Âm Thọ Thư (Âm Dương Quỷ Dị Lục) - 154

Cập nhật lúc: 2025-03-21 23:47:37
Lượt xem: 6

Tiểu Miên Hoa sợ hãi ôm đầu, che kín mặt.

Nhậm Thanh ngồi im lặng, tiếp tục gõ nhẹ chiếc bát sứ trước mặt.

Leng keng — leng keng — leng keng —

Tiếng gõ trong trẻo vang lên trong bóng tối, dần dần, những bóng đen xuất hiện quanh bàn thờ.

Chúng mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện.

Những đôi mắt quỷ dị trong bóng tối đăm đăm nhìn Nhậm Thanh ngồi cạnh bàn thờ.

Vô số ánh mắt sắc lạnh khiến Nhậm Thanh như bị kim châm, da thịt nổi gai ốc.

Lúc này, đồ cúng trên bàn thờ dường như biến thành cậu.

Cậu cảm nhận được ác ý mãnh liệt, cùng sự tham lam không che giấu của những tà vật...

Nhậm Thanh nhíu mày, lại gõ chiếc bát sứ, lạnh lùng nói: "...Mời các vị đại nhân dùng bữa."

Chiếc búa xương Lục Thẩm để lại được Nhậm Thanh lấy ra, đặt ngay trước mặt.

Đây là một bữa tiệc ma quỷ, phải mời tà vật dùng đồ cúng, đạt được thỏa thuận với chúng, mới có thể xây dựng nhà âm trong cõi quỷ Ô Giang.

Giống như giang hồ thời xưa đến vùng đất mới, phải đến chào hỏi địa đầu xà, xin phép.

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

Tuy nhiên, Nhậm Thanh mượn nhà âm Lục Thẩm đã mở trước đây, khu vực quanh nhà âm này không có nhiều tà vật, đã bị Lục Thẩm dọn dẹp gần hết, Nhậm Thanh không cần phải liều mạng.

Những bóng ma mờ ảo trong bóng tối, phần lớn là những tà chủ tham lam tàn bạo.

Chúng đi lang thang trong bóng tối, thoắt ẩn thoắt hiện, cười the thé, như chế nhạo, như khiêu khích.

Nhậm Thanh mời ba lần, những bóng ma trong bóng tối vẫn không động đậy.

Tiếng cười, tiếng kêu của chúng càng thêm chói tai, khiêu khích Nhậm Thanh không chút kiêng dè.

Trong lòng Nhậm Thanh bỗng dâng lên một luồng hỏa khí vô danh.

Giao tiếp với tà vật âm hồn, không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi sát khí của chúng.

Nhậm Thanh lạnh lùng đứng dậy, chắp tay về phía xung quanh.

"Xưa có câu, quỷ có đạo quỷ, người có cõi người."

"Tiểu đệ Nhậm Thanh, sư phụ là Lục Thẩm Mặc Bạch Phượng, đi con đường đi âm nhập minh, giẫm lên đại đạo nhân gian."

"Hôm nay nhận di mệnh sư phụ, tại đây khai bách bộ đàn, đốt tam xích hương, mở lại hương hỏa người đi âm. Mọi người sơn thủy hữu tương phùng, sau này thường gặp mặt."

"Hôm nay nể mặt, sau này cũng dễ xử!"

Nhắc đến danh tiếng Lục Thẩm, những tà vật trong bóng tối dường như do dự.

Chúng đi lang thang, chần chừ, đều quan sát người đi âm trẻ tuổi nhưng đã tỏ ra hung ác này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/am-tho-thu-am-duong-quy-di-luc/154.html.]

Cuối cùng, những bàn tay đen hoặc trắng từ trong bóng tối vươn ra, lấy đi thứ gì đó trên bàn thờ.

Những bóng đen quanh bàn thờ, dần tan biến một phần ba.

Tuy nhiên, tiếng cười the thé sau mặt nạ lại càng thêm chói tai.

Những tà vật lang thang dễ đối phó, nhưng bọn tà chủ sau mặt nạ kịch nô này...

Nhậm Thanh kiên nhẫn, lại cung kính mời ba lần.

Nhưng sự thúc giục của cậu dường như chọc giận những tà chủ.

Bóng đen đi lang thang quanh bàn thờ, gào thét, thậm chí điên cuồng chửi rủa Nhậm Thanh.

Nhậm Thanh dần hết kiên nhẫn, nhưng vẫn cố gắng.

"Mời các vị thông cảm!"

Đùng!

Một tiếng nổ, hai cây nến trên bàn thờ vỡ tan.

Nhậm Thanh nghiêng đầu, lạnh lùng lắng nghe một hồi, cuối cùng lắc đầu.

"...Không được! Không thể nào!"

Cậu cầm búa xương, tháo mặt nạ đeo sau gáy, ném lên bàn thờ, cuối cùng cung kính cúi đầu: "Lễ cúng chỉ có thể theo lệ cũ, không thể thêm!"

"Mời các vị thông cảm!"

"Vu Quỷ Thần Thuật" nói rất rõ, giao tiếp với tà chủ, không được phép nhân nhượng dù chỉ một chút!

Lời lẽ của Nhậm Thanh tuy cung kính, nhưng hành động của cậu rõ ràng là đe dọa.

Ngay khi cậu vừa dứt lời, chiếc mặt nạ quỷ trên bàn thờ đột nhiên nhảy dựng lên.

Nó như một khuôn mặt quỷ thật sự, giận dữ muốn bỏ đi.

Thấy cảnh này, Nhậm Thanh mặt lạnh, không còn giữ vẻ cung kính bề ngoài, trực tiếp vung búa đập xuống.

"Mời các vị! Cho một chút thể diện!"

Nhậm Thanh ghì chặt chiếc mặt nạ đang giãy giụa, mặt âm trầm: "Các vị đã chọn ta, thì giúp cho trót!"

"Không có chuyện bỏ dở giữa chừng!"

"Đừng thấy ta là kẻ hậu bối, không có sư phụ đứng sau, mà muốn bắt nạt ta!"

"Lắm ta đập nát mặt nạ này, cùng các vị đấu một trận sống mái!"

Nhậm Thanh mặt lạnh như băng, dưới ánh nến chao đảo điên cuồng, bóng cậu trên tường giãy giụa như ác quỷ.

Trong chốc lát, luồng gió âm gào thét trong phòng bị đè nén.

Loading...