Blogger Xuyên Không Về Cổ Đại Làm Bếp Nuôi Con - Chương 38: --- Thư Sinh Sa Sút
Cập nhật lúc: 2025-11-30 14:31:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Tinh Nguyệt Trai, Cố Tinh Nguyệt đang bận rộn chào hỏi khách nhân, quán xá vô cùng náo nhiệt, tiếng ngớt. Ngay lúc , cánh cửa khẽ mở, một vị thư sinh chậm rãi bước trong quán. Chàng khoác một bộ trường bào màu trắng ánh trăng, vạt áo bay bay, thắt lưng buộc một dải lụa màu xanh nhạt, càng tôn lên dáng cao ráo. Tóc búi gọn gàng, đội một chiếc mũ thư sinh tinh xảo, dung mạo trắng trẻo, mày mắt như tranh vẽ, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ nhếch, mang theo nét như như . Thế nhưng, trong ánh mắt ẩn chứa một nỗi u sầu thoang thoảng, khiến kìm khám phá thế giới nội tâm của .
Thư sinh tìm một chỗ trong góc, nhẹ nhàng đặt quyển sách trong tay xuống, đưa tay khẽ vẫy, hiệu cho tiểu nhị đến. Tiểu nhị vội vàng chạy tới, cung kính hỏi: “Công tử, xin hỏi gọi món gì ạ?” Thư sinh trầm mặc chốc lát, khẽ : “Cho một đĩa nộm giá đỗ, thêm một bình Trúc Diệp Thanh.” Tiểu nhị gật đầu ghi nhớ, phòng bếp.
Cố Tinh Nguyệt vô tình liếc thấy thư sinh, lòng nàng khẽ động, luôn cảm thấy vị thư sinh toát một khí chất độc đáo. Nàng bất động thanh sắc tiếp tục bận rộn, nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía góc quán nơi thư sinh đang .
Chẳng bao lâu , tiểu nhị mang nộm giá đỗ và Trúc Diệp Thanh đặt lên bàn của thư sinh. Thư sinh đồ ăn thức uống mặt, khẽ thở dài, cầm đũa lên, chậm rãi ăn. Động tác của tao nhã và chậm rãi, mỗi miếng ăn đều vô cùng tỉ mỉ, tựa như đang thưởng thức mỹ vị trân quý nhất thế gian. Thế nhưng, biểu cảm của vẫn luôn tĩnh lặng như nước, chẳng hề vương chút hỉ nộ ái ố.
Mèo Dịch Truyện
Thư sinh nhanh chóng ăn xong nộm giá đỗ, đặt đũa xuống, cầm lấy chai rượu, chậm rãi rót một chén. Chàng nâng chén rượu lên, khẽ lắc ánh đèn, chất lỏng trong chén sóng sánh, ánh mắt lộ một tia cảm xúc phức tạp. Sau đó, dốc một cạn sạch, rượu chảy xuống cổ họng, khẽ nheo mắt, dường như đang tận hưởng vị cay nồng và đậm đà của rượu.
Ngày qua ngày, thư sinh hầu như ngày nào cũng đến Tinh Nguyệt Trai, nào cũng gọi món rượu và đồ ăn giống hệt , khi uống xong lảo đảo rời , từng trò chuyện với bất kỳ ai. Hành vi của khiến trong quán hiếu kỳ, ai nấy đều xôn xao đoán mò phận và mục đích của .
Có khách nhân cho rằng thư sinh là một văn nhân thất chí, lẽ là trượt trong kỳ thi khoa cử, nản lòng thoái chí, mượn rượu giải sầu. Cũng khách nhân đoán thể gặp trắc trở trong tình cảm, nên mới trở nên trầm uất như . Lại khách nhân nghĩ rằng thư sinh thể đang tìm kiếm cảm hứng sáng tác, và khí của Tinh Nguyệt Trai thể giúp tĩnh tâm.
Cố Tinh Nguyệt , nàng quen . Từng lúc ở chợ rau, Cố Tinh Nguyệt luôn thấy chị gái của mang theo nụ mua rau, vui vẻ trò chuyện với bán hàng về món ăn hôm nay sẽ nấu cho .
Trong tiểu trấn yên bình nhưng đầy sức sống , thư sinh từ nhỏ nương tựa chị gái mà sống. Chị gái hơn năm tuổi, khi thư sinh còn chập chững tập , chị gái như một lớn nhỏ tuổi mà che chở bên cạnh . Chị gái mày thanh mắt tú, trong đôi mắt luôn ánh lên vẻ dịu dàng và kiên định. Tóc nàng đen nhánh như gỗ mun, thường búi gọn gàng, vài sợi tóc mai buông lơi hai bên má, càng tăng thêm vài phần đoan trang hiền dịu.
Chị gái khéo léo đảm đang, việc trong nhà đều nàng lo liệu ngăn nắp thứ tự. Nàng sẽ dậy sớm chợ chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, trở về nhà tỉ mỉ nấu những món ăn mỹ vị. Hương thơm của những món ăn , lan tỏa khắp căn nhà nhỏ, trở thành ký ức ấm áp nhất trong tuổi thơ của thư sinh. Chị gái còn giỏi nữ công gia chánh, nàng tự tay may quần áo cho thư sinh, từng mũi kim sợi chỉ đều tinh tế, kiểu dáng tuy hoa lệ, nhưng sạch sẽ ngăn nắp, mặc vô cùng thoải mái.
Khi thư sinh đến tuổi học, chị gái càng dốc lực ủng hộ. Nàng mỗi ngày đều dậy sớm, chuẩn bút mực giấy nghiên cho thư sinh, đó một bên, lặng lẽ thư sinh tụng thơ văn. Ban đêm, ánh nến chập chờn, chị gái sẽ may vá một bên, bầu bạn cùng thư sinh khổ . Nếu thư sinh gặp vấn đề khó, dù chị gái thể giải đáp kiến thức trong sách vở, nhưng nàng sẽ dùng những lời dịu dàng để khuyến khích , bảo đừng nản lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-xuyen-khong-ve-co-dai-lam-bep-nuoi-con/chuong-38-thu-sinh-sa-sut.html.]
Thế nhưng, phận nghiệt ngã đến . Năm nay, một trận trọng bệnh bất ngờ tàn nhẫn cướ sinh mạng của chị gái. Ngày hôm đó, ánh nắng dường như cũng mất ấm. Thư sinh canh giữ bên giường bệnh của chị gái, tận mắt sinh mạng của nàng dần dần tiêu tan, mà thể gì . Sự của chị gái, như tiếng sét giữa trời quang, trong phút chốc đ.á.n.h tan nát thế giới của thư sinh.
Sau tang lễ của chị gái, thư sinh cảm thấy cuộc sống dường như mất tất cả sắc màu. Chàng suốt ngày nhốt trong nhà, thờ ơ với cả công danh hằng mơ ước. Trong mắt , công danh huy hoàng đến mấy cũng thể đổi sinh mạng của chị gái. Những năm tháng khổ công học hành, giờ đây đều hóa thành bong bóng xà phòng. Chàng cảm thấy như đang lạc vực sâu tăm tối, tìm thấy phương hướng tiến lên, cũng chẳng thấy một tia hy vọng rạng đông.
Ngày hôm đó, thư sinh như thường lệ, thất hồn lạc phách bước Tinh Nguyệt Trai. Chàng vẫn ở góc quen thuộc , gọi một đĩa nộm giá đỗ và một bình Trúc Diệp Thanh. Cố Tinh Nguyệt trong lúc bận rộn chú ý đến vẻ lạc lõng của thư sinh, nàng như những khác mà an ủi, mà khi thư sinh chuẩn rời , nàng khẽ : “Công tử, nghĩ thể trở về sắp xếp những thứ chị gái để , lẽ sẽ những chuyện từng .” Thư sinh khẽ giật , ngẩng đầu ánh mắt chân thành của Cố Tinh Nguyệt, trong lòng dấy lên một tia hiếu kỳ.
Thư sinh lời Cố Tinh Nguyệt, trong lòng khẽ động. Chàng trở về nhà, căn phòng chị gái từng ở khi còn sống, trong lòng tràn đầy bi thương. Chàng hít sâu một , chậm rãi bước phòng, bắt đầu sắp xếp những thứ chị gái để .
Chàng mở tủ quần áo của chị gái, quần áo bên trong tuy mộc mạc, nhưng đều giặt giũ sạch sẽ, gấp gọn gàng. Chàng nhẹ nhàng vuốt ve những bộ quần áo , hồi tưởng cảnh chị gái vá áo cho , nước mắt kìm nhòa tầm mắt. Ở góc tủ quần áo, phát hiện một chiếc gói đồ cũ rách. Thư sinh mở gói đồ , bên trong là một tập thơ ngả vàng. Chàng lật mở tập thơ, phát hiện đó chi chít những nét chữ của chị gái. Thì , chị gái khi rảnh rỗi cũng thích thơ thơ.
Tiếp đó, phát hiện một chiếc hộp tinh xảo bàn trang điểm của chị gái. Thư sinh mở hộp , bên trong là một cây trâm ngọc và một phong thư. Chàng cầm trâm ngọc lên, chỉ thấy trâm ngọc chất liệu ấm áp, mềm mại, khắc những hoa văn tinh xảo. Nét chữ thư chút mơ hồ, dường như nước mắt ướt. Thư sinh run rẩy đôi tay, trải thư , .
“Đệ của : Khi thấy phong thư , lẽ tỷ tỷ còn cõi đời nữa. Tỷ tỷ thể ngày càng suy yếu, e rằng thể bầu bạn cùng nữa. tỷ tỷ hy vọng đừng quá bi thương, kiên cường sống tiếp.
Đệ từ nhỏ thông minh lanh lợi, chăm chỉ hiếu học, tỷ tỷ vẫn luôn tin rằng nhất định thể thi đỗ công danh, thực hiện hoài bão của . Công danh tuy trọng yếu, nhưng tỷ tỷ càng mong sống vui vẻ. Trong lòng tỷ tỷ, mãi mãi là đứa bé trai cần tỷ tỷ chăm sóc.
Cây trâm ngọc là do mẫu để cho tỷ tỷ, giờ đây tỷ tỷ giao nó cho . Mong rằng nó thể thế tỷ tỷ bầu bạn bên cạnh , mang may mắn cho . Đệ , tự chăm sóc thật , đừng để tỷ tỷ trời lo lắng cho ."
Vị thư sinh xong bức thư, nước mắt tuôn như mưa. Chàng nắm chặt cây trâm ngọc, tựa như cảm nhận ấm của tỷ tỷ. Giờ phút , cuối cùng hiểu khổ tâm của tỷ tỷ. Dù tỷ tỷ , nhưng tình yêu và kỳ vọng của nàng sẽ mãi mãi bầu bạn cùng .
Chàng quyết định chấn chỉnh tinh thần, còn tiêu trầm nữa. Chàng cẩn thận cất giữ di vật của tỷ tỷ một nơi an . Sau đó, cầm sách vở, bắt đầu chăm chỉ học hành. Chàng rằng, chỉ khi thực hiện ước mơ của , mới phụ lòng kỳ vọng của tỷ tỷ.