Trong mắt Bùi Hoài nhiễm một tia bất đắc dĩ mà .
Hắn vươn tay: “Xin chào, Bùi Hoài.”
*
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm , ấm truyền đến.
Hắn chạm liền thu , Tô Kỷ cũng nhanh ch.óng thu hồi tay.
Điều hòa quá lạnh, lòng bàn tay nàng lạnh ngắt.
Hai đó, trai tài gái sắc, thể xứng đôi hơn.
Bùi Khánh Thân dừng một chút, ánh mắt khôn khéo khẽ động.
“ Tiểu Kỷ, hôm nay phí lên sân khấu còn đưa cho con , gửi tài khoản công ty quản lý của các con cho ông... Ơ? Điện thoại của ông ??”
Bùi Tinh Tinh ông kẹp nách liếc mắt một cái liền thấy điện thoại trong túi áo vest của ông: “Cụ cố, điện thoại ở ——”
Bàn tay to của Bùi Khánh Thân trực tiếp bịt cái miệng nhỏ của bé , khuôn mặt phúng phính trẻ con ép đến biến hình.
“Tiểu Kỷ, con gửi điện thoại của Hoài Nhi , bảo nó chuyển cho con.”
Ông thật đúng là một đứa bé lanh lợi!
Bùi Hoài đương nhiên tâm tư của ông nội, nhưng cũng chỉ thể theo.
“188...”
“Chờ chút,” Tô Kỷ móc điện thoại , ốp điện thoại 9 tệ 9 ba màu bao ship lấp lánh suýt chút nữa mù mắt Bùi Hoài.
Bùi Khánh Thân là nhân vật chính hôm nay, nên rời quá lâu, ông kẹp Bùi Tinh Tinh vẫn đang vì tình yêu mà giãy giụa, đầy ý vị thâm trường: “Hoài Nhi, Tiểu Kỷ giao cho con, ông qua bên xem chút.” Nói xong, chuồn lẹ, mang theo cả tình địch nhỏ của cháu trai cùng.
Tô Kỷ tìm giao diện tin nhắn thì phát hiện một icon màu xanh lá.
WeChat, nền tảng xã hội chủ yếu của hiện đại.
Nàng Bùi lão gia t.ử loạn điểm uyên ương phổ, nhưng thể thừa nhận, đây là cơ hội ngàn năm một.
Nếu cỏ mộ đều nhổ sạch sẽ , giúp Nguyên Thân đổi đời, cũng chỉ thể tạm thời tiếp nhận ca của nàng .
Thừa dịp ăn cỗ , nàng sắp xếp tình hình hiện tại.
Công ty quản lý Thiên Ngu mà Nguyên Thân ký hợp đồng quy mô nhỏ, còn nổi tiếng xa vì bóc lột nghệ sĩ. Ba thành viên khác trong nhóm cũng là sinh viên Học viện Nghệ thuật Kinh Ương, cùng khóa với nàng.
Học viện Nghệ thuật Kinh Ương học ba năm nghiệp, hợp đồng của Lạc Âm Phù cũng ký ba năm, chờ sang năm các nàng nghiệp, giống như loại ca sĩ chìm nghỉm như Nguyên Thân, Thiên Ngu khẳng định sẽ gia hạn hợp đồng.
Ôm c.h.ặ.t đùi truyền thông Cá Voi Xanh để lo khỏi hoạ.
Nghĩ đến đây, con ngươi tinh xảo của Tô Kỷ hiện lên một tia giảo hoạt.
“Hay là... thêm WeChat của gửi nhé?”
Nói xong, nàng chìa mã QR của .
Thiếu nữ yến yến, câu nhân mà tự .
Mà màn hình điện thoại, giữa những điểm đen tạo thành mê cung, một trái tim màu đỏ tươi ướt át.
Hai thứ kết hợp , giống như là đang ám chỉ điều gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-9-bui-tong-khong-gan-nu-sac-vay-chung-ta-lam-ty-muoi.html.]
Bùi Hoài bất động thanh sắc lăn lộn yết hầu: “Không cần thiết.”
Chillllllll girl !
Tạm dừng một giây, bổ sung : “Lời ông nội cần để trong lòng, cũng chỉ là chiều theo ông cụ thôi, ... Không hứng thú với phụ nữ.”
Tô Kỷ nâng tay khựng , biểu tình nhỏ vốn đang mất mát bởi vì câu cuối cùng của mà nháy mắt thăng hoa!
Hắn hứng thú với phụ nữ...
Không hứng thú với phụ nữ...
Phụ nữ hứng thú...
Đây là chuyện gì ? Thảo nào đó đối mặt với khúc tỳ bà của Yêu phi, đàn ông còn thể bình thản ung dung tài liệu trong tay, trong lòng mà vẫn loạn, định lực nhất lưu.
Không khí bỗng chốc trở nên quỷ dị, Bùi Hoài nhíu mày rậm.
Biểu tình mặt tiểu cô nương đổi thất thường, cự tuyệt dứt khoát như , thất vọng, ngược từ khuôn mặt nhỏ của nàng thấy bao dung, thấu hiểu, thậm chí là yên tâm!!
Còn đang nghi hoặc, liền thấy Tô Kỷ những từ bỏ, thế nhưng trực tiếp kéo tay đang cầm điện thoại áp mã QR trái tim hồng ở giữa , lời lẽ chính đáng: “Vậy thì quá, , chúng thể tỷ !”
*
Bùi Hoài bàn tay nhỏ chút kiêng dè , phản ứng một giây, gân xanh thái dương nháy mắt giật giật.
Mẹ nó...
Nàng đang nghĩ cái gì ?
Hắn đối với đàn ông cũng hứng thú ??
Hơn nữa cho dù hứng thú, cũng nên là loại thể tỷ chứ?
Tô Kỷ từ trong mắt rõ ràng sự tức giận khi thấu, ngay đó cho một nụ an tâm.
Tuy rằng nàng đến từ cổ đại, nhưng sách sử cũng ghi chép, chung dòng sông lịch sử Hoa Quốc, Đại Thương là thời đại bao dung và cởi mở nhất đối với chuyện .
Trước Tô Kỷ cũng vài tỷ như , ngày thường đều là nàng bao che.
Chỉ là nhớ tới lão gia t.ử đang sốt ruột ôm chắt...
Có một thứ là thể cưỡng cầu.
“Hoài Nhi, đang chuyện gì đấy?” Bùi Khánh Thân khách khứa vây quanh thò đầu , yên tâm về phía cháu trai vẫn ở chỗ cũ.
Bùi Hoài đều tức , khi ông nội bức cung, ‘tích’ một tiếng, quét WeChat của Tô Kỷ.
Hắn cảnh cáo: “Đừng tùy tiện gửi tin nhắn cho .”
Tô Kỷ tươi như hoa: “Được ~”
Bùi Hoài mắt thấy WeChat của giữa một hàng avatar màu sắc túc mục của các đại lão thương vụ, đột nhiên chen một trái tim đào tươi , tên WeChat của nàng, biểu tình Bùi Hoài một lời khó hết.
Tô Kỷ gửi tài khoản công ty cho , còn kịp nghiền ngẫm nội hàm biểu tình của , tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.
‘Chị Tĩnh.’
Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, Tô Kỷ nháy mắt hiểu rõ phận đối phương.