Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 657: Bác gái, cháu cảm ơn bác
Cập nhật lúc: 2026-03-26 14:36:54
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cháu... cháu xin , là yêu cầu của cháu quá đáng ạ.”
Lý Bảo Thúy lúng túng lời xin .
Trương Vinh Anh cái cằm nhọn hoắt gầy đến trơ xương của cô, khỏi thở dài thườn thượt.
“Haizzz, cô xem, cô để cho cuộc đời nông nỗi cơ chứ?”
Thấy cô cháu cúi gầm mặt lời nào, Trương Vinh Anh dịu giọng :
“Thế , cái bận thằng Ba nhà bác đ.á.n.h thằng Tạ Kiến Quốc nhảy xuống hồ, cháu qua đây đấy thôi. Lúc bà nội cháu thấy cháu đầy thương tích, sợ cháu về thằng Tạ Kiến Quốc đ.á.n.h c.h.ế.t, nên lén gọi điện thoại cho Bảo Quốc nhà cháu mượn nhà.
Bà nội bảo nhà Bảo Quốc đằng nào cũng đang để , cho cháu mượn ở tạm. Anh Bảo Quốc cháu đồng ý , chìa khóa đang ở chỗ bác đây, lát bác đưa cho. mà đến tầm cuối tháng 6 chị dâu Hồng Mai của cháu nghỉ hè sẽ đưa con cái về đấy nhé.”
Trương Vinh Anh hiểu tình cảnh hiện tại của Lý Bảo Thúy. Tốt nhất là để cô ở một yên tĩnh mà xoa dịu vết thương lòng. Nếu ở nhà bà, kẻ tấp nập, kiểu gì cũng lắm miệng hỏi han. Mỗi ánh mắt thương hại, mỗi tiếng thở dài, mỗi lời lo lắng đối với cô lúc đều là gánh nặng.
Ban ngày , Lý Bảo Thúy đối mặt với đủ hạng , đối mặt với muôn vàn ánh mắt dị nghị, đàm tiếu mỉa mai . Tan về nhà, cô cần một gian yên tĩnh để thở. Cùng là phụ nữ với , dẫu Trương Vinh Anh ưa gì Lý Bảo Thúy, nhưng bà vẫn mềm lòng suy nghĩ cho cô.
Lý Bảo Thúy liền hiểu ngay, cô thể ở nhờ căn nhà đó hơn ba tháng.
Cô cứ ngỡ Trương Vinh Anh sẽ từ chối, hoặc cùng lắm là cho ngủ tạm phòng Kim Chi, ngờ...
Lúc , cô thực sự cần một gian riêng tư, một nơi để thể buông thả thật to mà phiền đến ai.
Cô mấp máy môi, giọng run run nghẹn ngào: “Bác gái, cháu cảm ơn bác ạ.”
“Cháu... khi chị Hồng Mai đưa các cháu về, cháu nhất định sẽ tìm phòng trọ và dọn . Cháu chỉ cần một thời gian ngắn để lo liệu thôi. Cháu... cháu ly hôn , mất mặt lắm, hàng xóm láng giềng xung quanh kiểu gì cũng chỉ trỏ. Cháu về nhà cũng chật chội, bàn tán về cháu thì kệ, nhưng cháu bố cháu cũng liên lụy.
Cháu... cháu vẫn vực dậy tinh thần, cháu yên tĩnh một thời gian. Đợi cháu sắp xếp thỏa, cháu mới thể về khuyên giải và bà nội. Cháu sợ ngoài thuê trọ cháu yên tâm, tưởng cháu về là vì Ninh Yến, lỡ giận lây sang vợ chồng Bảo Toàn.
Cháu , cháu liên lụy đến nhà họ Lý quá nhiều , vì cháu mà bao nhiêu khổ lây. Cháu thực sự mang thêm phiền phức cho nữa. Cháu xin , cháu thực sự hết cách .”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
“Bác gái, ân tình của bác, cháu sẽ ghi nhớ trong lòng. Nhà Bảo Quốc, cháu sẽ dọn dẹp sạch sẽ cẩn thận. Cháu đảm bảo sẽ dọn ngoài khi chị Hồng Mai đưa con về, tuyệt đối phiền chị ạ.”
Trương Vinh Anh bộ dạng kiềm nén nước mắt đầy t.h.ả.m hại của cô, thở dài: “Ân với chả tình cái gì, ngã một thì khôn một đời. Sau , mắt mở to mà . Con gái chúng đôi khi sống thực tế một chút cũng chẳng chuyện .
Sống ở đời, sinh con đẻ cái, lo toan vun vén cho gia đình, thì cũng trông mong cái gì chứ. Cái thằng hồi cũng đối xử gì với cháu , thế mà cháu cứ như mỡ lợn che mắt, suốt ngày leo lẻo chỉ cần thích là . Giờ thì , còn thích nữa ?”
Thấy Lý Bảo Thúy cúi gằm mặt im lặng, Trương Vinh Anh hỏi: “Đã quyết định ly hôn , thế bao giờ thủ tục? Chiều Bảo Quân cháu về, bác bảo nó cùng cháu một chuyến cho yên tâm.”
Lý Bảo Thúy sững , đó mới lí nhí đáp: “Thủ tục... thủ tục cháu xong ạ.”
Trương Vinh Anh ngạc nhiên: “Làm xong á? Chia chác thế nào? Chẳng nhẽ cháu tay trắng ?”
Lý Bảo Thúy ngập ngừng: “Bọn cháu... tài sản chung chẳng đồng tiết kiệm nào, còn đang gánh nợ nữa. Nhà thì là xưởng dệt phân cho , thuộc sở hữu của xưởng. Cháu... cháu chỉ ít tiền phòng lúc mang , cháu lấy , với cả tủ quần áo và hòm xiểng nữa.”
Nói đến đây, Lý Bảo Thúy mệt mỏi buông tiếng thở dài: “Thôi bỏ bác ạ, cháu tính toán thêm nữa.
Hồi lúc cháu đập phá phòng Tạ Chính và Trịnh Tam Thải, cũng tìm mấy trăm đồng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-657-bac-gai-chau-cam-on-bac.html.]
“Trịnh Tam Thải thì liệt giường , giờ ai cũng bà là đồ tể g.i.ế.c c.h.ế.t cháu nội, Tạ Kiến Quốc thì cũng tàn tạ .
Kẻ trọc đầu sợ nắm tóc. Cháu sợ ép quá đáng, sang c.ắ.n càn nhà đẻ cháu.
Mọi chuyện đều là báo ứng của chính cháu, trái đắng cháu tự nuốt. Cháu thực sự liên lụy đến ai nữa.”
Thẩm Đan từ ngoài cửa bước , ngó phòng trong, bĩu môi với Kim Chi: “Lại lóc đấy, mà cứ như bông hoa rách tả tơi, thấy là thương hại.
Cô xem, đúng là gầy mới ! Gầy thì cũng . Đâu như chị, chị mà thì cứ như nửa tảng thịt lợn ~”
Kim Chi nhịn nổi, cố nén : “Chị dâu, chị tự chê thế?”
Thẩm Đan thở dài, cúi xuống hình 140, 150 cân của : “Chị gầy là thật lòng đấy, nhưng chị kìm mồm kìm miệng . Anh trai em nấu ăn ngon quá mà.
Chị cũng thử giảm cân , em cũng ủng hộ. Sáng cho chị đĩa hoa quả trộn, trưa salad rau xanh. Thế nhưng tới tối là chị chịu nổi, bắt thịt gà ngay .
Nếu ngoài mà chị như thế, chắc chắn chị sẽ nổi cáu. tự chị nhận xét thì , chị béo gầy, tự chị rõ nhất.”
“Người ngoài?” Kim Chi thắc mắc.
Thẩm Đan ngẩng đầu: “À, em là nhà, em chê chị chị cũng giận .”
Kim Chi chị dâu, giọng điệu trêu chọc: “Thật á? Chị hiền thế từ lúc nào ? Anh Bảo Hải nhà em đối xử với chị thế, xem chừng hôm nay tâm trạng chị đang vui nhỉ.”
Thẩm Đan đáp: “Tốt cái gì mà , chị đang giận đây ! Tối qua chị cãi với , hôm nay chỉ nhớ là đang giận, chuyện với , nhưng quên béng mất là cãi vì chuyện gì. Chị thể mở miệng hỏi, tức thật đấy!”
“Cơ mà, chị đối với ngoài dễ tính lúc nào? Chị bao giờ nổi cáu với ai nhé! Mẹ chồng chị ghê gớm thế, bà c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất c.h.ử.i cả nhà mà từng c.h.ử.i chị câu nào . Tính chị mà á, cô em bới lông tìm vết cũng chẳng .”
Mặt Kim Chi xị xuống: “Cô em là bà chồng ghê gớm, vả tính chị cũng .”
Nói xong, Kim Chi Thẩm Đan thách thức: “Không tin thì thử câu xem, đảm bảo chị xù lông lên cho mà xem.”
Thẩm Đan nghếch cổ: “Không bao giờ.”
Kim Chi nghĩ ngợi một lát, chống nạnh thẳng mặt Thẩm Đan: “Chị, , .”
Thẩm Đan hì hì: “Cảm ơn em, em cũng thế.”
Kim Chi cạn lời...
lúc cô bé đang cạn lời thì bỗng thấy chân một cục thịt tròn vo ôm chầm lấy.
Kim Chi cúi xuống , khuôn mặt lập tức biến đổi rạng rỡ: “Ôi chao ôi chao, Đại Bác đấy , đây đây cô bế nào.”
Thẩm Đan tựa mép tủ, mắt hướng về phía Trương Vinh Anh, miệng với Kim Chi: “Sao em thích bế thằng bé thế? Nặng lắm, cứ để nó tự chơi.”
Kim Chi ôm Đại Bác nựng nịu: “Chị xem cái mặt , giống hệt dượng em đúc cùng một khuôn. Thịt mỡ núng nính kén ăn, còn ngoan ngoãn nữa chứ, em thích lắm! Em kể chị , em còn mơ thấy Đại Bác cơ.”
Thẩm Đan mặt hỏi: “Mơ thấy Đại Bác gì?”
Kim Chi tủm tỉm : “Em mơ thấy chị với Bảo Hải cãi , hai thèm sống chung nữa, ai cũng thèm nhận con, thế là em đường hoàng đón thằng bé về nuôi luôn.”
Nụ mặt Thẩm Đan vụt tắt: “Con cũng đẻ , chị sống cùng nữa? Thế chị thiệt thòi quá ? Em thích Đại Bác thì cho em đấy, nhưng chị vẫn sống với trai em. Đời , dù ở trong lòng , chị cũng đu ! Muốn bỏ chị á, cửa , trừ phi hai đứa âm dương cách biệt!!”