YÊU THẦM - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:28:31
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chậc, chuyện liên quan đến việc nhà , cũng tiện thẳng với ."

 

Kỳ Nghiêm vỗ vỗ vai .

 

"Dù chỉ cần , bây giờ cô của nhà họ Tô là ."

 

Bùi Vọng im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi lên tiếng.

 

"Vậy nên… lúc đó cô cũng nỗi khổ riêng?"

 

"…"

 

Kỳ Nghiêm cạn lời, bật .

 

"Xin hỏi thật sự ?"

 

từng thấy ai tư duy não tình yêu thuần túy như thế !

 

10.

 

Sáng sớm hôm , bước khỏi thư phòng với đôi chân lảo đảo.

 

Bộ truyện mới đăng hôm qua bất ngờ tăng lượt , nhưng chẳng lấy một chương dự trữ. Đối mặt với biên tập viên liên tục giục bài, thậm chí còn dám với cô rằng vẫn nghĩ dàn ý. Đành vội vàng rời khỏi đoàn phim về nhà cày chữ suốt đêm.

 

Đã hẹn với nhân viên đoàn phim sáng nay đưa mèo con đến thử vai, đồng hồ, cố gắng gượng dậy, gọi xe đến trường .

 

Sau lời dặn dò của Kỳ Nghiêm lúc rời hôm qua, hôm nay nhân viên đoàn phim rõ ràng nhiệt tình với hơn hẳn.

 

Mèo con đưa thử, còn thì mệt ch.ết, mơ màng thấy gọi .

 

"Khương Úy, đây ngủ ."

 

"Oh."

 

buồn ngủ đến mức suy nghĩ giọng điệu của Bùi Vọng dịu dàng như . Bước qua đó, đổ gục xuống ghế và ngủ ngay lập tức.

 

Đến khi tỉnh dậy, trời về chiều.

 

Trên đắp một chiếc áo khoác phao dài của nam giới.

 

"Tỉnh ?" Giọng của Bùi Vọng vang lên bên tai.

 

ngẩng đầu lên, thấy đang ôm Nguyên Bảo trong lòng, cẩn thận mở một hộp pate cho nó.

 

Khoan , mua pate từ khi nào?

 

"Nguyên Bảo, đây với nào."

 

Mèo con thấy nhưng buồn để ý.

 

Bùi Vọng chỉ mua loại pate đắt nhất mà còn mua hẳn một túi lớn đồ đông khô, lúc mèo con đang vùi đầu ăn một cách say sưa.

 

"Nguyên Bảo, chào tạm biệt ." Bùi Vọng cố ý liếc một cái. "Bố mày thừa pate, thiếu ."

 

!!!

 

Lỗ tai lập tức nóng lên.

 

nghĩ ngợi, cố gắng kìm sự ngượng ngùng, nghiêm túc hỏi:

 

"Bùi Vọng, đang chiếm lợi của đấy ?"

 

"Sao thể chứ."

 

Dù miệng , nhưng ánh mắt đắc ý của càng rõ ràng.

 

"Trong phim, đúng là bố của nó mà. Còn của con , em ý kiến gì ?"

 

"…" mặt , giọng bực bội, "Không ."

 

Không , cảm giác rõ ràng thái độ của Bùi Vọng với dịu nhiều.

 

Biết sẽ theo đoàn một tháng, cũng gì.

 

Trùng hợp là bộ truyện mới của lấy bối cảnh giới giải trí, thế nên nhân cơ hội đề nghị trợ lý bán thời gian của Bùi Vọng để tìm cảm hứng.

 

Nghe , bề ngoài tỏ mấy tình nguyện, nhưng kín đáo nhướn mày.

 

"Nam chính là tổng tài bá đạo ?"

 

lắc đầu.

 

"Không, nam chính là một kẻ si tình."

 

Bùi Vọng: "…"

 

nghĩ ngợi nhỏ giọng bổ sung:

 

"Không ý là si tình nhé."

 

Bùi Vọng lập tức tức buồn .

 

11.

 

Suốt một tháng đó, mỗi ngày đều đúng giờ dẫn mèo con đến phim trường.

 

Vì nam chính nhiều cảnh cùng mèo, Bùi Vọng dành kha khá thời gian để vun đắp tình cảm với nó.

 

Sau một tuần cho ăn pate cao cấp và đồ đông khô, hai họ thiết như cha con ruột.

 

Thậm chí, đến giờ nghỉ ngơi, mèo con còn bám rịt trong lòng Bùi Vọng chịu rời.

 

Thế nên, trong đoàn phim thường xuyên thấy cảnh ghế , kịch bản ôm một chú mèo Ragdoll xinh đang phát tiếng gừ gừ, giẫm sữa trong lòng.

 

Bằng sức hút của , mèo con Giang Nguyên Bảo thành công chinh phục cả đoàn phim, kể cả đạo diễn.

 

Hôm cảnh cuối cùng của nó đúng đêm giao thừa, còn tổ chức một bữa tiệc chia tay nhỏ.

 

vì vui quá nên cũng uống vài ly.

 

Kết quả, ngoài dự đoán say khướt.

 

Hôm , Bùi Vọng tham gia sự kiện mừng năm mới, nên xin đoàn phim nghỉ một ngày.

 

Khi tài xế đến đón , tiện thể chở cả về.

 

Trong xe bật điều hòa ấm áp, mèo con lên cuộn tròn trong lòng Bùi Vọng ngủ say.

 

Anh cũng uống ít rượu tối nay, giờ đang tựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

hé cửa kính xe một chút, để gió lạnh mùa đông thổi mặt, xua nóng khi uống rượu.

 

Đến khi Bùi Vọng đột nhiên lên tiếng: "Đừng để gió lùa lâu quá, dạo trời lạnh, coi chừng cảm."

 

Tài xế phía cũng phụ họa: "Năm nay hình như lạnh hơn hẳn. nhớ cuối lạnh thế chắc là mùa đông sáu năm . Hồi đó tuyết rơi dày lắm..."

 

Nghe , hàng mi khẽ rung.

 

Đến cổng khu chung cư, mèo con vẫn lười biếng chịu rời khỏi lòng Bùi Vọng.

 

đang phân vân nên đ.á.n.h thức nó thì xuống xe theo .

 

"Đi thôi, em uống rượu , để đưa lên."

 

Đêm mùa đông lạnh buốt, nhưng cơ thể nóng ran vì men rượu.

 

Bùi Vọng, ngẩn ngơ gật đầu.

 

Thế nhưng, đến khi đưa tận nhà, xoay định rời , mới nhận nghĩ nhiều .

 

Nhìn đặt con mèo ngủ say , kịp suy nghĩ gì nắm lấy tay áo .

 

Bùi Vọng , ánh mắt nghi hoặc .

 

"Chuyện đó… thể…" vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng chỉ tìm một cái cớ yếu ớt nhất.

 

"Anh thể hát một bài cho ?"

 

Bùi Vọng xuất từ chương trình tuyển chọn, hát và nhảy đều thành vấn đề.

 

Trước giờ từng ai nắm lấy vạt áo như , còn yêu cầu hát cho .

 

Bùi Vọng nhịn bật , đó xuống, để mắt ngang với đang sofa.

 

"Khương Úy, em phí xuất hiện một phút của đắt cỡ nào ?"

 

Bộ não ngà ngà say phản ứng chậm chạp hơn hẳn, mất vài giây mới kịp nhận đang trêu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-tham-vtjp/6.html.]

Nhìn thẳng mắt , chậm rãi : "Không… , em tiền mà…"

 

"Oh." Bùi Vọng bật khẽ, "Suýt quên, em là đại tiểu thư nhà Tô."

 

nghi hoặc , tò mò phận từ khi nào.

 

"Yêu cầu của đại tiểu thư, nào dám theo."

 

Anh ngừng một chút, cố tình hạ thấp giọng, mang theo chút ý dỗ dành.

 

" nếu hát cho đại tiểu thư , đại tiểu thư thể cho lợi ích gì đây?"

 

Bị sắc mê hoặc, chẳng chút do dự mà đáp ngay: "Chỉ cần , mà em , thì đều ."

 

"Tất cả thứ?" Anh trêu đùa, "Nếu cúp Ảnh đế thì ?"

 

"Ừm… cái khó…" chút khó xử, nhưng vẫn tiếp, " cũng thể."

 

Nếu về quỳ xuống cầu xin , sẽ đồng ý.

 

"Phụt." Người đối diện chọc .

 

"Thôi ." Anh cong môi , ánh mắt dịu dàng đến mức khiến lòng mềm nhũn, "Lừa em thôi mà."

 

Những lời quen thuộc chợt khiến nhớ đến lá thư tình kẹp trong album ảnh.

 

, đột nhiên đưa tay , nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt .

 

"Bùi Vọng."

 

"Ừ?"

 

Anh đầy khó hiểu, mà chỉ khe khẽ thì thầm:

 

"Anh thể đừng ghét em nữa ?"

 

Bùi Vọng thoáng sững sờ.

 

Rồi hàng mi khẽ rung, đôi mắt cụp xuống, im lặng đáp.

 

Ngực bỗng nhói lên một cảm giác khó tả, hít nhẹ một , giọng khẽ run.

 

"Sáu năm , đêm giao thừa năm , thấy lạnh ?"

 

Khi một ở quảng trường đợi em, trong lòng nghĩ gì ?

 

Bùi Vọng vẫn im lặng.

 

Mãi đến khi lơ mơ sắp ngủ, mới cất giọng.

 

"Phải, lạnh…"

 

Anh , giọng nhẹ như gió thoảng.

 

"Thế nên, Khương Úy, đừng bỏ trong mùa đông nữa."

 

trả lời, ngủ gục sofa mất .

 

trong giấc mơ, Bùi Vọng rời .

 

Anh khe khẽ ngân nga một giai điệu, vỗ nhẹ trấn an .

 

Giọng hát dịu dàng đến mức vô thức giãn mày, chìm giấc ngủ sâu.

 

Ký ức cuối cùng còn sót ai đó cúi xuống, thì thầm bên tai :

 

"Bảo bối."

 

Chắc là gọi mèo .

 

12.

 

Bộ não cơn say giống như một đống bùn nhão.

 

Sáng hôm tỉnh dậy giường, vắt óc suy nghĩ mãi cũng nhớ nổi về phòng bằng cách nào.

 

Điện thoại vài tin nhắn , của trai , của Chu Diên, và cả của Bùi Vọng.

 

Anh trai nhắn rằng tháng sẽ về nước.

 

Chu Diên thì trách đêm giao thừa nhắn chúc mừng cô đầu tiên, hết yêu cô .

 

Còn tin nhắn của Bùi Vọng thì…

 

Hả???

 

chằm chằm màn hình, bỗng dưng cảm thấy nữa.

 

Bùi Vọng: "Nấu cho em canh giải rượu , nhớ uống."

 

nghĩ ngợi một lát, thử nhắn dò hỏi.

 

Khương Úy: "Hôm qua em nhầm gì khi say ?"

 

Anh phản hồi ngay lập tức.

 

Bùi Vọng: "?"

 

Bùi Vọng: "Cứ yên tâm uống , độc ^_^"

 

Được .

 

an tâm rời giường, rửa mặt hâm nóng canh giải rượu uống.

 

Vừa uống, lượt trả lời các tin nhắn . Đến khi thấy tin của biên tập viên với tiêu đề "lời chúc" nhưng thực chất là lời nhắc nộp bản thảo, dứt khoát chọn cách lơ .

 

Sau đó, như thường lệ, mở Weibo.

 

Rồi trông thấy bài đăng lúc nửa đêm, từ mười tiếng của Bùi Vọng.

 

Bùi Vọng V: "Gấp! Canh giải rượu nấu thế nào mới ngon?"

 

kéo xuống phần bình luận, thấy ít fan chia sẻ công thức nhà , cũng quan tâm hỏi uống say .

 

Anh trả lời một bình luận đang hot bài:

 

"Không , là nhà uống say."

 

Người nhà ...

 

bát canh trong tay, bỗng dưng cảm thấy nó còn là một bát canh giải rượu bình thường nữa.

 

Đáng ghét, còn nghi ngờ bỏ t.h.u.ố.c . thật là xa mà!

 

13.

 

Đã sẽ trợ lý bán thời gian cho Bùi Vọng, nên thời gian đó, ngày nào cũng đúng giờ mặt ở phim trường.

 

Lâu dần, đều và Bùi Vọng là bạn học cũ.

 

Thỉnh thoảng lúc nghỉ ngơi tán gẫu, còn tám chuyện với .

 

“Thầy Bùi trai thế , hồi cấp ba chắc hẳn nhiều theo đuổi lắm nhỉ?”

 

nghĩ một lát.

 

“Cũng nhiều lắm . nhớ một năm ngày Valentine, cả lớp nhiều nam sinh nhận sô cô la, chỉ riêng . Anh còn chạy đến đòi cho cơ.”

 

“Cuối cùng tiện tay mua đại một thanh ở cửa hàng tạp hóa đưa cho , vui lắm.”

 

Chờ , gì đó sai sai.

 

Người mà ngày thường cứ cách vài hôm nhận thư tình, đến Valentine nhận sô cô la ?

 

!!!

 

đột nhiên bừng tỉnh, dường như hiểu điều gì.

 

lúc , Bùi Vọng xong cảnh, trở nghỉ ngơi. Thấy vẫn đang tám chuyện với khác, khẽ nhíu mày.

 

“Không trợ lý cho ? Nước nguội hết .”

 

Thế nhưng, chỉ , ánh mắt đầy ai oán.

 

“Valentine năm lớp 10, thanh sô cô la em tiện tay mua ngon ?”

 

Bùi Vọng: “……”

 

“Còn những thanh khác mà khác tặng thì ? Anh giấu lưng ?”

Loading...