tiểu nhị truyền , ít hiếu kỳ đến thử, món ăn giữ chân trở thành khách quen. Cố Tinh Nguyệt kịp thời mắt món mới, Tiết Dương thì đề xuất mở rộng quán, thuê luôn cửa hàng trống bên cạnh.

 

"Như nàng sẽ một gian bếp lớn hơn, Bảo Bảo cũng nhiều gian hoạt động hơn." Tiết Dương lên kế hoạch, "Ta tính toán , với lượng khách hiện tại, mở rộng kinh doanh khả thi."

 

Cố Tinh Nguyệt ngạc nhiên đầu óc kinh doanh của phu quân, thì chỉ là một võ phu. Thế là hai vợ chồng , nhanh mở rộng quán ăn, còn thuê thêm hai tiểu nhị giúp việc.

 

Ngày quán ăn mới khai trương, Tiết Bảo Bảo mặc bộ quần áo mới Cố Tinh Nguyệt đặc biệt may cho, như một con bướm hoa xuyên qua giữa các vị khách, thu hoạch ít hồng bao và lời khen ngợi.

 

Tiết Dương ở cửa đón khách, thê t.ử bận rộn trong quán và nữ nhi đùa, cảm thấy cuộc đời viên mãn cũng chỉ đến thế mà thôi.

 

Sau một ngày bận rộn, hai vợ chồng nghỉ ngơi trong sân mở rộng. Gió đêm mùa hạ mang theo lạnh, xua cái nóng bức ban ngày.

 

"Nàng còn nhớ đầu chúng gặp ?" Tiết Dương đột nhiên hỏi.

 

Cố Tinh Nguyệt mỉm : "Sao nhớ chứ? Lúc đó bày quán ven đường, xong việc ngang qua, hương vị bún ốc chua cay hấp dẫn mà đến."

 

"Đó là bát bún ốc chua cay ngon nhất từng ăn." Tiết Dương nắm lấy tay nàng, "Sau ngày nào cũng đến, chỉ để nàng một cái."

 

Cố Tinh Nguyệt tựa vai : "Ta . Khi đó vụng về lắm, rõ ràng là bắt chuyện, nhưng luôn trưng một khuôn mặt lạnh lùng, dọa những vị khách khác dám đến nữa."

 

Tiết Dương ngại ngùng sờ mũi: "Ta ở chiến trường lâu , ."

Mèo Dịch Truyện

 

"Bây giờ thì ." Cố Tinh Nguyệt ngẩng đầu, ngón tay khẽ vuốt lên những nếp nhăn khóe mắt , "Và ."

 

Tiết Dương cúi đầu hôn lên trán nàng: "Vì nàng và con cái cho lý do để ."

 

Hai lặng lẽ ôm , lắng tiếng ve kêu râm ran. Cố Tinh Nguyệt nhớ sự hoang mang bất lực những ngày đầu xuyên , đến hạnh phúc an yên như bây giờ, cứ ngỡ như cách một đời.

 

"Nàng đang nghĩ gì ?" Tiết Dương nhẹ giọng hỏi.

 

"Nghĩ may mắn đến nhường nào." Cố Tinh Nguyệt thành thật đáp, "Có thể gặp , Bảo Bảo, gia đình ."

 

Tiết Dương ôm nàng chặt hơn: "Người may mắn là mới đúng. Ngày đó nếu ngửi thấy hương vị bún ốc chua cay, thể bỏ lỡ nàng ."

 

Cố Tinh Nguyệt khẽ : "Vậy ngày mai bún ốc chua cay cho ăn nhé, giống như đầu chúng gặp ."

 

"Được." Tiết Dương dịu dàng đáp, " thêm một phần, Bảo Bảo bây giờ cũng thể ăn cay ."

 

Nhắc đến con cái, hai vợ chồng hẹn mà cùng trong nhà. Tiết Bảo Bảo đang ngủ say, trong vòng tay ôm chặt chú hổ vải nhỏ cha mới mua cho con bé.

 

"Cuộc sống sẽ luôn như thế ." Tiết Dương kiên định , "Ta cam đoan."

 

Cố Tinh Nguyệt gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sáng hạnh phúc: "Ta tin ."

 

Ánh trăng trải khắp sân, chiếu sáng hai đang dựa . Khói bếp tan, hương cơm vẫn còn vương vấn, đây chính là cuộc sống hạnh phúc bình dị nhưng quý giá của họ.

 

Về những tháng năm dài đằng đẵng, nhưng bầu bạn, tiếng của con cái lấp đầy, khói bếp ngày ngày bốc lên, chính là quãng thời gian tuyệt vời nhất trần gian.

 

Mà tất cả những điều , mới chỉ bắt đầu.

Loading...