Bị Lưu Đày? Không Sao, Ta Xây Luôn Cả Giang Sơn - Chương 280: Cháy Thúy Vân Am và âm mưu nhắm vào Huyện Chúa

Cập nhật lúc: 2025-11-30 06:14:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Vãn Tình cũng giật kinh hãi. Thúy Vân Am đột nhiên bốc cháy ?

Theo nàng , Đỗ phu nhân tuy đưa đến Thúy Vân Am tịnh dưỡng, nhưng bên cạnh vẫn tám nha , tám lão ma ma, tám gã sai vặt cùng một đội thị vệ canh giữ. Trong ngoài đều là bảo vệ và hầu hạ bà .

Trừ việc ngoài, chuyện ăn mặc của bà chẳng khác gì lúc , Đỗ phủ vẫn thường xuyên gửi đồ ngon vật lạ tới. Thúy Vân Am luôn đóng chặt cửa, tiếp xúc với bên ngoài, thể xảy chuyện?

“Đỗ Thiếu Huyên, mau thôi.”

Đỗ Thiếu Huyên thẫn thờ bước hai bước vững, lảo đảo ngã: “Chân mềm nhũn , đỡ một chút.”

đó cũng là ruột, yêu thương hết mực, tâm trí lúc rối loạn.

Mộc Vãn Tình hiểu tâm trạng của , tiến lên đỡ lấy cánh tay : “Ta cùng .”

Đoàn vội vàng chạy đến Thúy Vân Am. Đỗ Thiếu Huyên thậm chí còn cưỡi nổi ngựa, Mộc Vãn Tình ấn trong xe ngựa. Dọc đường , nóng lòng như lửa đốt.

Khi chạy tới nơi, ngọn lửa dập tắt, mắt chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, một mảnh hỗn độn. Thị vệ Đỗ gia đang dọn dẹp hiện trường.

Đỗ Thiếu Huyên nhảy xuống xe ngựa, cuống cuồng hỏi: “Nương ? Nương cứu ?”

Đám thị vệ quỳ rạp xuống mặt , vẻ mặt đầy áy náy: “Thiếu soái, chúng thuộc hạ... vẫn tìm thấy phu nhân.”

Đỗ Thiếu Huyên Thúy Vân Am thiêu rụi còn hình thù gì, sắc mặt trắng bệch như giấy, đầu óc trống rỗng.

Mộc Vãn Tình vốn can thiệp chuyện nhà họ Đỗ, nhưng thấy Đỗ Thiếu Huyên lúc hoang mang lo sợ, đành tay giúp đỡ một phen.

“Cái gì gọi là tìm thấy phu nhân? Lúc cháy bà đang ở ? Người hầu hạ bên cạnh hết ? Theo lý thuyết, bên cạnh bà lúc nào thiếu , thị vệ võ công cao cường bảo vệ, khi xảy sự cố đưa bà đầu tiên chứ.”

“Lửa bùng lên giờ Mẹo, lúc đó phu nhân còn dậy...” Tên thị vệ mặt đầy hối kể .

Giờ đó là lúc nhà bếp đang bận rộn. Khi khói đặc mới bốc lên, để ý, đến khi phát hiện tình hình lao dập lửa thì muộn. Lửa cháy càng lúc càng lớn, đợi đến khi bọn họ định đưa Đỗ phu nhân ngoài thì viện của bà cũng chìm trong biển lửa...

Mộc Vãn Tình nheo mắt. Đây rõ ràng là cố ý phóng hỏa, còn dùng kế điệu hổ ly sơn, thu hút sự chú ý của về phía nhà bếp .

“Trong viện Đỗ phu nhân bao nhiêu ? Không ai chạy thoát ?”

“Chỉ mấy nha và hai lão ma ma chạy .”

Mộc Vãn Tình hít sâu một : “Đi, dẫn chúng qua đó xem.”

Tiếng vó ngựa lộc cộc vang lên. Mộc Vãn Tình đầu , thấy hai chiếc xe ngựa đang lao tới. Chiếc đầu ký hiệu của Đỗ phủ.

Xe ngựa dừng , rèm vén lên, một đàn ông gầy gò với sắc mặt tái nhợt bước xuống.

“Phụ soái!”

“Đỗ soái!”

Trong mắt Đỗ soái tràn đầy sự nôn nóng: “Ngọc Nương ? Bà ?”

“Đỗ soái, phu nhân bà ...” Tên thị vệ ngập ngừng thôi, “Bà cứu .”

Thân hình Đỗ soái lảo đảo, phun một ngụm m.á.u tươi.

“Phụ soái!” Đỗ Thiếu Huyên vội vàng đỡ lấy ông.

Chị em Đỗ gia từ chiếc xe ngựa thứ hai bước xuống, thấy câu đó thì sắc mặt đại biến: “Cái gì gọi là cứu ? Nương ? Ta gặp bà ngay bây giờ!”

Thị vệ cúi gằm mặt, dám ho he nửa lời.

Đỗ Thiếu Huyên khẽ : “Chúng trong .”

Trước chủ viện thiêu rụi, mấy hầu quỳ rạp mặt đất lóc t.h.ả.m thiết, miệng ngừng gọi phu nhân, khung cảnh vô cùng thê lương.

“Hạnh Nhi, ngươi mau , phu nhân ?”

Một hầu , nước mắt đầm đìa: “Đỗ soái, Thiếu chủ, Đại tiểu thư, nô tỳ bảo vệ phu nhân...”

Trong lúc chuyện, mấy t.h.i t.h.ể cháy đen khiêng . Trên cổ một t.h.i t.h.ể trong đó đeo một miếng ngọc bội.

Đỗ soái chộp lấy miếng ngọc bội, lau lớp bụi than bên . Những chữ quen thuộc đập mắt: Linh Lung Cát Tường.

Giọt nước mắt lớn rơi xuống miếng ngọc. Linh Lung là tên mụ (tên mật) ông gọi thê tử, miếng ngọc bội là vật đính ước của họ, Đỗ phu nhân bao giờ rời .

“Là với nàng . Biết rõ nàng thích náo nhiệt mà đày nàng đến nơi Thúy Vân Am quạnh quẽ . Là hại nàng . Ta từng hứa sẽ bảo vệ nàng cả đời, nhưng ...”

Nỗi đau đớn tột cùng dâng lên trong lòng ông. Người c.h.ế.t, lầm khi còn sống đều tan biến, chỉ còn những điều . Huống chi giữa họ từng những hồi ức đẽ đến thế.

Hốc mắt chị em Đỗ gia đỏ hoe. Đỗ phu nhân dù với ngoài, nhưng đối với chồng con, bà luôn yêu thương thật lòng.

Hiện trường bao trùm bởi khí bi thương nồng đậm. Bỗng nhiên, một giọng vang lên:

“Đây là Đỗ phu nhân.”

Mọi đồng loạt . Là Mộc Vãn Tình, nàng đang xổm bên cạnh t.h.i t.h.ể quan sát kỹ lưỡng.

Nếu là khác câu , Đỗ Thiếu Huyên sẽ bán tín bán nghi, nhưng là Mộc Vãn Tình thì tin tưởng.

“Làm nàng ?”

Mộc Vãn Tình thần sắc thản nhiên: “Nhìn cốt linh (độ tuổi xương) của t.h.i t.h.ể chỉ tầm hai mươi lăm tuổi thôi.”

Mắt Đỗ Thiếu Huyên sáng rực lên: “Nàng chắc chứ?”

“Chắc chắn.” Giọng Mộc Vãn Tình chắc nịch.

Đỗ Thiếu Huyên bật dậy: “Phụ soái, chuyện vấn đề. Ngọc bội của nương đeo cổ khác?”

Đều là những kinh bách chiến, lúc vì quá đau buồn nên đầu óc mụ mị, giờ bình tĩnh , nhiều nghi vấn nảy sinh trong đầu.

Sắc mặt Đỗ soái cực kỳ khó coi, lạnh giọng lệnh: “Lập tức phong tỏa các trạm kiểm soát, kiểm tra nghiêm ngặt và xe cộ qua .”

Dám đ.á.n.h chủ ý lên đầu Đỗ gia, ông sẽ khiến bọn chúng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-luu-day-khong-sao-ta-xay-luon-ca-giang-son/chuong-280-chay-thuy-van-am-va-am-muu-nham-vao-huyen-chua.html.]

“Phái tất cả nhân lực chia nhiều hướng, đào ba tấc đất cũng tìm .”

Những chuyện đó Mộc Vãn Tình tham gia nữa. Nàng trở về thành giám sát nhất cử nhất động của hai đoàn sứ giả, đồng thời tung sản phẩm mới liên tục, mỗi ngày một kiểu, quyết tâm móc sạch túi tiền của họ.

Hồ Đồ bỗng nhiên tìm tới: “Thanh Bình Huyện chúa, chúng bàn chuyện hợp tác mở trung tâm thương mại .”

“Được thôi.” Mộc Vãn Tình chỉ ghế đối diện, thuận miệng hỏi: “Tên A Cổ Đạt Mộc nhà ngài ? Vẫn đang dạo bên ngoài ?”

Sắc mặt Hồ Đồ cứng , nhưng nhanh khôi phục bình thường, trêu: “Sao ngài hứng thú với một tên thị vệ thế?”

“Lần đầu tiên gặp mặt thành công thu hút sự chú ý của .” Mộc Vãn Tình nước đôi: “Bộ râu xồm xoàm cũng che giấu ... khí độ của .”

“Ngài thật đùa, một tên thị vệ thì khí độ gì chứ?”

Mộc Vãn Tình mỉm : “Nếu ngài chấp nhận các điều kiện của thì ký hợp đồng .”

Hồ Đồ trực tiếp sư t.ử ngoạm: “Ta tám phần lợi nhuận.”

Không giá gốc nhập hàng, chi bằng đòi chia tỷ lệ lợi nhuận.

Mộc Vãn Tình nhướng mày: “Ngài bỏ bộ vốn ?”

“Không, là...”

Hồ Đồ hết câu, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào.

“Thanh Bình Huyện chủ! Cứu mạng với!” Tiếng kêu thê lương vô cùng.

Mộc Vãn Tình đang uống , tay run lên khiến nước b.ắ.n vài giọt: “Ai đang ầm ĩ bên ngoài thế?”

“Là nha của Đỗ gia.”

Trong mắt Mộc Vãn Tình hiện lên vẻ trầm tư. Nàng phất tay cho , nhưng nha chịu mà cứ quỳ bên ngoài dập đầu binh binh.

Động tĩnh của nàng thu hút ít vây xem. Mộc Vãn Tình nhíu mày, chậm rãi bước ngoài, từ cao xuống ả nha dập đầu đến chảy máu.

Đây là nha tùy của Đỗ phu nhân, tên là Thị Cầm, kẻ may mắn thoát nạn trong vụ cháy. Đỗ phu nhân gặp chuyện, nàng là nha cận cũng khó thoát tội.

“Thanh Bình Huyện chủ, xin ngài hãy cứu phu nhân nhà .”

Mộc Vãn Tình chẳng hỏi han gì, cũng chẳng ôm rắc rối : “Cha con Đỗ soái đang ở ? Tìm đưa cô qua đó .”

Đầu Thị Cầm đầy máu, nhưng sống c.h.ế.t chịu : “Thanh Bình Huyện chủ, bọn đạo tặc bắt cóc phu nhân gặp ngài. Bọn chúng đàm phán bắt buộc là ngài.”

Hóa cha con Đỗ soái kịp thời chặn bọn cướp ở cửa ải, nhưng đối phương nắm giữ tính mạng Đỗ phu nhân con tin khiến họ ném chuột sợ vỡ đồ, hai bên giằng co xong, đàm phán nửa ngày trời vẫn tiến triển.

Mộc Vãn Tình nhịn trợn mắt, thầm mắng một tiếng xui xẻo.

Thực , nàng quan tâm đến tung tích Đỗ phu nhân. Nếu bà c.h.ế.t thì thôi, nhưng nếu rơi tay kẻ dã tâm thì sẽ mang rắc rối lớn cho Đỗ gia. Mà Đỗ gia chuyện thì Tây Lương cũng sẽ rung chuyển theo. Hiện tại là trạng thái lý tưởng nhất: Đỗ gia phụ trách trị an biên phòng, nàng phụ trách cai trị và xây dựng.

Nàng sâu mắt Thị Cầm: “Là Đỗ soái sai ngươi ?”

Thị Cầm cúi đầu: “...Vâng.”

Cấp lệnh, thuộc hạ dám từ chối, huống chi còn liên quan đến một mạng . Trước mặt bao nhiêu thế , Mộc Vãn Tình thể từ chối. Nếu Đỗ phu nhân xảy chuyện, nàng khó tránh khỏi giận cá c.h.é.m thớt, đời chỉ trích. Dù nàng sợ, nhưng chuyện cần thiết để xảy .

“Nếu là ý của Đỗ soái, thì thôi. Mang theo Phong Chi Đội.”

Phong Chi Đội là đội đặc nhiệm nữ do nàng huấn luyện, mỗi đều trang nỏ, sức chiến đấu cực mạnh. Nếu mai phục thì trực tiếp san phẳng. Chỉ cần khỏi địa phận Tây Lương, nàng chẳng ngán gì cả.

Nàng dẫn rầm rộ ngoài. Ngoài dự đoán của nàng, đường hề mai phục.

Trước cửa ải Phục Hổ, hai nhóm đang giằng co, khí cực kỳ căng thẳng. Một bên đông đảo, một bên nắm con tin trong tay nên hề sợ hãi.

Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Một đội nữ kỵ sĩ áo xanh tư táp sảng phi tới, vây quanh bảo vệ một chiếc xe ngựa vẻ ngoài bình thường. xe ấn ký của phủ Thanh Bình Huyện chúa.

Sắc mặt Đỗ Thiếu Huyên biến đổi.

Xe ngựa từ từ gần, rèm vén lên, lộ khuôn mặt xinh .

Đỗ soái nhíu mày: “Thanh Bình Huyện chúa, ngài tới đây?”

“Không ngài bảo tới ?” Mộc Vãn Tình tỏ vẻ ngạc nhiên, lôi Thị Cầm từ một bên . “Thị Cầm quỳ cầu xin mặt , truyền đạt khẩu lệnh của ngài.”

Ánh mắt cha con Đỗ gia quét về phía Thị Cầm. Ả run lẩy bẩy, mặt cắt còn giọt máu.

Trong mắt Đỗ soái hiện lên tia lạnh lẽo: “Ta hề lệnh như . Đây là việc nhà họ Đỗ, nhà họ Đỗ tự xử lý .”

Mộc Vãn Tình thực đoán phần nào nên cũng quá ngạc nhiên: “Vậy đây là nội gián? Ta bảo mà, phòng vệ tường đồng vách sắt thể dễ dàng đột phá như .”

Thị Cầm vội vàng kêu oan: “Nô tỳ nội gián, nô tỳ chỉ là quá lo lắng cho phu nhân... Thân phận phu nhân tôn quý, tuyệt đối thể xảy chuyện.”

Thư Sách

Nói bóng gió là, Mộc Vãn Tình mệnh hệ gì cũng chứ gì?

Một tên hắc y nhân lớn tiếng gọi: “Thanh Bình Huyện chủ, cuối cùng ngươi cũng tới.”

Mộc Vãn Tình sang, thấy Đỗ phu nhân đang hôn mê kề kiếm cổ, chỉ cần nhẹ tay một cái là đầu lìa khỏi cổ.

Hắc y nhân hừ lạnh: “Nói thật nhé, Đỗ phu nhân là ngươi liên lụy đấy. Mục tiêu của chúng là ngươi.”

“Các ngươi là của Tấn Vương phủ?” Giọng điệu Mộc Vãn Tình cực kỳ khinh thường. Muốn tranh thiên hạ mà cứ theo đường tà đạo thế thì nên đại sự gì?

“Không sai. Ám sát ngươi thành, chúng thể chuyến công cốc nên mới tìm đến Đỗ phu nhân.” Hắc y nhân lý lẽ hùng hồn. “Cho nên, tất cả những chuyện đều là của ngươi.”

Bầu khí lập tức trở nên quái dị.

Mộc Vãn Tình bật khanh khách. Logic âm điểm ! Chiêu bài ly gián thấp kém, nhưng tiếc là những kẻ vẫn tin sái cổ.

“Theo cách của ngươi, nếu cả nhà ngươi Tấn Vương g.i.ế.c sạch thì là của ? Ai bảo ngoan ngoãn bó tay chịu trói chứ?”

“Theo cách của ngươi, Tấn Vương khởi binh tạo phản khiến sinh linh đồ thán, hóa của Hoàng thượng ? Ai bảo Hoàng thượng ngoan ngoãn dâng giang sơn cho chứ?”

Cả trường yên lặng như tờ. Nàng... thật dám !

Loading...