Âm Thọ Thư (Âm Dương Quỷ Dị Lục) - 212
Cập nhật lúc: 2025-03-22 21:43:04
Lượt xem: 1
Bước vào phòng, Nhan Thanh suýt nữa tưởng mình nhầm chỗ.
Hoàn toàn không nhận ra căn phòng này nữa.
Tiểu Miên Hoa đang nằm bên giường xem tivi, tò mò nhìn Nhan Thanh: "Nhan Thanh, cậu cũng đến xem tivi à?"
Nhìn Tiểu Miên Hoa vô tư vô lo, Nhan Thanh thở dài không nói.
"Tôi cũng muốn được thảnh thơi như vậy..."
Đứng bên cửa, Nhan Thanh rất tự giác cởi giày, chỉ đi tất bước lên tấm thảm xốp sạch sẽ.
Ngồi xuống, Nhan Thanh lôi ra đồng tiền cổ, đưa cho Mặc Ly.
"Cậu từng thấy đồng tiền này chưa?"
Mặc Ly ở bên Lục Thẩm lâu hơn Nhan Thanh rất nhiều.
Cô ấy hiểu biết về chuyện đi âm, chắc chắn nhiều hơn Nhan Thanh.
Lúc này Nhan Thanh lập tức đến hỏi cô ấy.
Mặc Ly tò mò nhận lấy đồng tiền, xem xét kỹ một lúc.
Cô nhíu mày: "... Chưa thấy, nhưng có chút kỳ quái."
Mặc Ly nhìn bức vẽ đơn giản trên đồng tiền, lại ngẩng đầu nhìn Nhan Thanh.
"Không hiểu sao, rõ ràng trên đồng tiền chỉ là hai hình que."
"Nhưng tôi lại có cảm giác, một trong hai hình que đó là một con quái vật tà dị vô cùng đáng sợ."
"Còn hình que bị con quái vật đạp dưới chân..."
Mặc Ly nhìn Nhan Thanh, ngập ngừng: "... Tôi luôn cảm thấy đó là cậu."
Trong lòng Nhan Thanh lập tức rùng mình.
Từ "hình que" lần đầu tiên anh nghe thấy, nhưng từ này miêu tả rất chính xác, gần như nghe là hiểu ngay.
Người bị đạp dưới chân trên đồng tiền là Nhan Thanh... Mặc Ly cũng có cảm giác này.
Nhan Thanh kể lại chuyện ma đè vừa xảy ra, cùng việc tà khí vào phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/am-tho-thu-am-duong-quy-di-luc/212.html.]
Nghe xong, mắt Mặc Ly dần mở to, như nghe chuyện ma.
Tiểu Miên Hoa cũng nhảy tới, khó tin nói: "Nhan Thanh cậu không gặp ác mộng chứ? Trong đàn âm của người đi âm, làm sao có thể có tà khí lặng lẽ lẻn vào được?"
Tiểu Miên Hoa như thấy ma, tính cách nhát gan sợ mạnh lại phát tác, bắt đầu run rẩy.
Phản ứng của Mặc Ly bình tĩnh hơn nhiều.
Cô nghiêm túc nhìn đồng tiền trong tay, nói: "... Vậy cậu nghi ngờ, thứ tà khí vào phòng đó, là thủ phạm hại c.h.ế.t bà lão?"
"Và bà lão có lẽ đến lúc c.h.ế.t cũng không biết chuyện này?"
Mặc Ly quả nhiên rất thông minh.
Nhan Thanh chưa nói xong, cô đã hiểu ý anh.
Hai người nhìn nhau, Nhan Thanh gật đầu từ từ.
"Trong 'Vu Quỷ Thuật' tôi không tìm thấy ghi chép liên quan, đây là một chuyện tà dị phản thường thức."
"Lúc cậu ở cùng Lục Thẩm, chắc cũng tiếp xúc với một số người tả đạo, có nghe họ nhắc đến thứ tương tự không?"
Ngoài Mông Lão Thất, Mặc Ly là người tả đạo duy nhất Nhan Thanh quen biết lúc này.
Cô gái này, từ đầu đến chân đều toát lên sự kỳ lạ.
Chắc chắn cũng có bản lĩnh.
Lúc này Nhan Thanh chỉ có thể hỏi cô ấy.
Dưới ánh đèn trắng sáng, Mặc Ly trả lại đồng tiền cho Nhan Thanh, nói: "Đồng tiền này tôi chưa thấy, tôi cũng không biết giám định cổ vật."
"Nếu đến chỗ như Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, có lẽ có thể tìm vài chuyên gia giúp cậu giám định."
"Nhưng Nguyệt Chiếu nơi nghèo khó này, không có chỗ nào xuất lộ cổ vật, không có chuyên gia loại này, ít nhất tôi không biết."
"Còn thứ tà khí có thể lặng lẽ vào đàn âm mà cậu nói... thật ra tôi cũng chưa nghe qua, thứ này đáng lý không thể tồn tại."
Nói xong, Mặc Ly lại lắc đầu: "Nhưng ở Nguyệt Chiếu hiện tại, chuyện phá vỡ thường thức đã không chỉ một rồi."
"Cô bạn học Lý Hồng Diệp của cậu, cùng con ma nước tối nay các cậu thu phục, đều giữ được lý trí lúc còn sống."
"Giờ thêm một chuyện tà dị, cũng không có gì lạ. Dù sao vùng đất Tạng Kha này, từ khi hai ba chục năm trước đổ xô đến một đống yêu ma quỷ quái, thường xuyên xảy ra loạn lạc."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Thật sự có tà tu tả đạo gây ra tai họa, cũng không có gì lạ."