YÊU THẦM - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-28 19:27:58
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời ơi, đáng yêu quá! Chắc chắn đạo diễn sẽ hài lòng." Nhân viên đoàn phim khen ngợi.

 

Nghe họ khen con cưng của , cũng nhịn mà mỉm .

 

Kết quả, mới bước chân phim trường, tiểu tổ tông trong lòng lật một cái, nhảy phốc ngoài.

 

hoảng hồn, lập tức cùng nhân viên đoàn phim đuổi theo.

 

Lúc đang là giờ nghỉ giữa buổi, mấy diễn viên ghế kịch bản.

 

Nghe thấy tiếng ồn, họ đồng loạt ngẩng đầu sang, đến khi thấy kẻ gây rối chỉ là một bé mèo nhỏ, ai nấy đều bật đầy cưng nựng.

 

"Ôi chao, bé mèo đáng yêu quá!"

 

"Mèo con thích chơi gì nào?"

 

"Chụt chụt chụt~ đây nào, chị đồ ăn ngon !"

 

Giữa một tràng huyên náo, chiếc ghế trong cùng cuối cùng cũng đ.á.n.h thức.

 

Người đàn ông giơ tay nhấc quyển kịch bản che mặt xuống, nhíu mày, định mở miệng.

 

"Xin , mèo nhà chạy lung tung!"

 

chạy theo, thở hổn hển, cuối cùng cũng chặn kẻ tình nghi bốn chân mặt .

 

"Meo~!"

 

Chú mèo con còn tưởng đang chơi đùa với nó, vẫy đuôi một cái nhảy thẳng lên ghế .

 

Không ngờ, một bàn tay thon dài dễ dàng túm lấy gáy.

 

Giây tiếp theo, đối diện với ánh mắt của Bùi Vọng, theo phản xạ liền buột miệng:

 

"Em bé, cào!"

 

Phịch—"

 

Quyển kịch bản trong tay Bùi Vọng rơi xuống đất.

 

Hắn tròn mắt , lỗ tai gần như đỏ bừng chỉ trong chớp mắt.

 

"Cậu… gọi là gì?"

 

8.

 

Không khí lập tức trở nên chút mờ ám.

 

Nhìn thấy gương mặt Bùi Vọng sắp đỏ bừng đến nơi, do dự một giây giữa việc để mất mặt để hiểu lầm,

 

"Nguyên Bảo, đây."

 

"Meo~"

 

Nghe thấy gọi, bé mèo vẫy vẫy đuôi bắt đầu giãy giụa.

 

Thấy Bùi Vọng phản ứng, tiểu tổ tông liền tung ngay một cú đ.ấ.m mèo, thoát khỏi tay nhảy lòng .

 

sang Bùi Vọng, vẫn ngẩn như thể mất cảm giác đau đớn.

 

Hết cách, đành nhỏ giọng giới thiệu:

 

"Đây là mèo nhà , tên đầy đủ là Giang Nguyên Bảo, tên gọi ở nhà là Bảo Bảo."

 

Nguyên Bảo mở to đôi mắt tròn xoe hai chân đang đỏ mặt mặt , vẫy đuôi như một chiếc chổi lông gà.

 

Còn thì chỉ chuồn khi Bùi Vọng kịp nổi giận.

 

"À thì… nếu gì nữa thì ."

 

Ai ngờ xoay gọi .

 

"Khương Úy..."

 

Bùi Vọng giơ tay che mặt, gần như nghiến răng nghiến lợi bật mấy chữ.

 

Nếu vì xung quanh còn , đoán chắc bùng nổ ngay tại chỗ.

 

"Không ."

 

lập tức yên tại chỗ, dám động đậy.

 

Lúc , nhân viên đoàn phim nãy cũng đuổi tới.

 

"Cô Giang, bắt mèo ? Đạo diễn xem thử…"

 

chớp thời cơ, vội đáp:

 

"Được ! cũng mong gặp đạo diễn lắm!"

 

Nói xong, bước nhanh đến mức dám ngoái Bùi Vọng lấy một cái.

 

Cuối cùng, Giang Nguyên Bảo cũng thuận lợi qua vòng thử vai, đoàn phim một tháng để đóng vai bé mèo của nam chính.

 

Lúc trở thì cũng hết giờ nghỉ, Bùi Vọng phim .

 

Nhân viên dẫn tham quan một vòng phim trường, cuối cùng đưa đến xem diễn.

 

"Thầy Bùi của chúng diễn xuất đỉnh lắm, mèo nhỏ hợp tác với thì cô cứ yên tâm."

 

về phía Bùi Vọng đang phim.

 

Cảnh là cảnh nam chính và nữ chính gặp bao năm xa cách. Đối diện với cô bạn thanh mai trúc mã lâu ngày gặp, nở nụ dịu dàng.

 

Trong ống kính, Bùi Vọng ngẩng lên nữ chính, khóe môi chuẩn cong lên.

 

Rồi thấy đang ống kính.

 

"Cắt!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-tham-vtjp/5.html.]

 

Đạo diễn lên tiếng: "Bùi Vọng , nhưng ... long lanh quá, ."

 

Bùi Vọng: "…"

 

Nụ mất , nó chỉ chuyển từ mặt Bùi Vọng sang mặt mà thôi.

 

Không hổ danh là đạo diễn, đến cả biểu cảm nhỏ nhất cũng quan sát .

 

cảm thấy thú vị, ôm mèo tiếp tục xem thêm một lúc.

 

Cho đến khi bên tai vang lên một giọng nam quen thuộc: "Sao ? Nhìn thằng nhóc đóng phim cũng khá phong độ đấy chứ?"

 

đầu , lập tức thu nụ .

 

"Kịp lúc ghé thăm đoàn phim thì thấy cô ở đây." Kỳ Nghiêm , bên cạnh, phó đạo diễn thấy liền nhanh ch.óng bước tới.

 

"Tổng giám đốc Kỳ."

 

"Không , cứ việc ." Kỳ Nghiêm , " bảo chuẩn chiều, lát nữa sẽ mang đến."

 

"Cảm ơn tổng giám đốc Kỳ!" Nghe , các nhân viên trong đoàn phim đồng loạt cảm ơn.

 

Kỳ Nghiêm chỉ phất tay, tỏ ý cần khách sáo.

 

"Anh đầu tư bộ phim ?" hỏi .

 

" , ekip nhất, kịch bản nhất, chuyên dùng để nâng đỡ cây hái tiền của ."

 

Nói , về phía Bùi Vọng đang diễn, trong mắt tràn đầy sự hài lòng.

 

"Thằng nhóc tiềm năng trở thành Ảnh đế."

 

Nghe , cũng gật đầu đồng tình.

 

Dù xuất từ chương trình tuyển chọn tài năng, nhưng thừa nhận rằng Bùi Vọng thực sự thiên phú diễn xuất.

 

" còn cô thì ?" Kỳ Nghiêm sang , "Sao ở đây?"

 

bế con mèo trong lòng lên, lắc lắc mặt .

 

"Đoàn phim thiếu một bé mèo, đưa Nguyên Bảo đến kiếm tiền mua pate."

 

"Được, , . sẽ dặn dò kỹ, tuyệt đối để Hoàng t.ử mèo của chúng chịu thiệt."

 

bật .

 

"Sao? Hứng thú với Bùi Vọng ?" Thấy cứ mãi, Kỳ Nghiêm hỏi.

 

"Ừ." gật đầu, " thích , theo đuổi ."

 

Kỳ Nghiêm: "..."

 

Anh sững sờ .

 

" hình như vẫn còn giận ."

 

cúi mắt xuống, chút ủ rũ, nhẹ nhàng vuốt ve con mèo trong lòng.

 

"Thôi , về với trai đầu tư thêm cho đoàn phim của ."

 

"Công chúa điện hạ, ngài vạn tuế, cần trói đưa đến tận cửa ?"

 

"Phụt." chọc .

 

 

Đợi đến khi Bùi Vọng xong một cảnh, lập tức tìm kiếm khắp nơi nhưng thấy bóng dáng quen thuộc đó .

 

"Đừng tìm nữa, việc nên về ." Kỳ Nghiêm bên cạnh, giọng điệu thờ ơ.

 

"Tổng giám đốc Kỳ." Lúc Bùi Vọng mới để ý đến sự xuất hiện của ông chủ , "Anh quen Khương Úy ?"

 

"Tặc tặc, đúng là thằng nhóc may mắn." Kỳ Nghiêm quan sát gương mặt Bùi Vọng cảm thán.

 

"Dù là cây hái tiền của nữa, thì cũng là tiểu công chúa nhà Tô gia, trèo tới ."

 

Anh là bạn từ nhỏ của Tô Thừa, nên hiểu rõ chuyện nhà Tô hơn ngoài nhiều.

 

Vì trong nhà một cả kế thừa gia nghiệp, nên Kỳ Nghiêm từ nhỏ nuôi thả tự do, theo lẽ thường thì đáng sẽ trở thành một công t.ử nhà giàu ăn chơi lêu lổng.

 

khi nghiệp đại học, Tô Thừa đầu tư giúp mở công ty giải trí . Mấy năm qua, công ty càng ngày càng phát triển, nâng đỡ ít nghệ sĩ, trong đó Bùi Vọng.

 

Với địa vị hiện tại của Bùi Vọng trong giới, chỉ cần lên tiếng, chắc chắn sẽ tranh nhào đến.

 

Khương Úy thì khác.

 

Nghe , Bùi Vọng khẽ nhíu mày.

 

"Cô họ Khương."

 

Ở trong giới bao nhiêu năm nay, từng về nhà họ Tô, nhưng từng nghĩ Khương Úy liên quan đến gia tộc đó.

 

Huống hồ, hồi cấp ba, cô cũng bao giờ nhắc đến chuyện với .

 

"Họ Khương, nhưng là nhà họ Tô, thể ?"

 

Nói , Kỳ Nghiêm cũng chút tò mò.

 

"Hai quan hệ gì? Quen thế nào?"

 

"Bạn cùng bàn hồi cấp ba." Không hiểu , Bùi Vọng bỗng thấy bực bội, giọng cũng thấp xuống, "Năm lớp 12, cô đột nhiên chuyển trường, từ đó đến giờ từng gặp ."

 

"Lớp 12 …" Kỳ Nghiêm nghĩ ngợi, chợt bừng tỉnh.

 

"À đúng , năm đó bà cụ nhà họ Tô lâm bệnh nặng, cô chính là lúc đó đón về nhà họ Tô."

 

Nghe , ánh mắt Bùi Vọng lập tức sắc bén hẳn lên, phắt sang .

 

"Anh gì?"

Loading...